Sống

31 từ đẹp nhất trong Tiếng Anh
Theo một tín ngưỡng xa xưa nào đó, chức năng của ngôn ngữ ban đầu bao gồm cả việc tương thông, liên kết với các vị thần cai quản thời gian, vì người ta tin rằng, ngôn ngữ có thể được lắng nghe bởi các vị thần.

Bạn biết không, 31 từ đẹp nhất này do Hội đồng Anh (Bristish Council) tuyển chọn, và theo 1 tín ngưỡng xa xưa nào đó, chức năng của ngôn ngữ ban đầu bao gồm cả việc tương thông, liên kết với các vị thần cai quản thời gian, vì người ta tin rằng, ngôn ngữ có thể được lắng nghe bởi các vị thần.

Do vậy, người ta đã chia 31 từ này cho 31 ngày trong 1 tháng, cùng 12 từ quan trọng đầu tiên cho 12 tháng để mong được may mắn suốt năm.

Chúng ta có thể căn cứ vào 31 từ này để làm 1 bài bói vui nhé, bạn hãy lấy ngày sinh nhật của mình và tra với bảng trên, theo quy tắc 31 từ là 31 ngày và 12 từ đầu tiên là tháng. Sinh nhật của bạn nói lên điều gì nào?

1. mother: người mẹ, tình mẫu tử
2. passion: tình cảm, cảm xúc
3. smile: nụ cười thân thiện
4. love: tình yêu
5. eternity: sự bất diệt, vĩnh cửu
6. fantastic: xuất sắc, tuyệt vời
7. destiny: số phận, định mệnh
8. freedom: sự tự do
9. liberty: quyền tự do
10. tranquility: sự bình yên
11. peace: sự hoà bình
12. blossom: sự hứa hẹn, triển vọng
13. sunshine: ánh nắng, sự hân hoan
14. sweetheart: người yêu dấu
15. gorgeous: lộng lẫy, huy hoàng
16. cherish: yêu thương
17. enthusiasm: sự hăng hái, nhiệt tình
18. hope: sự hy vọng
19. grace: sự duyên dáng
20. rainbow: cầu vồng, sự may mắn
21. blue: màu thiên thanh
22. sunflower: hoa hướng dương
23. twinkle: sự long lanh
24. serendipity: sự tình cờ, may mắn
25. bliss: niềm vui sướng vô bờ
26. lullaby: bài hát ru con, sự dỗ dành
27. sophisticated: sự tinh vi
28. renaissance: sự phục hưng
29. cute: xinh xắn đáng yêu
30. cosy: ấm cúng
31. butterfly: bươm bướm, sự kiêu sa

4 Responses to “Sống”

  1. Triết lý cà chua
    ——————
    Tôi thích cái “triết lý Cà chua” của nhân vật nữ chính trong phim “Tình cờ” của Hàn Quốc: “Tomato viết ngược lại vẫn là Tomato. Có đảo ngược thế nào thì cà chua cũng vẫn là cà chua”. Cà chua xanh thì bên trong cũng xanh, ngoài đỏ thì bên trong cũng đỏ. Không giống như quả dưa hấu, ngoài xanh mà trong lại đỏ…
    Con người ta không phải lúc nào cũng sống được như quả cà chua, sống thật đúng với cái “Tôi” bên trong của mình. Có khi muốn sống như thế nhưng lại không thể được. Và cái câu “đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy” lại được áp dụng triệt để như một lời biện minh hữu ích. Người ta bảo đấy là sự kết hợp Cà Chua với Dưa Hấu để cho ra thế hệ F1 hoàn hảo, biết biến hoá linh hoạt trong từng hoàn cảnh…

    Nhưng, như một onliner đã nói: “Nếu như trong cuộc đời, cái gì cũng là chính nó, người tốt kẻ xấu đều có thể phân định ngay từ lần gặp đầu tiên, cuộc sống còn thú vị nữa hay không? Cũng như trong cuộc sống, những “người xấu” thật ra cũng không đáng ghét lắm. Sự có mặt của họ tạo nên sự phong phú cho cuộc đời và ở một chừng mực nào đó, họ tạo nên thế đối lập khiến cho những người tốt được nhận diện và ngợi khen.

    Có một người bạn “Cà Chua” - cũng tốt - nhưng đối diện với một cây Dưa Hấu vẫn thú vị hơn nhiều. Không phải giả dối, mà là biết giấu mình đi một chút, sẽ khiến người đối diện cảm thấy được khám phá và phát hiện ra những thú vị ẩn chứa bên trong cái vẻ ngoài lạnh lùng ấy.

    Có người nói rằng sống trong đời là tìm cách chiếm lĩnh một lập trường sống, một lập trường nhân cách giữa cuộc đời. Ngoại trừ một số ít người có cái can đảm không quan tâm đến xung quanh, thì đa số những người còn lại đều có đôi lúc hoang mang về cách sống của mình”.

    Tôi không phải là một người “can đảm không quan tâm đến xung quanh”. Tôi đôi khi cũng vẫn hoài nghi về lối sống của mình. Nhưng tôi thích phân biệt rõ ràng “tốt” - “xấu”, kể cả ngay từ lần gặp đầu tiên. Tôi vẫn thích trắng đen rõ ràng hơn là mờ mờ ảo ảo. Và hơn hết, tôi vẫn thích có một người bạn “Cà Chua” hơn là một người bạn “Dưa Hấu”. Không phải ai cũng biết giới hạn của việc “giấu mình đi một chút” cho người khác khám phá. Người ta hay tham lam, hay đi quá đà mà chẳng nhận ra được đâu là điểm dừng.

    Thích thì bảo là thích. Không thích thì bảo là không thích.

    Yêu thì bảo là yêu mà không yêu thì nói không yêu. Đừng có miệng nói yêu mà trong bụng thì ghét, sau lưng lại nói xấu hết lời. “Dù ai cách núi ngăn sông ta cũng không nói ghét là yêu. Dù ai ngăn sông cấm chợ ta cũng không nói yêu là ghét”.

    Xấu thì hãy sống đúng như xấu, đừng cố tỏ ra mình tốt đẹp. Mà tốt đẹp rồi thì hãy giữ và làm cho mình tốt đẹp hơn.

    Nghèo thì không thể sống cuộc sống của giàu, mà giàu cũng chẳng thể cố vờ như mình nghèo khó.

    Sống đúng với bản thân mình, đấy mới là ý nghĩa sâu xa của triết lý Cà Chua!

    Tôi đã từng được giáo huấn thế này: “Em không thể giữ mãi một lối sống, một nếp suy nghĩ được. Em làm ở công ty A, tất cả mọi người đều cùng đi ăn cơm trưa với nhau. Nhưng khi em chuyển sang công ty B, mọi người chỉ thích gọi cơm hộp về văn phòng ăn thì em cũng không thể bắt tất cả bỏ thói quen ấy để đi ra ngoài ăn cùng nhau. Hoặc em cũng sẽ phải làm như họ hoặc em sẽ phải ra ngoài ăn một mình. Vậy thì khi đó, em có còn là em với thói quen cũ không? Em có còn là Cà Chua nữa không?”

    Tôi đã cười rất nhiều mỗi khi nhớ lại câu nói đó. Người nói rất thật lòng, đưa ra ví dụ rất cụ thể nhưng lại nhầm lẫn giữa việc thay đổi thói quen cho phù hợp với hoàn cảnh sống và việc sống đúng với con người mình. Tôi có thể chuyển sang ăn cơm hộp nhưng đó chỉ đơn thuần là chuyển thói quen chứ không có nghĩa là tôi sẽ biến thành một người xấu, cũng không có nghĩa là tính cách, phẩm chất của tôi thay đổi theo. Tôi vẫn cứ là tôi, đơn giản vậy thôi…!!!

    Còn bạn, bạn sẽ sống như thế nào? Như Cà Chua hay Dưa Hấu…?
    —————
    Nguồn VNexpress

  2. right, hãy là chính mình-Be yourself! đó cũng là một việc khó đấy, cần vượt qua chính mình. Bỏ quả Dưa Hấu đi và tiến tới quả Cà Chua!

  3. Trích bài viết về giám đốc công ty tư vấn đầu tư Investconsult Group : Nguyễn Trần Bạt

    Trích dẫn:

    Chủ tịch, tổng giám đốc Investconsult Group - Nguyễn Trần Bạt tóm tắt thành công của mình vào 3 yếu tố: Yêu nước để có đủ sức mạnh và lòng dũng cảm; Yêu người để hiểu và dùng người; Hiểu đất nước mình và lộ trình phát triển của nó, hiểu đúng giá trị của Việt Nam trên trường quốc tế. “Tôi là một người giàu ở Việt Nam và giàu một cách chính đáng…” - ít người Việt Nam nào bộc lộ thân thế thẳng thắn đến như vậy, cho dù người đó là một doanh nhân nổi tiếng đi chăng nữa.

    Những hồi ức như đan xen nhau trên gương mặt ngăm đen đầy góc cạnh của anh: “Kỷ niệm làm tôi xót xa nhất trong đời là khi con gái tôi bị bệnh bạch cầu. Tôi phải “chui” vào tổng kho dược để mua từng ống thuốc đặc trị cho con. Giá thuốc ấy ở nước ngoài đến 50 USD/lọ và con bé phải dùng 2 lọ mỗi tuần. Vợ chồng tôi bán đến những thứ cuối cùng có thể bán được nhưng vẫn không cứu nổi con. Giá một ca mổ ghép tủy ở nước ngoài lúc đó là 40.000 USD – tôi có nằm mơ cũng không thấy. Tôi đã khóc ngày đưa con đi và thề với mình rằng sẽ phải trở thành người thật giàu để không bao giờ rơi vào nỗi bất hạnh như thế…”. Anh Nguyễn Trần Bạt kể lại.

    Tư duy chính là tồn tại
    Trích dẫn:

    Anh Bạt cho rằng công việc của mình gần với các nhà chính trị hơn là doanh nhân bởi phải đi nhiều, gặp nhiều. Anh là người thân quen của nhiều vị đại sứ, các tổ chức quốc tế và cũng chịu khó đi hội thảo: “Tôi đã tiếp khoảng 15.000 khách nước ngoài; đối thoại với 1/3 số nghị sĩ Australia, nói chuyện với 600 cử tọa là doanh nhân, trí thức Mỹ…”.

    “Khi tôi mới thành lập công ty, có người cho tôi là thằng khùng nhưng tôi phớt lờ. Tôi có cái để bán và rất nhiều người mua thì tại sao không làm – đó là trí khôn. Tôi khai thác những hiểu biết để cảnh báo rủi ro và biến chúng thành dự báo. Nhưng bạn phải hiểu một điều rằng: tư vấn là một đơn vị dịch vụ chỉ bán được khi khoác lên nó một bộ quần áo văn hóa và đặt nó trong một tình huống cụ thể của cuộc sống”.

    Thời gian biểu của anh Bạt: Dậy vào 9h sáng, 9h30’ hội ý với lãnh đạo công ty, 10h – 12h suy nghĩ, phân tích và dựng các kịch bản cho sự phân tích đó, 12h ăn cơm với cộng sự, 2h chiều – 7h tối tiếp khách, xử lý các “bi kịch nho nhỏ”, 8h tối ăn cơm và từ 9h – 1h sáng: đọc sách, theo dõi truyền hình, suy nghĩ và gọi điện cho con trai ở London. “Tôi lúc nào cũng suy nghĩ và suy nghĩ. Ngay cả sau một nụ hôn là lúc tôi đã bắt đầu suy nghĩ”, giống như Descartes và triết lý nổi tiếng của ông: “Tôi tư duy chính là tôi tồn tại”.

    “Ai cũng chỉ có một cuộc đời – giá như có thể có nhiều hơn để cảm nhận hết cuộc sống! Và cũng chính vì điều này mà tôi sống hết mình…”, - anh Bạt nói với vẻ trầm ngâm. Khi người ta cả thấy mình có ích cho cuộc đời, dường như thời gian bao giờ cũng thiếu. Thời gian với những người như thế bao giờ cũng trôi nhanh hơn.

  4. vo tinh tra google thay trag web, rat cam on ban vi` nhung chia se :) chuc thanh cong & hanh phuc !!!

Leave a Reply