Góc nhìn cuộc sống

Có những ước mơ sẽ vẫn chỉ là ước mơ dù cho ta có nỗ lực đến đâu, nhưng nhờ có nó ta mạnh mẽ hơn, yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày.
Có những lời hứa cũng vẫn chỉ là lời hứa dù ta có mãi chờ đợi bởi người hứa đã không còn nhớ, nhưng nhờ có nó ta biết hy vọng và mong chờ.
Có những ước hẹn cũng sẽ chỉ là ước hẹn nếu một mai một người đã bỏ đi, nhưng nhờ có nó đã có những giây phút thật sự tuyệt vời.
Có những nỗi đau vẫn mãi là nỗi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng, nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn.
Có những sai lầm sẽ mãi là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầm, nhưng nhờ có nó ta bỗng giật mình: điều sai lầm duy nhất của ta là phủ nhận những gì trái tim ta thật sự cảm nhận.
Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản chỉ biết mặt nhau hay thậm chí chẳng để ý tới, nhưng nhờ có nó ta chợt nhận ra: vô tình gặp nhau 3 lần đó là nhân duyên.
Có những người bạn đơn giản chỉ là người quen, nhưng nhờ có họ ta nhận ra rằng người bạn thân của ta tuyệt vời lắm.
Có một người sẽ luôn chỉ là một của thế giới nhưng mãi mãi là cả thế giới của một người và nhờ có người ấy ta đã có một tình yêu.
Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm nhưng nhờ có nó ta hiểu rằng tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau.
Và sẽ có những người làm nên tất cả vì họ có ước mơ; họ tin vào lời hứa; họ có những lời ước hẹn; họ đã trưởng thành từ nỗi đau; họ nhận ra sai lầm; họ có một người bạn thật sự và vì bên họ còn có một tình yêu.
Tất cả là cuộc sống.  

9 Responses to “Góc nhìn cuộc sống”

  1. Góc nhìn cuộc sống

    Sáng nay ta bị một phen hú vía, cứ tưởng sắp nghẻo. Tim đau, khó thở, mà lại lâu nữa chứ. Chẳng biết nên nhờ ai giúp. Sau có người bạn đến chở ta đi khám. Trời ơi, lần đầu tiên đi khám bệnh, vì bình thường ta vẫn khoẻ như voi mà. Những thủ tục rườm rà của bệnh viện giống như một mớ bòng bong vậy. Thật đáng ghét khi ở cái nước lạc hậu này, chui mãi không tìm thấy văn minh đâu. Đã thế chụp điện tim, chụp X-quang…ở khu được gọi là “kĩ thuật cao” thì không giống như ở các nước tiên tiến kia. Thật mệt. Ai từng đi chụp điện tim và X-quang thì sẽ biết.

    Khu vực cấm hút thuốc lá thì cứ hút. Bác sĩ gặp bệnh nhân như gặp người gây phiền toái ấy, cứ nhăn như khỉ đột, gắt chẳng khác nào mắm tôm. Chẳng biết kiến thức tâm lý học của họ rơi rụng đằng nào rồi. Hỏi bệnh nhân triệu chứng thế nào thì vừa hỏi vừa tán chuyện với đồng nghiệp. Những con người hách dịch được xã hội tôn vinh là “ lương y như từ mẫu kia” liệu có xứng đáng không? Hay họ nghĩ ta cần đến họ nên họ làm cao. Ta hiểu tất nhiên không phải là tất cả nhưng gặp những người như thế khiến ta chán ngấy, lần sau cũng không dám đến nữa.

    Cũng may, ta chỉ bị ảnh hưởng ở phổi, đậm cuống phổi gì đó. Không nghiêm trọng, do ở trong phòng kín, không khí ngột ngạt, và dây thần kinh chức năng bị ảnh hưởng, chắc là mấy ngày qua hay bị stress, khiến ta hơi khó thở. Thực sự là may. Ta vẫn còn muốn tận hưởng cuộc sống này lắm (“enjoy yourself and taste your life” như ông Olaf từng động viên ta) cho dù nó không được tươi đẹp như ta nghĩ.

    Tuổi 22, ta chưa làm được gì cho đời, mới chỉ là đứa trẻ con chập chững bước vào một thế giới khác. Thế giới ấy hoàn toàn xa lạ so với trí tưởng tượng và trong giấc mơ của nó. Nó biết nó sẽ vấp ngã và sẽ phải tự đứng lên. Sẽ phải sống dũng cảm hơn để chiến đấu, để sinh tồn. Có lúc nó cảm thấy lẻ loi và cô đơn vô cùng, nó cần một ai đó sẵn sàng chia sẻ với nó. Nhưng khó quá. Họ có những mối quan tâm của riêng họ, sự nghiệp, danh vọng, những thú vui khác. Ai đâu mà rỗi hơi đi quan tâm đến một con ngốc, ngớ ngẩn, khác người, hâm hấp như nó, khi mà nhiều thứ nó thấy ngang tai trái mắt. Ở đời này còn nhiều thứ hay ho hơn nhiều, ngốc ạ. Hôm nay có thể là bạn bè, anh em ngọt sớt, nhưng ngay ngày mai thôi, gặp nhau chẳng biết đến nhau nữa. Chỉ có tiền mới giải quyết nổi. Hiểu không? Có ai cho không ta cái gì đâu. Cái gì chẳng có giá của nó….

    Nhiều khi ta nghi ngờ về lòng tốt của con người. Họ có thực sự tốt như ta nghĩ không hay đó chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài để che đậy lớp xấu xí, nhăn nhó, bẩn tưởi … bên trong. Ta ghê sợ …Hai lần ta không mang đủ tiền để trả tiền vé xe buýt, ta khóc vì bất lực trước thế mạnh của đồng tiền. Cuộc sống sẽ ra sao nếu không có tiền? Con người sẽ sống với nhau bằng tình thương, sự bao dung, che chở..??? Không, không thể tồn tại được đâu. Đó chỉ là cuộc sống trên thiên đường, mà thiên đường thì không bao giờ có thực, mãi mãi ở trong giấc mơ.

    Dù sao thì xét về khía cạnh khác vẫn còn có những người tốt như ta mong đợi, ta thực sự cảm động vì tìm thấy lòng tốt thực sự nơi họ.
    Cám ơn một người lạ mặt giúp ta quá giang đoạn đường
    Cám ơn một người lạ mặt trả tiền xe buýt giúp ta
    Cám ơn một người lạ mặt giúp ta xả stress
    Cám ơn một người lạ mặt đã tin tưởng ta
    Cám ơn một lời nhắn động viên ta đúng lúc
    ….
    Cám ơn thật nhiều những điều đã qua và cả điều ngạc nhiên đang chờ ta phía trước. Dù thế nào đi chăng nữa thì cuối cùng ta vẫn thấy cuộc sống này đáng để sống. Và sự có mặt của ta trên cõi đời này là không vô nghĩa.

    “ Nếu cho tôi có thể ước cho mình một cuộc sống không gặp trở ngại nào thì hấp dẫn thật đấy, nhưng tôi sẽ khước từ vì khi ấy tôi sẽ không học được điều gì từ cuộc sống nữa”

    Nguồn Internet

  2. Ui cha!! Sorry you loi font roi

  3. hihi

  4. Đã sửa font nguồn rồi, mọi người có thể dùng unicode để viết bài

  5. Dear Hai,

    I was looking on your website, what it is all about, but I am sorry I can not read a word.

    But it is a nice site.

    Best regards,
    Menno

  6. Thank Menno

  7. chào bạn !Bài viết rất hay .Mong muốn làm quen với bạn .Mời bạn ghé chơi blog của mình nhé.
    http://noivoime.wordpress.com
    chúc bạn vui vẻ !

  8. hihi

  9. website cua ban rat hay,toi dang langthang tim mot so tai lieu co lien quan de xuat nhap khau,nho vay moi co dip ghe tham this website,

Leave a Reply