Có những ước mơ sẽ vẫn chỉ là ước mơ dù cho ta có nỗ lực đến đâu, nhưng nhờ có nó ta mạnh mẽ hơn, yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày.
Có những lời hứa cũng vẫn chỉ là lời hứa dù ta có mãi chờ đợi bởi người hứa đã không còn nhớ, nhưng nhờ có nó ta biết hy vọng và mong chờ.
Có những ước hẹn cũng sẽ chỉ là ước hẹn nếu một mai một người đã bỏ đi, nhưng nhờ có nó đã có những giây phút thật sự tuyệt vời.
Có những nỗi đau vẫn mãi là nỗi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng, nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn.
Có những sai lầm sẽ mãi là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầm, nhưng nhờ có nó ta bỗng giật mình: điều sai lầm duy nhất của ta là phủ nhận những gì trái tim ta thật sự cảm nhận.
Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản chỉ biết mặt nhau hay thậm chí chẳng để ý tới, nhưng nhờ có nó ta chợt nhận ra: vô tình gặp nhau 3 lần đó là nhân duyên.
Có những người bạn đơn giản chỉ là người quen, nhưng nhờ có họ ta nhận ra rằng người bạn thân của ta tuyệt vời lắm.
Có một người sẽ luôn chỉ là một của thế giới nhưng mãi mãi là cả thế giới của một người và nhờ có người ấy ta đã có một tình yêu.
Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm nhưng nhờ có nó ta hiểu rằng tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau.
Và sẽ có những người làm nên tất cả vì họ có ước mơ; họ tin vào lời hứa; họ có những lời ước hẹn; họ đã trưởng thành từ nỗi đau; họ nhận ra sai lầm; họ có một người bạn thật sự và vì bên họ còn có một tình yêu.
Tất cả là cuộc sống.





Vào quán uống nước, em luôn gọi café đen. Anh luôn gọi café sữa.
Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa.
Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.
Em con gái mà lại thích café đen.
Anh con trai nhưng rất thích café sữa.
Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.
Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…
Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.
Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em.
Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình.
Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên nhẫn.
Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café sữa.
Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.
Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em.
Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.
2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.
Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em.
Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.
Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn trai em luôn là người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái.
Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.
Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.
Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.
Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.
Em gọi café đen.
Anh gọi café sữa.
Người bồi đã quen với 2 người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.
Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em.
Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.
Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”
Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”
Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…
Café đen hay café sữa đều là café, phải không?
Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu… chẳng phải sao???
Dear All
Lâu rồi ko vào ” Góc…” ko ngờ mọi người cũng share nhiều cảm xúc quá. Nhiều bài hay và rất thiết thực trong cuộc sống.
Many Thanks
web của anh rất bổ ích, em cũng đang học về vận tải bảo hiểm, Khi nào cần giúp đỡ, em nhờ anh nhé!
Có người ví tình yêu như âm điệu của cung đàn, khi trầm khi bổng, lúc lại dìu dặt dịu dàng sâu lắng, có lúc lại giống như bão tố phong ba… Tất cả những diễn biến hết sức phức tạp và đa dạng đó lại chính là sự biểu hiện của tình yêu. Qua những kinh nghiệm đúc rút được, người ta nhận thấy sự biểu hiện của tình yêu được trải qua những giai đoạn sau :
Giai Đoạn 1: Cảm Mến
Đây là thời kỳ bước đầu gặp gỡ giữa hai người khác phái với nhau bằng những cảm xúc tốt đẹp và đầy thiện cảm nhất. Ở giai đoạn này tuy mới gặp nhau, nhưng bạn lại cảm thấy ở đối tượng của bạn có những cá tính hay sở thích phù hợp với bạn hoặc đối tượng đã tạo nên những xúc động dễ chịu nơi bạn như lòng khâm phục, sự ái mộ chẳng hạn.Trong thời gian này, bạn đã dành cho đối tượng của bạn những tình cảm nồng hậu, sự quý mến và lòng tin cậy nhất của bạn. Sự phát triển cao nhất ở giai đoạn này là bạn và đối tượng của bạn đã bắt đầu thích nhau. Giai đoạn này chẳng phải là tình yêu, nhưng nó là điều kiện rất cần để bạn bắt một nhịp cầu tri âm đi đến tình yêu với đối tượng của mình.
Giai Đoạn 2: Thương Nhớ
Qua những lần giao tiếp với người bạn khác phái mà bạn đã cảm mến, rồi sau đó bạn lại thường xuyên nghĩ đến “người đó” hoặc hay “làm dáng” mỗi khi chuẩn bị đế gặp người đó. Cũng từ lúc đó ở nơi bạn bắt đầu xuất hiện những cảm xúc kỳ lạ nhưng bâng khuâng, và đôi lúc bạn cảm thấy trong lòng bồi hồi, xao xuyến. Đồng thời bạn không còn vô tình và hồn nhiên như trước nữa, cũng từ đó bạn hay tìm một lý do gì đó để gặp “người ta” nhưng khi gặp bạn lại thường hay lúng túng và e thẹn, hoặc khi trên đường đi tìm gặp “người đó” bạn chợt nhận ra sự vô lý của mình, và khi gặp mặt người đó bạn chẳng biết nói gì, bởi vậy khi gần đến nơi bạn lại quyết định quay về…
Đặc trưng của thời kỳ này là nếu lâu lâu mà không gặp mặt được “người đó” bạn cảm thấy nhớ, và đôi lúc bạn cảm thấy ghét nếu “người đó” không để ý gì đến bạn nhất là những lúc người đó cười nói với một người khác. Ở mức độ này, bạn đã bước vào ngưỡng cửa của tình yêu.
Giai Đoạn 3 : Yêu Đơn Phương
Ở giai đoạn này, bạn đã biết được mình đang thương nhớ và sự thương nhớ đó trở thành một động lực thôi thúc bạn phải đến gặp mặt đối tượng của bạn, cho dù bạn rất sợ bị bạn bè dị nghị, vì đối với bạn, người đó đã trở nên thân thiết. Lúc này, bạn muốn được quan tâm, săn sóc người đó.
Ở mức độ này chính bạn cảm nhận được rằng bạn đã yêu nhưng đó chỉ là tình yêu đơn phương. Đỉnh cao nhất của giai đoạn này là sự ngỏ lời. Nếu bạn ngỏ lời đúng lúc, đúng thời điểm thì có thể bạn sẽ gặt hái được nhiều thành công.
Giai Đoạn 4: Tình Yêu Và Cảm Xúc
Ở giai đoạn này nếu bạn gặp may mắn, hoặc bạn biết cách ngỏ lời đúng lúc và được người yêu của bạn đáp lại sự ngỏ lời đó, thì tức là bạn đã bước vào tình yêu thực sự và tình yêu của bạn đã được đáp lại. Tuy nhiên bạn nên nhớ, đây mới chỉ là bước đầu của tình yêu. Ở thời điểm này, những xúc cảm yêu thương đã trở thành những cử chỉ âu yếm, chăm sóc. Nhưng đó chỉ là mức thấp nhất của tình yêu nên những cử chỉ đó còn nhiều e ngại, thẹn thùng và lo âu. Và có khi xa nhau thì nhớ, nhưng đôi lúc bên nhau thì lại hay giận hờn. Ở giai đoạn này bạn vẫn còn nhiều bỡ ngỡ, sợ sệt cho nên bạn vẫn còn bị chi phối bởi những cảm xúc luôn luôn xuất hiện và đầy mâu thuẫn. Đây là thời kỳ tình yêu có nhiều phức tạp, thậm trí có nhiều trắc trở và bạn phân vân khi phát hiện ra những nhược điểm, những gì trái với sự mong ước của bạn nơi người yêu của mình. Ở thời kỳ này bạn nên tiếp tục tìm hiểu thêm lẫn nhau, cũng ở giai đoạn này, tình yêu của bạn có thể tan vỡ dễ dàng vì lý do khác biệt tính tình, khó khăn về kinh tế, hoặc vì áp lực của gia đình quá cao.
Cần biết rằng, tình yêu của bạn lúc này giống như gió với lửa, gió có thể thổi tắt đi nếu ngọn lửa nhỏ, nhưng rồi sẽ thổi bùng lên nếu ngọn lửa lớn, cho nên bạn cần biết cách nuôi dưỡng và biết cách giữ gìn để cho “ngọn lửa tình yêu” của bạn lúc nào cũng bùng cháy lên một cách mãnh liệt, nhất là những lúc ở xa nhau.
Giai Đoạn 5 : Tình Yêu Nồng Thắm.
Ở giai đoạn này tình yêu của bạn đã trở nên nồng thắm và bạn cùng với người yêu của mình đã vợt qua được những thử thách, khó khăn trở ngại của buổi ban đầu. Lúc này những dấu hiệu tình yêu của bạn đã được thể hiện rõ nét, tức là bạn và người yêu của bạn đã hiểu rõ nhau, và cùng hoà hợp gắn bó với nhau. Ở mức độ này, tình yêu của bạn đã thực sự chín mùi, giống như một ngọn lửa lớn mà khó có cơn gió nào có thể thổi tắt được, kể cả những lúc xa cách, kinh tế khó khăn hoặc áp lực gia đình…. Thời gian này là lúc bạn nên tiến đến hôn nhân với người yêu của mình.
Có một điều bạn nên lưu ý, trong quá trình phát triển tình yêu của mỗi giai đoạn nói trên đều có những đặc điểm và vai trò nhất định của nó. Vì thế cho nên ở mỗi giai đoạn nói trên đều đòi hỏi bạn phải biết cách khéo léo ứng xử sao cho thích hợp. Chính sự khéo léo ứng xử của bạn là yếu tố quan trọng giúp cho bạn giữ được một tình yêu bền vững để đi đến hôn nhân.
Tôi mong các bạn có thể hạnh phúc với tình yêu của mình. Hãy trân trọng và giữ gìn nó
Có người nói, cuộc sống là một quá trình tìm kiếm tình yêu, mỗi người phải tìm thấy 3 người. Người thứ nhất là người mình yêu nhất, người thứ hai là người yêu mình nhất và người thứ ba là bạn đồng hành trong suốt cuộc đời (bạn đời).
Trước tiên mình sẽ gặp được người mình yêu nhất, sau đó hiểu được cảm giác yêu. Chỉ có hiểu được cảm giác bị yêu mới có thể phát hiện ra người yêu mình nhất, khi đã trãi qua cảm giác yêu & bị yêu mới có thể biết được mình cần điều gì, và cũng sẽ tìm thấy người bạn đời thích hợp nhất trong cuộc đời còn lại. Thật đáng tiếc trong cuộc sống hiện tại cả 3 người này thường không cùng 1 người, người bạn yêu nhất không chọn bạn, ngưới yêu bạn nhất lại không phải là người bạn yêu nhất, và người bạn đời luôn luôn không phải là người bạn yêu nhất , cũng 0 phải là người yêu bạn nhất, chỉ là người xuất hiện vào lúc thích hợp nhất.
Bạn sẽ là người thứ mấy trong cuộc sống của tôi? Không ai muốn thay đổi tình yêu của mình, khi anh (cô) ta yêu bạn, đó là lúc anh (cô) ta thực sự yêu bạn. Nhưng khi anh (cô) ta không yêu bạn thì cũng thực sự là không yêu bạn, cũng như anh (cô) ta không thể giả vờ không yêu khi anh (cô)ta đang yêu bạn, cũng như anh (cô) ta không thể giả vờ yêu khi không yêu bạn. Khi một người không còn yêu mình nữa muốn rời xa mình, mình cần phải hỏi lại bản thân có còn yêu anh (cô)ta nữa 0, nếu bạn không còn yêu người ấy nữa tì xin đừng bao giờ vì lòng tự trọng mà không chịu rời xa người ấy. Nếu như bạn vẫn còn còn yêu người ấy, lẽ đương nhiên bạn sẽ hy vọng người ấy có được một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ, hy vọng người ấy được ở cùng người mình yêu đừng bao giờ ngăn cản, nếu như bạn ngăn cản người ấy có được hạnh phúc thực sự của mình nghĩa là bạn không còn yêu anh(cô) ta nữa, và nếu như bạn kh6ng còn yêu thì bạn lấy tư cách gì chỉ trách anh(cô) ta bạc tình.
Yêu không phải là chiếm hữu, bạn thích mặt trăng, không th6ẻ đem mặt trăng cất vào trong hộp , nhưng ánh sáng của mặt trăng lại có thể chiếu sáng vào tận phòng bạn. Cũng như bạn yêu một người , bạn vẫn có thể có được người ấy mà không cần chiếm hữu và khiến người yêu trở thành một hồi ức vĩnh hằng trong cuộc sống. Nếu bạn thực sự yêu một người, phải yêu con người thực của anh(cô) ta, yêu mặt tốt cũng yêu cả mặt xấu, yêu cái ưu điểm lẫn cả khuyết điểm, tuyệt đối không nên vì yêu anh(cô) ta mà hy vọng anh(cô) ta trở thành con người mình mong muốn, nếu anh ta không được như ý bạn thì mình không còn yêu anh(cô) ta nữa. Yêu một người nào đó thực sự không nói ra được nguyên nhân vì sao yêu, bạn chỉ biết rằng, bất cứ lúc nào, tâm trạng tốt hay xấu thì bạn cũng đều mong muốn người ấy ở bên cạnh bạn, không một yêu cầu.
Xa cách cũng là một thử nghiệm tình yêu, tình yêu chân chính sẽ không bao giờ trở thành tình yêu oán hận. Hai người yêu nhau, thích nhất là bắt người yêu mình phải thề , phải hứa, tại sao chúng ta lại bắt đối phương làm như vậy, tất cả cũng chỉ vì ta không tin đối phương…….. Làm gì có chuyện biển cạn đá mòn, trời long đất lỡ, nếu có thì cũng không ai sống được đến ngày ấy.
Bạn đã tìm được người thứ mấy cho cuộc đời của bạn?
Có người nói, cuộc sống là một quá trình tìm kiếm tình yêu, mỗi người phải tìm thấy 3 người. Người thứ nhất là người mình yêu nhất, người thứ hai là người yêu mình nhất và người thứ ba là bạn đồng hành trong suốt cuộc đời (bạn đời).
Trước tiên mình sẽ gặp được người mình yêu nhất, sau đó hiểu được cảm giác yêu. Chỉ có hiểu được cảm giác bị yêu mới có thể phát hiện ra người yêu mình nhất, khi đã trãi qua cảm giác yêu & bị yêu mới có thể biết được mình cần điều gì, và cũng sẽ tìm thấy người bạn đời thích hợp nhất trong cuộc đời còn lại. Thật đáng tiếc trong cuộc sống hiện tại cả 3 người này thường không cùng 1 người, người bạn yêu nhất không chọn bạn, ngưới yêu bạn nhất lại không phải là người bạn yêu nhất, và người bạn đời luôn luôn không phải là người bạn yêu nhất , cũng 0 phải là người yêu bạn nhất, chỉ là người xuất hiện vào lúc thích hợp nhất.
Bạn sẽ là người thứ mấy trong cuộc sống của tôi? Không ai muốn thay đổi tình yêu của mình, khi anh (cô) ta yêu bạn, đó là lúc anh (cô) ta thực sự yêu bạn. Nhưng khi anh (cô) ta không yêu bạn thì cũng thực sự là không yêu bạn, cũng như anh (cô) ta không thể giả vờ không yêu khi anh (cô)ta đang yêu bạn, cũng như anh (cô) ta không thể giả vờ yêu khi không yêu bạn. Khi một người không còn yêu mình nữa muốn rời xa mình, mình cần phải hỏi lại bản thân có còn yêu anh (cô)ta nữa 0, nếu bạn không còn yêu người ấy nữa tì xin đừng bao giờ vì lòng tự trọng mà không chịu rời xa người ấy. Nếu như bạn vẫn còn còn yêu người ấy, lẽ đương nhiên bạn sẽ hy vọng người ấy có được một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ, hy vọng người ấy được ở cùng người mình yêu đừng bao giờ ngăn cản, nếu như bạn ngăn cản người ấy có được hạnh phúc thực sự của mình nghĩa là bạn không còn yêu anh(cô) ta nữa, và nếu như bạn kh6ng còn yêu thì bạn lấy tư cách gì chỉ trách anh(cô) ta bạc tình.
Yêu không phải là chiếm hữu, bạn thích mặt trăng, không th6ẻ đem mặt trăng cất vào trong hộp , nhưng ánh sáng của mặt trăng lại có thể chiếu sáng vào tận phòng bạn. Cũng như bạn yêu một người , bạn vẫn có thể có được người ấy mà không cần chiếm hữu và khiến người yêu trở thành một hồi ức vĩnh hằng trong cuộc sống. Nếu bạn thực sự yêu một người, phải yêu con người thực của anh(cô) ta, yêu mặt tốt cũng yêu cả mặt xấu, yêu cái ưu điểm lẫn cả khuyết điểm, tuyệt đối không nên vì yêu anh(cô) ta mà hy vọng anh(cô) ta trở thành con người mình mong muốn, nếu anh ta không được như ý bạn thì mình không còn yêu anh(cô) ta nữa. Yêu một người nào đó thực sự không nói ra được nguyên nhân vì sao yêu, bạn chỉ biết rằng, bất cứ lúc nào, tâm trạng tốt hay xấu thì bạn cũng đều mong muốn người ấy ở bên cạnh bạn, không một yêu cầu.
Xa cách cũng là một thử nghiệm tình yêu, tình yêu chân chính sẽ không bao giờ trở thành tình yêu oán hận. Hai người yêu nhau, thích nhất là bắt người yêu mình phải thề , phải hứa, tại sao chúng ta lại bắt đối phương làm như vậy, tất cả cũng chỉ vì ta không tin đối phương…….. Làm gì có chuyện biển cạn đá mòn, trời long đất lỡ, nếu có thì cũng không ai sống được đến ngày ấy.
Bạn đã tìm được người thứ mấy cho cuộc đời của bạn?
Tôi biết là chẳng bao giờ em có thể đọc được bài viết này củng như hiểu được cho tôi nhưng tôi vẫn viết viết để gió hay biển hay một ai đó có thể mang đến em dùm tôi như làm cho lòng tôi thanh thản hơn nhẹ nhàng hơn vì tôi đã nợ em bây giờ và mãi mãi.Bài viết này tôi xin tặng dành riêng cho người yêu cũ của tôi ở Mỹ người hiện đang sống ở Atlanta,cũng là nơi mà tôi vừa trở về sau chuyến thăm em.
Như những bài entry trước, tôi cũng có những lúc thất vọng cảm thấy chán nản trong tình yêu vì bị bỏ rơi hay là người thua cuộc nhưng hôm nay ngồi đây ngẫm nghĩ lại thì trong tình yêu tôi cũng đã nhận được rất nhiều niềm vui cũng như sự hạnh phúc cái hạnh phúc đích thực mà tôi luôn tìm kiếm.Em là người đã mang đến cho tôi được điều đó nhưng chính tôi cũng là thủ phạm đã giết chết trái tim em.Tôi vô tình và lạnh lùng thế sao, chắc các bạn sẽ nghĩ tôi như thế.
Tôi và em đến với nhau thật tình cờ, nhưng những gì em đã làm cho tôi thì thật to lớn và vĩ đại nhất la tình cảm của em, đó là thứ tình cảm mãnh liệt nhất mà tôi đã thấy.Tôi chưa bao giờ nghi ngờ về tình cảm mà em giành cho tôi mặc dù tôi và em đã chia tay nhau hơn nửa năm nay vì tôi và em không thể nào tiến xa hơn.Tôi sống ở mảnh đất Utah lạnh lẽo buồn chán còn em một Atlanta phồn hoa thịnh vượng với biết bao nhiêu thứ mua vui tiêu khiển.Tôi sang Mỹ chỉ vì chán đời vì muốn tìm một cuộc sống mới thay đổi mọi thứ để thử xem mình có thể vui vẻ hơn có thể thành công hơn hay ko?Tới bây giờ chính bản thânn tôi dường như cũng chưa thể trả lời được câu hỏi đó.Nhưng tôi mất em tôi mất đi tất cả những tình yêu của mình vì tôi là học sinh du học.Nghe co vẻ ngộ nghĩnh nhỉ.Nhưng có ai đang trong hòan cảnh như tôi thì mới hiểu được nhựng khó khăn của tôi.Cái đó gọi là cái giá mà tôi phải đánh đổi cho một tương lai của tôi.Đó có phải là lý do không nhỉ hay chỉ là một cái cớ để tôi nói với em (hơi bị lung lay chỗ này đây nha).Nhưng đó cũng là một trong nhựng lý do, lý do thứ hai là vì em làm tôi sợ, em wá thương tôi nên em cần nói chuyện với tôi mỗi ngày sau khi đi làm về nhưng Utah và nơi em ở cách nhau 2 tiếng ngày nào cũng vậy em cũng phải thức tớ 3 hay 4 giờ sáng rồi lại phải dậy đi làm.Tôi cũng ảnh hưởng rất nhiều vì lúc đó tôi vừa bện liết giường hai tuần xong rồi phải túi bụi chuyện bài vờ vì mùa hè thì ngắn nên tôi phải chạy đua ráo ríêt cho xong mùa học với một thành tích khả wan.Học tập và em ko thể có cả hai, nhưng ko nói chuyệ với em thì em lại buồn và ko thông cảm cho tôi hay vì em thương tôi wá đi, tôi cũng không biết được.Thế là chia tay.
Mọi chuyện cứ lặng lẽ trôi wa, ngày lại wa ngày, tôi và em nói chuyện trở lại bình thường như hai người bạn.Tôi thực hiện lời hứa của mình là wa bên đó thăm em như em đã làm cho tôi lúc hai đứa còn wen nhau.Nhưng đó chính là sai lầm của tôi một sai lầm thực sự lớn.Tôi một lần nữa lại mang lại hy vọng cho em mà tôi ko biết.Nhưng mọi chuyện không thể nào thay đổi trật tự, tôi và em cũng ko thể ko chung một con đường mãi mãi vẫn chỉ có thể là bạn không thể nào tiến xa hơn.Tôi lại phải nói những lời cay đắng làm tổn thương trái tim của em một lần nữa, mà tôi cảm nhận được sự đau đớn trong trái tim của em.Một sự đau khổ đang chiếm dần trong tâm trí của em.CÒn tôi là một sự buồn bã buồn vì không thể nào làm khác hơn buồn vì biết giết chết trái tim em mà vẫn phải làm.Tôi nợ em một lần và mãi mãi ko biết bao giờ mới có dịp trả món nợ này đây.Cầu mong cho em sẽ sớm vượt wa và đứng lên mạnh mẽ như ngày nào hay tôi cầu mong một ai đó có thể làm cho em hạnh phúc và vui vẻ……
Ba mươi mốt ngày của tháng 3 đã bay đi cùng ngọn gió nghịch ngợm và nắng vàng nhức nhối cả không gian.
Tháng 3 về chênh chao lòng người, tháng 3 gói làn hương mỏng tang của loài hoa nhỏ xinh như hạt nắng, tháng 3 có mưa đầu mùa ướt đẫm mùi nỗi nhớ, tháng 3 quay quắt thời điểm làm hồ sơ thi đại học của xưa xa- khúc quanh nghiệt ngã của đời mình…Và nếu kể thêm vào tháng 3 mùa mới ,ta sẽ đánh dấu bằng một giọt màu tím biếc, màu của hoài mong,của đau đáu, của những xôn xao lặng thầm không dám thốt nên câu….
Nhiều người chờ điều mới mẻ , tươi tắn từ tháng Tư. Ta có cả một mùa thi phía trước, bận rộn rồi cũng quen, căng thẳng rồi cũng chùng,tháng Tư của ta có một điểm son số phận, tháng Tư của ta vỡ òa mưa mùa hạ, những giọt trong lành gột rửa bụi ưu tư.
Ta khao khát băng về phía mưa, đợi chờ ta là điều gì chẳng rõ, giọt long lanh như ngọc, giọt ngọt ngào như sương, giọt hiền lành như nước mát, giọt cay cay như lệ nóng âm thầm…? Sau cơn mưa là cành gãy lá bay, là cỏ hoa tan nát, là những áng mây rách mướp rã rời hay sau cơn mưa là nắng hè sáng lóa, là cầu vồng rạo rực cả bầu không?
Tháng 4 – những cơn mưa vội vã, những sợi gió nồng nàn, màu hoa như thắp lửa và nỗi bồi hồi sâu thẳm niềm riêng- ta cuống quýt đến bên Người….
Sau bao ngày nắng “thử” trong ngày đầu hạ, được dịp khoe mình trong sắc nắng Tháng tư; loa kèn đang cố cháy hết mình với tự nhiên đất trời và lòng người để nhường chỗ cho Phượng, điệp khi Tháng Tư khép hờ. Chơi hoa sau một tháng ngắn ngủi, ai đó chợt giật mình khi nhận ra tháng Tư đã bước qua, khi bó loa kèn này có thể là cuối cùng của mùa, của Tháng tư.
Cố giữ lại chút gì tháng Tư bằng những lọ hoa kèn e ấp trong căn phòng nhỏ nhưng thật tiếc, hạ đã vội về bên thềm. Một tháng loa kèn đã cháy hết mình trên những đường phố, con ngõ và trong mỗi gia đình. Thật hạnh phúc, bước chân lang thang đưa ra khỏi thành phố ồn ào náo nhiệt này, ở khắp các ngõ xóm ta vẫn thấy những xe hoa. Ngập ngừng e ấp, kéo gần khoảng cách giữa nông thôn với phố thị. Cũng như chỉ mấy năm qua thôi, loài hoa ấy tưởng chỉ biết khoe mình nơi chốn Hà thành, nay nó hiện hữu ngay ở các Tỉnh lẻ, ở những vùng miền xa xôi. Mới hay, cái đẹp và sự chân tình của lòng người không khó để nhân hương hoa bay xa!
Những gánh loa kèn nặng trĩu trên đôi vai khắc khổ nhưng có thể giấu được nỗi vất vả trong giọt mồ hôi lăn dài trên vầng trán nhăn nheo. Tưởng như loài hoa kia đã làm tự hào hãnh diện thêm cho người bán. Từng cành hoa được nâng niu, giữ gìn như một chút động mạnh vô ý của người mua sẽ làm giỏ hoa kém sắc.
Cuốn theo những bộn bề của công việc hằng ngày và những lo toan cuộc sống, cũng có đôi khi người ta chợt quên thời gian. Người ta chợt quên thời gian hay cố quên để không phải nghĩ về một ngày kia, trên các vỉa hè và những con ngõ sẽ vắng đi màu loa kèn, vắng giỏ hoa long lanh sắc nắng. Dẫu biết, điều đó là bắt buộc nhưng cũng muốn cố tạo điều khác đi để lòng khỏi bịn rịn. Qua phố, nghe câu nói của cô bán hoa “mua đi cháu, loa kèn sắp hết mùa rồi đấy”, ta chợt giật mình bối rối. Hoá ra, lòng ta đã nặng lắm với màu hoa, với mùi hoa ấy.
Không sinh ra trong ngày tháng Tư có loa kèn trắng, kỷ niệm cũng không thếp dày trong những ngày ấy, sao ta lại nặng lòng với tháng Tư đến thế. Có cái gì lôi cuốn bước chân ta như đang thả bộ trong vườn hoa đầy nắng, cố gắng tạo ra những dư âm giao mùa, dư âm cho tháng Tư. Nắng dù đậm nhưng không đỏ lửa, mưa dù to nhưng vẫn là nét ẻo ợt của trời đất giao mùa. Một chút nhẹ nhàng làm duyên, một chút đỏng đảnh ẻo lả mà như không phải thế của tháng Tư thật hợp với loa kèn trắng đấy thôi. Thật khéo cho loa kèn trằng, biết chọn tháng để mà sinh ra, để mà sống hết mình cho những đam mê, cho niềm yêu của bao người…
Chẳng biết là hoa hay buổi thời tiết trong lành của ngày tháng mà ta thấy thời gian trôi đi thật nhanh. Rồi đây, màu trắng tinh khiết nguyên sơ ấy sẽ thay bằng sự rực rỡ, đỏ lửa của chùm hoa phượng để đốt cháy một mùa hè và những khát khao tuổi trẻ. Nhưng chắc chắn rằng, trong một góc nhỏ của tâm hồn người yêu loa kèn, sẽ có chỗ để nhớ, để vấn vương và xếp dày kỷ niệm.
Ta không muốn tạm biệt loài hoa ấy dẫu tháng Tư đã hết. Sợ rằng sẽ đụng hờ vào kỷ niệm, vào những sợi tơ lòng của ai đó mang nặng nỗi niềm với tháng Tư. Muốn để nó ở lại với ta thật nhiều, bằng kỷ niệm. Một chút gì thay thế nhưng không thể xoá hết. Còn mãi đó, loa kèn ạ, với Tháng Tư dịu nhẹ và sắc trắng đến nao lòng…!
Phải nói đến những nghìn năm về truớc,
Khi trôn ốc chưa xoắn vỏ ;
Khi sa mạc chưa khoanh lối mòn ;
Khi dòng sông chỉ là những khúc rẽ nhỏ ;
Khi biển, hồ còn chung mặt nước mênh mông ;
Khi những con đường là ánh mắt song song ;
Mình chưa gặp nhau –
Lại có bao giờ nghĩ tới đâu !
(Những chiếc kim đồng hồ chẳng đợi nhau mà vẫn gặp nhau như thế đó …)
Phải nói đến mấy chục năm về trước,
khi anh,
và
em
lặng lẽ chào đời
đợi
một người không biết mặt,
hẹn
một cuộc tình chưa biết đến
- mai sau.
GIẤC MƠ MONG TÌM THẤY (LE MONG HAO)
Hoàn cảnh sáng tác: Bằng tất cả tình yêu thương và sự đồng cảm trước những mảnh đời bất hạnh, tôi viết lên bằng chính con tim mình.
Thế là trời đổ mưa. Cơn mưa đầu mùa luôn khiến con người ta cảm thấy khó chịu. Tôi vốn là một con bé vô cùng ghét mưa. Vì thế đi dưới trời mưa, đó là điều tôi không bao giờ muốn cả. Lúc này mà ở nhà đọc truyện thì sướng biết mấy! Nhưng vì chiều nay là sinh nhật nhỏ bạn, đành phải “ hi sinh” bản thân này đi tìm cho nhỏ món quà thật ý nghĩa.
Cơn mưa như nặng hạt hơn. Mọi vật trước mắt tôi dường như trắng xóa. Tôi cố giương to đôi mắt sau cặp kính cận đã bị nước mưa bám đầy để quan sát xe cộ, chợt nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn đang lang thang đi dưới mưa. Con bé đi lủi thủi đi về phía trước với cái đầu trần, chân đất cùng bộ quần áo mỏng manh, ngắn ngủn. Đột nhiên tôi thắng xe lại khi đã đi qua con bé một đoạn, ngoảnh đầu lại nhìn tôi thấy nó vẫn cúi gầm đầu nhìn xuống và lặng lẽ bước đi như chú gà con lạc mẹ. Lòng tôi chợt dấy lên niềm thương cảm xót xa. Bước đến gần, tôi hỏi: “ Bé ơi, em có làm sao không? Đi dưới trời mưa thế này dễ bị bệnh lắm đó”. Con bé nhìn tôi dưới đôi mắt mệt mỏi, u buồn. Nó không trả lời. Người nó gầy còm với nước da ngăm đen và gương mặt xanh xao, hốc hác. Trông nó đến tội nghiệp! Tôi đoán độ nó chừng tám, chín tuổi. Vì sợ đứng dưới mưa lâu thế này nó sẽ bị cảm mất, tôi liền dắt nó vào một quán ăn cạnh đó. Tôi kêu cho nó tô hủ tiếu mì. Chắc là nó đang đói bụng lắm, tôi thấy chỉ vài phút sau là nó đã ăn hết sạch. Đặt cái tô gần như là chẳng còn gì cả xuống bàn, nó ngước nhìn tôi và nói: “Cảm ơn chị. Lần đầu tiên em được ăn ngon thế này! Ngày nào em cũng đi vô quán này hết nhưng chỉ nhìn người ta ăn thôi chứ đâu dám ăn”. Nói rồi con bé rút trong người ra một cọc vé số đã được gói kĩ trong cái bọc ni lông. Lúc này tôi mới hiểu, nó còn nhỏ như thế mà đã phải đi bán vé số phụ giúp gia đình. Tôi thầm trách ba mẹ nó sao mà vô trách nhiệm quá, đành lòng để một đứa trẻ đang tuổi ăn học thế này lang thang dưới trời mưa đi bán vé số. Tôi liền hỏi: “ Vậy em không đi học hay sao mà đi bán vé số?” Ngước đôi mắt non nớt nhìn tôi nó nói: “ Dạ… không. Đi học chắc là vui lắm hả chị?” “Thế ba mẹ em đâu?” – Tôi lo lắng hỏi. Nó ngừng một hồi lâu rồi nói: “ Em không có ba mẹ. Từ nhỏ em đã sống với nội rồi. Em thương nội lắm! Nội em bệnh đã mấy tháng nay, em phải đi bán vé số kiếm tiền mua thuốc cho nội uống”.Tự dưng tôi thấy lòng mình đau thắt lại, sống mũi mình cay cay khi nghe những lời nói của trẻ con mà không hề trẻ con chút nào. Tôi thấy mà thương con bé quá! Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nó mà tôi nghẹn ngào hỏi: “ Ước mơ của em là gì nào?”Con bé nhìn cọc vé số trên tay và nói: “ Em ước …ngày nào cũng bán hết vé để có tiền chữ bệnh cho nội. Em ước… được có ba mẹ để dắt em đi chơi công viên và em ước… mình được đi học như những đứa trong xóm…” Những ước mơ rất đổi bình thường, giản dị, những điều mà lẽ ra một đứa trẻ khi vừa mới sinh ra đã có. Nhưng với con bé thì lớn lao và xa vời quá! Từng lời nói như từng mũi kim đâm vào trái tim tôi. Tự nhiên tôi thấy đau lòng khi biết rõ sự bất hạnh của con bé. Mắt tôi nhòe đi và nhận ra rằng mình đã may mắn hơn con bé biết chừng nào! Được đến trường như bao người khác, có ba mẹ yêu thương, chiều chuộng, có bạn bè vui chơi, học tập. Những điều đó tôi nghĩ hiển nhiên ai cũng có cả. Khi gặp con bé rồi tôi mới biết xung quanh mình còn biết bao mảnh đời bất hạnh. Nhiều trẻ thơ đã phải sớm va chạm với đời vì miếng cơm, manh áo, vì giấc ngủ chưa được tròn. Hạnh phúc gia đình với con bé sao mà khó tìm quá!? Tương lai con bé rồi sẽ ra sao? Cuộc đời con bé rồi sẽ như thế nào? Có ai bảo đảm cho con bé có được cuộc sống no ấm, đủ đầy như bao trẻ khác? Làm sao biết đến ngày mai khi hôm nay con bé vẫn còn là một đứa trẻ thơ dại lang thang giữa chợ đời, chưa tìm thấy điểm tựa vững chắc của cuộc đời.
Nhìn sâu vào đôi mắt ngây thơ đang ngơ ngác nhìn đời, tôi như thấy được cả một vùng trời mơ ước của con bé. Có điều gì lớn lao đâu nhưng sao con bé tìm hoài không thấy? Em như chú chim non bé nhỏ lạc vào khu rừng rộng lớn. Nhưng bằng sức lực bé nhỏ ấy, con bé cố gắng vượt qua, tự tạo cho mình tấm áo giáp bề ngoài cứng rắn để vươn lên bằng cả sự quyết tâm. Con bé không hề chán nản, than thân trách phận mà ngược lại nó sống rất lạc quan và mạnh mẽ.
Nó nhoẻn miệng cười như muốn cảm ơn tôi thêm một lần nữa vì đã cho nó ăn tô hủ tiếu rồi vội vã lao nhanh ra khỏi quán để bán cho kịp số vé còn lại. Trời đã tạnh mưa từ lúc nào.
Dáng nó nhỏ bé chen vào dòng người qua lại. Với những bước đi tập tễnh, chông chênh giữa cuộc đời còn nhiều ngổn ngang ghềnh đá, rồi có lúc em vô tình vấp ngã, có ai dang rộng vòng tay để nâng đỡ em? Tự chống chọi với đời, con bé sẽ đứng lên bằng đôi chân của chính mình và bước tiếp trên con đướng phía trước với bao gập ghềnh sỏi đá.
Nghĩ lại mình, tôi thấy mình tệ quá! Có những lúc gặp chút ít khó khăn trong việc học, tôi đã bắt đầu nản chí như muốn buông xuôi tất cả. Giờ thì tôi biết cuộc sống này ý nghĩa biết bao vì “ mỗi cuộc đời là một con đường. Con đường mở ra không phải để ta an giấc hay nghỉ ngơi mà để ta bước đi trên đó”.
Mải mê với những dòng suy nghĩ, chợt nhìn về phía cuối đường, tôi chẳng thấy con bé đâu nữa, chỉ còn nghe văng vảng bên tai tiếng rao ngày một xa dần: “ Vé số đây! Vé số chiều sổ đây!…”
Trang chủ > Góc Giải trí – Thư giãn > Cười ;-Dzui
Nhật ký nàng dâu – Nhật ký mẹ chồng
Lê Hoàng
Phụ nữ chủ nhật
09:39′ AM – Chủ nhật, 29/03/2009
Nhật ký nàng dâu
Ngày…tháng…năm
Mở mắt dậy vào lúc 6h sáng. Anh yêu vẫn nằm bên cạnh, ngáy đều như một bản nhạc du dương. Mình lén dậy, nhìn qua khe cửa thấy mẹ chồng đang làm đồ ăn sáng. Bèn nhón chân về giường, trùm chăn nằm tiếp. Và lấy ra cuốn sách, thả rơi xuống cạnh đầu mình. Miên man nghĩ về chiếc áo đầm hôm qua con Mai mặc. Áo đẹp quá nhưng tròng vào thân nó thực phí đi. Phải mình thì biết, cứ làm các anh lác mắt. Anh nào? Sực nhớ mình đã có chồng. Ờ, có chồng không được diện à?
Anh yêu nhỏm dậy, lay lay, mình nhắm mắt, đầu hơi ngoẹo ngoẹo (biết rằng dáng ấy dễ thương). Anh nhón chân ra ngoài nói với mẹ chồng: “Vợ con hơi mệt. Đêm qua đọc sách về gia chánh đến khuya”. Mẹ la anh: “Thế thì để cho nó ngủ”. Kha, kha, ta ngủ tiếp là chuyện đã rõ ràng.
Ngày…tháng…năm
Đi làm về, thấy mẹ chồng lôi ra một con cá lóc. Eo ôi, lại nấu canh chua, lại nhặt rau, thái hành, gọt thơm mệt xỉu. Vội vàng lén rút điện thoại, nhắn tin cho Mai. Nó lập tức phôn vào điện thoại để bàn. Mẹ chồng nhấc lên: “Alô, cho cháu gặp Trang, cháu muốn báo là sếp ở cơ quan vừa vào viện vì lên cơn tai biến”. Mẹ chồng hốt hoảng dập máy, bảo mình vô viện thăm ngay. “Nhưng con còn nấu canh , làm cá”, mẹ gắt: “Để đấy mẹ lo”. Ra vẻ khó nhọc đứng lên. Vù ra ngoài. Thoát. Rủ Mai đi “sốp” coi giày. Nó dặn nếu nó nhắn tin, cũng phải phôn cứu nó. Yên tâm. Cảnh ngộ cả mà.
Ngày…tháng…năm
Muốn rủ anh yêu đi ăn cơm Nhật. Anh ngần ngừ “Mẹ ở nhà buồn”. Khổ quá, mẹ không thích và không hiểu Sushi, đã thế cứ bước vào những chỗ này là kêu rên rằng mắc, tiền đó về nhà mua cả tạ cá mà xơi. Giận dỗi quay mặt vào tường “Anh muốn sao cũng được”. Chàng len lén sờ tay vào vai. Gạt ra. Phải rồi, ở nhà này tôi là con sen, con ở, tôi chỉ nên đổ rác, lau nhà. Bỗng hai hàng nước mắt chảy ra. Nhớ mới thuở nào tung tăng trên phố, giờ co ro giữa bốn bức tường. Trời ơi là trời, lấy chồng làm chi cho khổ. Có tiền ăn tiệm mà không được đến ăn. Lại gạt tay. Để mặc tôi. Tôi chỉ muốn là tôi chết quách.
Ngày…tháng…năm
Đánh liều mua cai váy đầm về. Gói kỹ để vào trong tủ. Nó đẹp nhưng khổ cái lưng trần. Cần chuẩn bị thời cơ chu đáo.
Tối cả nhà ăn cơm, cố tình mở một phim Mỹ. Nói xa xôi đến văn hóa Âu Tây, tới cái xu hướng trẻ trung hiện tại. Bà già y như mắc bẫy, phát biểu vẻ tự hào: “Mẹ hiểu, mẹ không phải như người ta, cứ thấy con cái thò ra là cấm”. Mình bồi: “Con biết ngay từ hôm đầu gặp gỡ, mà mẹ hình như thuở bé có học trường Tây”. Bà nói: “Không, nhưng mẹ hay đi qua cổng trường, nhiều cô đầm còn thua đấy”. Cả nhà cười ha hả. Ta tung tăng lấy váy ra khoe: “Bạn con ở Pháp mới gửi cho (thực ra là mua gần chết). Mẹ thấy thế nào?”. Bà đang vui lại không coi kỹ phần lưng: “Được, được”. Anh yêu sung sướng. Mình sung sướng, trừ con Mai. Nó tưởng chỉ mình nó có cơ hội mặc!
Ngày…tháng…năm
Mình sợ nhất những lúc không có anh yêu ở nhà. Bà già muốn nói chuyện với mình, còn mình chỉ muốn xem tivi rồi ngủ. Đã thế, chuyện của bà toàn chuyện chán. Nào nhà bên mới mua con chó, nào trước cửa có ông lão làm sao ấy, nhìn ta lại cứ cười cười. Rồi chuyện ngày xưa ta khổ lắm, đẻ con trai xong không có trứng vịt muối mà ăn, các cậu các cô bây giờ sướng quá. Mình ậm ừ, quẫy đạp trên giường, vùi sâu tai vào gối. Ôi, đời tôi khổ thế. Cùng lúc phải nghe hai cái tivi, mà một cái không là sao nhỏ tiếng.
Ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Giật mình thức dậy, thấy mẹ vẫn ngồi, vẫn nhìn lên đài CNN dù không hiểu tiếng Anh. Chắc bà sợ chuyển kênh sẽ đánh thức mình.
Ôi đàn bà. Ôi phụ nữ. Chắc là bà còn khổ dài dài!
Nhật ký mẹ chồng
Ngày…tháng…năm
Tối qua hai đứa nó lại đi. Không biết là xem phim hay ăn tiệm, đã thế, lại còn phôn về muộn khi ta đã dọn cơm xong.
Ta ngồi ăn một mình, lòng ngổn ngang tức tối. Đứa con trai yêu dấu rõ ràng đã bị vợ ám, càng ngày càng cách xa ta. Được. Để coi. Bà này đâu có sợ. Bà này biết điều nhưng không nhu nhược.
Khuya tối mấy cũng không chịu ngủ, bật tivi xem phim Hongkong bộ, nhưng nghe tiếng xe của chúng thì tắt vội đi. Giả ngồi trong bóng tối cô đơn.
Hai đứa bước vào. Con trai ngạc nhiên: “Mẹ chưa ngủ à?”. Ta lạnh lung: “Mẹ mệt”. Con dâu lo lắng: “Mẹ uống thuốc gì chưa?”. Ta dấm dẳng: “Thôi, tôi nhức mỏi quen rồi”.
Hai đứa len lén về phòng. Ta hả dạ, lén xuống bếp, mở tủ lạnh ăn nửa trái sầu riêng.
Ngày…tháng…năm
Sáng ra loẹt quẹt quét nhà. Thấy con dâu đi qua, vội vã tự đấm lưng vài cái. Nó liếc nhìn nhưng không hỏi. Được. Để đó. Rồi xem!
Nó dắt xe ra. Mình nói mát: “Con mặc cái váy đẹp đấy, nhưng hình như hơi mỏng đó con”. Nó cười cười: “Bây giờ ai cũng vậy mà”. Ta cười nhạt: “Gia đình này gia giáo, ta chỉ nhắc thế, chắc mẹ cổ rồi”. Nó len lén trở lại thay đồ. Thấy chưa. Một nhát. Đừng có vội trêu gan.
Nó vừa định nổ máy xe, mình lại nhắc: “Chủ nhật có giỗ, con nhớ về sớm và nhớ đặt heo quay”. Con dâu sững sờ: “Cơ quan con định đi Vũng Tàu”. Mình cười không tươi: “À, thì mẹ cũng nhắc thế thôi. Tùy chị”.
Nó nặng nề lao đi. Con trai yêu vừa ra. Rõ khổ, mới cưới vợ mà gầy đi ba ký. Chắc “quỷ cái” lại hành. Mình dọn đồ sáng cho ăn. Nói xa xôi: “Vợ con ngoan, xinh đẹp đấy nhưng con nên để ý vì hình như nông nổi, ham chơi”. Thấy nó im, mình bồi: “May mà mẹ cũng đổi khác rồi, chứ mấy bà kia ấy à? Canh chừng và so đo dữ lắm”.
Con trai không nói gì, im lặng đọc báo. Kệ, nghe được câu nào thì nghe. Tôi già rồi. Tôi chả cần gì – Tôi chỉ nghĩ cho anh cho chị.
Buổi trưa sang bà Tám, thấy bà cũng đang buồn và tức đứa con dâu. Có đời thuở nào mà sắm một lúc hai cái áo trong khi chồng không có đôi giày tử tế mà mang. Vội vàng dẩu mỏ mắng bà: “Mua thế còn may. Đứa nhà tôi ấy à, nhà ba ngày không thấy quét (thực ra thì mới có một ngày), nấu cơm thì lúc khê lúc khét (thực ra cũng mới có một lần)”.
Bà Tám thở dài: “Thời chúng mình khổ biết bao nhiêu. Bọn nó bây giờ sướng mà không biết sướng”.
Đang ngồi với chị Tám thì chị Tư qua. Khoe con dâu đi Thái Lan về tặng chai dầu gió. Mình bực quá: “Con dâu tôi tặng cả máy đấm lưng, nghe nói mua đắt bằng chiếc xe gắn máy”. Nói thế cho chị ấy ghen chơi. Đừng tưởng chỉ con nhà mình mới khá.
Ngày…tháng…năm
Cùng chị Tư, chị Tám lên chùa. Đi hết trăm ngàn tiền xe, ăn hết sáu chục ngàn tiền quà. Nhưng lúc về nhà, con dâu hỏi đi đâu thì nói là đi khám bệnh. “ Bác sĩ nói sao hả mẹ?”. “À, thì sẽ tăng nhức mỏi, nên cần bớt việc nhà. Nhưng khổ nỗi tôi không làm thì ai làm. Chả lẽ để cái nhà này như cái nhà hoang”.
Vừa nói vừa đấm lưng, và thở ra nhọc mệt ( mệt quá đi chứ, ăn tới hai tô bún còn gì!). Sau đó vừa rên vừa lấy nồi đi vo gạo. nó vội vàng giằng lấy: “Mẹ để con”.
Tối về, con trai nghiêm túc: “Mẹ ơi, chúng con mua vé du lịch cho mẹ, đi Trung Quốc một tuần”. Vội vã gắt lên: “Mẹ thích ở nhà với các con hơn…nhưng thôi, đã mua rồi thì đi vậy…khổ lắm, tôi chả yên tâm khi ra khỏi cái nhà này”.
post lên cùng chia sẻ mọi người.hiiii
Trang chủ > Góc Giải trí – Thư giãn > Cười ;-Dzui
Nhật ký nàng dâu – Nhật ký mẹ chồng
Lê Hoàng
Phụ nữ chủ nhật
09:39′ AM – Chủ nhật, 29/03/2009
Nhật ký nàng dâu
Ngày…tháng…năm
Mở mắt dậy vào lúc 6h sáng. Anh yêu vẫn nằm bên cạnh, ngáy đều như một bản nhạc du dương. Mình lén dậy, nhìn qua khe cửa thấy mẹ chồng đang làm đồ ăn sáng. Bèn nhón chân về giường, trùm chăn nằm tiếp. Và lấy ra cuốn sách, thả rơi xuống cạnh đầu mình. Miên man nghĩ về chiếc áo đầm hôm qua con Mai mặc. Áo đẹp quá nhưng tròng vào thân nó thực phí đi. Phải mình thì biết, cứ làm các anh lác mắt. Anh nào? Sực nhớ mình đã có chồng. Ờ, có chồng không được diện à?
Anh yêu nhỏm dậy, lay lay, mình nhắm mắt, đầu hơi ngoẹo ngoẹo (biết rằng dáng ấy dễ thương). Anh nhón chân ra ngoài nói với mẹ chồng: “Vợ con hơi mệt. Đêm qua đọc sách về gia chánh đến khuya”. Mẹ la anh: “Thế thì để cho nó ngủ”. Kha, kha, ta ngủ tiếp là chuyện đã rõ ràng.
Ngày…tháng…năm
Đi làm về, thấy mẹ chồng lôi ra một con cá lóc. Eo ôi, lại nấu canh chua, lại nhặt rau, thái hành, gọt thơm mệt xỉu. Vội vàng lén rút điện thoại, nhắn tin cho Mai. Nó lập tức phôn vào điện thoại để bàn. Mẹ chồng nhấc lên: “Alô, cho cháu gặp Trang, cháu muốn báo là sếp ở cơ quan vừa vào viện vì lên cơn tai biến”. Mẹ chồng hốt hoảng dập máy, bảo mình vô viện thăm ngay. “Nhưng con còn nấu canh , làm cá”, mẹ gắt: “Để đấy mẹ lo”. Ra vẻ khó nhọc đứng lên. Vù ra ngoài. Thoát. Rủ Mai đi “sốp” coi giày. Nó dặn nếu nó nhắn tin, cũng phải phôn cứu nó. Yên tâm. Cảnh ngộ cả mà.
Ngày…tháng…năm
Muốn rủ anh yêu đi ăn cơm Nhật. Anh ngần ngừ “Mẹ ở nhà buồn”. Khổ quá, mẹ không thích và không hiểu Sushi, đã thế cứ bước vào những chỗ này là kêu rên rằng mắc, tiền đó về nhà mua cả tạ cá mà xơi. Giận dỗi quay mặt vào tường “Anh muốn sao cũng được”. Chàng len lén sờ tay vào vai. Gạt ra. Phải rồi, ở nhà này tôi là con sen, con ở, tôi chỉ nên đổ rác, lau nhà. Bỗng hai hàng nước mắt chảy ra. Nhớ mới thuở nào tung tăng trên phố, giờ co ro giữa bốn bức tường. Trời ơi là trời, lấy chồng làm chi cho khổ. Có tiền ăn tiệm mà không được đến ăn. Lại gạt tay. Để mặc tôi. Tôi chỉ muốn là tôi chết quách.
Ngày…tháng…năm
Đánh liều mua cai váy đầm về. Gói kỹ để vào trong tủ. Nó đẹp nhưng khổ cái lưng trần. Cần chuẩn bị thời cơ chu đáo.
Tối cả nhà ăn cơm, cố tình mở một phim Mỹ. Nói xa xôi đến văn hóa Âu Tây, tới cái xu hướng trẻ trung hiện tại. Bà già y như mắc bẫy, phát biểu vẻ tự hào: “Mẹ hiểu, mẹ không phải như người ta, cứ thấy con cái thò ra là cấm”. Mình bồi: “Con biết ngay từ hôm đầu gặp gỡ, mà mẹ hình như thuở bé có học trường Tây”. Bà nói: “Không, nhưng mẹ hay đi qua cổng trường, nhiều cô đầm còn thua đấy”. Cả nhà cười ha hả. Ta tung tăng lấy váy ra khoe: “Bạn con ở Pháp mới gửi cho (thực ra là mua gần chết). Mẹ thấy thế nào?”. Bà đang vui lại không coi kỹ phần lưng: “Được, được”. Anh yêu sung sướng. Mình sung sướng, trừ con Mai. Nó tưởng chỉ mình nó có cơ hội mặc!
Ngày…tháng…năm
Mình sợ nhất những lúc không có anh yêu ở nhà. Bà già muốn nói chuyện với mình, còn mình chỉ muốn xem tivi rồi ngủ. Đã thế, chuyện của bà toàn chuyện chán. Nào nhà bên mới mua con chó, nào trước cửa có ông lão làm sao ấy, nhìn ta lại cứ cười cười. Rồi chuyện ngày xưa ta khổ lắm, đẻ con trai xong không có trứng vịt muối mà ăn, các cậu các cô bây giờ sướng quá. Mình ậm ừ, quẫy đạp trên giường, vùi sâu tai vào gối. Ôi, đời tôi khổ thế. Cùng lúc phải nghe hai cái tivi, mà một cái không là sao nhỏ tiếng.
Ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Giật mình thức dậy, thấy mẹ vẫn ngồi, vẫn nhìn lên đài CNN dù không hiểu tiếng Anh. Chắc bà sợ chuyển kênh sẽ đánh thức mình.
Ôi đàn bà. Ôi phụ nữ. Chắc là bà còn khổ dài dài!
Nhật ký mẹ chồng
Ngày…tháng…năm
Tối qua hai đứa nó lại đi. Không biết là xem phim hay ăn tiệm, đã thế, lại còn phôn về muộn khi ta đã dọn cơm xong.
Ta ngồi ăn một mình, lòng ngổn ngang tức tối. Đứa con trai yêu dấu rõ ràng đã bị vợ ám, càng ngày càng cách xa ta. Được. Để coi. Bà này đâu có sợ. Bà này biết điều nhưng không nhu nhược.
Khuya tối mấy cũng không chịu ngủ, bật tivi xem phim Hongkong bộ, nhưng nghe tiếng xe của chúng thì tắt vội đi. Giả ngồi trong bóng tối cô đơn.
Hai đứa bước vào. Con trai ngạc nhiên: “Mẹ chưa ngủ à?”. Ta lạnh lung: “Mẹ mệt”. Con dâu lo lắng: “Mẹ uống thuốc gì chưa?”. Ta dấm dẳng: “Thôi, tôi nhức mỏi quen rồi”.
Hai đứa len lén về phòng. Ta hả dạ, lén xuống bếp, mở tủ lạnh ăn nửa trái sầu riêng.
Ngày…tháng…năm
Sáng ra loẹt quẹt quét nhà. Thấy con dâu đi qua, vội vã tự đấm lưng vài cái. Nó liếc nhìn nhưng không hỏi. Được. Để đó. Rồi xem!
Nó dắt xe ra. Mình nói mát: “Con mặc cái váy đẹp đấy, nhưng hình như hơi mỏng đó con”. Nó cười cười: “Bây giờ ai cũng vậy mà”. Ta cười nhạt: “Gia đình này gia giáo, ta chỉ nhắc thế, chắc mẹ cổ rồi”. Nó len lén trở lại thay đồ. Thấy chưa. Một nhát. Đừng có vội trêu gan.
Nó vừa định nổ máy xe, mình lại nhắc: “Chủ nhật có giỗ, con nhớ về sớm và nhớ đặt heo quay”. Con dâu sững sờ: “Cơ quan con định đi Vũng Tàu”. Mình cười không tươi: “À, thì mẹ cũng nhắc thế thôi. Tùy chị”.
Nó nặng nề lao đi. Con trai yêu vừa ra. Rõ khổ, mới cưới vợ mà gầy đi ba ký. Chắc “quỷ cái” lại hành. Mình dọn đồ sáng cho ăn. Nói xa xôi: “Vợ con ngoan, xinh đẹp đấy nhưng con nên để ý vì hình như nông nổi, ham chơi”. Thấy nó im, mình bồi: “May mà mẹ cũng đổi khác rồi, chứ mấy bà kia ấy à? Canh chừng và so đo dữ lắm”.
Con trai không nói gì, im lặng đọc báo. Kệ, nghe được câu nào thì nghe. Tôi già rồi. Tôi chả cần gì – Tôi chỉ nghĩ cho anh cho chị.
Buổi trưa sang bà Tám, thấy bà cũng đang buồn và tức đứa con dâu. Có đời thuở nào mà sắm một lúc hai cái áo trong khi chồng không có đôi giày tử tế mà mang. Vội vàng dẩu mỏ mắng bà: “Mua thế còn may. Đứa nhà tôi ấy à, nhà ba ngày không thấy quét (thực ra thì mới có một ngày), nấu cơm thì lúc khê lúc khét (thực ra cũng mới có một lần)”.
Bà Tám thở dài: “Thời chúng mình khổ biết bao nhiêu. Bọn nó bây giờ sướng mà không biết sướng”.
Đang ngồi với chị Tám thì chị Tư qua. Khoe con dâu đi Thái Lan về tặng chai dầu gió. Mình bực quá: “Con dâu tôi tặng cả máy đấm lưng, nghe nói mua đắt bằng chiếc xe gắn máy”. Nói thế cho chị ấy ghen chơi. Đừng tưởng chỉ con nhà mình mới khá.
Ngày…tháng…năm
Cùng chị Tư, chị Tám lên chùa. Đi hết trăm ngàn tiền xe, ăn hết sáu chục ngàn tiền quà. Nhưng lúc về nhà, con dâu hỏi đi đâu thì nói là đi khám bệnh. “ Bác sĩ nói sao hả mẹ?”. “À, thì sẽ tăng nhức mỏi, nên cần bớt việc nhà. Nhưng khổ nỗi tôi không làm thì ai làm. Chả lẽ để cái nhà này như cái nhà hoang”.
Vừa nói vừa đấm lưng, và thở ra nhọc mệt ( mệt quá đi chứ, ăn tới hai tô bún còn gì!). Sau đó vừa rên vừa lấy nồi đi vo gạo. nó vội vàng giằng lấy: “Mẹ để con”.
Tối về, con trai nghiêm túc: “Mẹ ơi, chúng con mua vé du lịch cho mẹ, đi Trung Quốc một tuần”. Vội vã gắt lên: “Mẹ thích ở nhà với các con hơn…nhưng thôi, đã mua rồi thì đi vậy…khổ lắm, tôi chả yên tâm khi ra khỏi cái nhà này”.
Nhật ký nàng dâu
Ngày…tháng…năm
Mở mắt dậy vào lúc 6h sáng. Anh yêu vẫn nằm bên cạnh, ngáy đều như một bản nhạc du dương. Mình lén dậy, nhìn qua khe cửa thấy mẹ chồng đang làm đồ ăn sáng. Bèn nhón chân về giường, trùm chăn nằm tiếp. Và lấy ra cuốn sách, thả rơi xuống cạnh đầu mình. Miên man nghĩ về chiếc áo đầm hôm qua con Mai mặc. Áo đẹp quá nhưng tròng vào thân nó thực phí đi. Phải mình thì biết, cứ làm các anh lác mắt. Anh nào? Sực nhớ mình đã có chồng. Ờ, có chồng không được diện à?
Anh yêu nhỏm dậy, lay lay, mình nhắm mắt, đầu hơi ngoẹo ngoẹo (biết rằng dáng ấy dễ thương). Anh nhón chân ra ngoài nói với mẹ chồng: “Vợ con hơi mệt. Đêm qua đọc sách về gia chánh đến khuya”. Mẹ la anh: “Thế thì để cho nó ngủ”. Kha, kha, ta ngủ tiếp là chuyện đã rõ ràng.
Ngày…tháng…năm
Đi làm về, thấy mẹ chồng lôi ra một con cá lóc. Eo ôi, lại nấu canh chua, lại nhặt rau, thái hành, gọt thơm mệt xỉu. Vội vàng lén rút điện thoại, nhắn tin cho Mai. Nó lập tức phôn vào điện thoại để bàn. Mẹ chồng nhấc lên: “Alô, cho cháu gặp Trang, cháu muốn báo là sếp ở cơ quan vừa vào viện vì lên cơn tai biến”. Mẹ chồng hốt hoảng dập máy, bảo mình vô viện thăm ngay. “Nhưng con còn nấu canh , làm cá”, mẹ gắt: “Để đấy mẹ lo”. Ra vẻ khó nhọc đứng lên. Vù ra ngoài. Thoát. Rủ Mai đi “sốp” coi giày. Nó dặn nếu nó nhắn tin, cũng phải phôn cứu nó. Yên tâm. Cảnh ngộ cả mà.
Ngày…tháng…năm
Muốn rủ anh yêu đi ăn cơm Nhật. Anh ngần ngừ “Mẹ ở nhà buồn”. Khổ quá, mẹ không thích và không hiểu Sushi, đã thế cứ bước vào những chỗ này là kêu rên rằng mắc, tiền đó về nhà mua cả tạ cá mà xơi. Giận dỗi quay mặt vào tường “Anh muốn sao cũng được”. Chàng len lén sờ tay vào vai. Gạt ra. Phải rồi, ở nhà này tôi là con sen, con ở, tôi chỉ nên đổ rác, lau nhà. Bỗng hai hàng nước mắt chảy ra. Nhớ mới thuở nào tung tăng trên phố, giờ co ro giữa bốn bức tường. Trời ơi là trời, lấy chồng làm chi cho khổ. Có tiền ăn tiệm mà không được đến ăn. Lại gạt tay. Để mặc tôi. Tôi chỉ muốn là tôi chết quách.
Ngày…tháng…năm
Đánh liều mua cai váy đầm về. Gói kỹ để vào trong tủ. Nó đẹp nhưng khổ cái lưng trần. Cần chuẩn bị thời cơ chu đáo.
Tối cả nhà ăn cơm, cố tình mở một phim Mỹ. Nói xa xôi đến văn hóa Âu Tây, tới cái xu hướng trẻ trung hiện tại. Bà già y như mắc bẫy, phát biểu vẻ tự hào: “Mẹ hiểu, mẹ không phải như người ta, cứ thấy con cái thò ra là cấm”. Mình bồi: “Con biết ngay từ hôm đầu gặp gỡ, mà mẹ hình như thuở bé có học trường Tây”. Bà nói: “Không, nhưng mẹ hay đi qua cổng trường, nhiều cô đầm còn thua đấy”. Cả nhà cười ha hả. Ta tung tăng lấy váy ra khoe: “Bạn con ở Pháp mới gửi cho (thực ra là mua gần chết). Mẹ thấy thế nào?”. Bà đang vui lại không coi kỹ phần lưng: “Được, được”. Anh yêu sung sướng. Mình sung sướng, trừ con Mai. Nó tưởng chỉ mình nó có cơ hội mặc!
Ngày…tháng…năm
Mình sợ nhất những lúc không có anh yêu ở nhà. Bà già muốn nói chuyện với mình, còn mình chỉ muốn xem tivi rồi ngủ. Đã thế, chuyện của bà toàn chuyện chán. Nào nhà bên mới mua con chó, nào trước cửa có ông lão làm sao ấy, nhìn ta lại cứ cười cười. Rồi chuyện ngày xưa ta khổ lắm, đẻ con trai xong không có trứng vịt muối mà ăn, các cậu các cô bây giờ sướng quá. Mình ậm ừ, quẫy đạp trên giường, vùi sâu tai vào gối. Ôi, đời tôi khổ thế. Cùng lúc phải nghe hai cái tivi, mà một cái không là sao nhỏ tiếng.
Ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Giật mình thức dậy, thấy mẹ vẫn ngồi, vẫn nhìn lên đài CNN dù không hiểu tiếng Anh. Chắc bà sợ chuyển kênh sẽ đánh thức mình.
Ôi đàn bà. Ôi phụ nữ. Chắc là bà còn khổ dài dài!
Lại nói chuyện cà phê xin gửi Quý vị một bài để tham khảo ( Nguồn Báo HP)
Tôi đi “cà phê chuồng”
“Cà phê chuồng” trên đường Thiên Lôi
Hải Phòng có nhiều loại quán cà phê như cà phê máy lạnh, cà phê wifi, cà phê vỉa hè, nhưng loại quán cà phê đã và đang gây bức xúc cho xã hội là “cà phê chuồng”.
Từ ổ mại dâm “cỏ”
8 giờ tối, Giang “râu”, một người bạn mới quen làm nghề lái xe ôm trên đường Lạch Tray gọi điện cho tôi: “Hôm nay tôi đưa ông đi “cà phê chuồng”. Ông nhớ mang theo tiền đấy nhé, bao cả tôi nữa, tôi dẫn ông đi thực tế mà”. Tới gặp Giang, sau vài câu hỏi thăm, xe của hắn chở tôi hướng thẳng ra khu vực đường Thiên Lôi.
Đường Thiên Lôi (đoạn từ ngã tư Nguyễn Văn Linh – Thiên Lôi tới bến xe Cầu Rào) nổi tiếng là “phố đèn đỏ” của Hải Phòng với hàng trăm nhà nghỉ, quán gội đầu, mát xa, tẩm quất… Qua những quán nước, nhà nghỉ bình dân bên vệ đường chúng tôi luôn nhận được lời chào mời “anh ơi vào uống nước”, thậm chí thô thiển hơn “anh ơi chơi không” của những tiếp viên mặt bự phấn, khoác trên người những bộ đồ thiếu vải ngồi túm tụm vạ vật trước cửa quán.
Các điểm dịch vụ phòng nghỉ san sát trong ngõ nhỏ trên đường
Thiên Lôi
Bỏ qua hàng loạt nhà nghỉ, Giang cho xe phóng thẳng vào một cái quán mái lá lúp xúp với tấm biển cà phê, giải khát CT. Vừa gạt chân chống xe, một nhân viên nam chạy ra đon đả: “các anh chờ chút, hiện phòng đang kín”. 10 phút chờ đợi, tôi kịp quan sát cái quán mà chúng tôi vừa tạt vào. Quán rộng gần 100m2 với những dãy nhà lụp xụp được xây tạm bợ. Mỗi căn phòng trong dãy nhà trọ chỉ rộng chừng 6 -7 mét vuông khiến người ta dễ liên tưởng tới “chuồng” hơn. Bên cạnh chúng tôi vài người đàn ông cũng đang ngồi chờ. Mặt đỏ rựng do uống rượu không giấu nổi nét khắc khổ của những người đàn ông này.”Trông mấy ông này như là thợ xây hay cửu vạn ấy”, tôi quay sang nói nhỏ với Giang. Hắn gật đầu đầy ý nghĩa: “ở đây “hàng cỏ” mà”.
Đang miên man suy nghĩ, chợt cậu tiếp viên đi ra dẫn theo hai cô gái, hai tay gã khoác vai hai cô rồi nói với chúng tôi “hai anh dùng hai em này nhé”.
Liếc qua một lượt, Giang hất hàm: “ok”. Như một chiếc máy, tôi cũng gật đầu.
Một cô cất giọng:”Hai anh uống gì vậy?”.
“Hai Mầu đá”. “Các anh cho bọn em xin thêm một cốc nữa”, cô ta tiếp tục gọi.
“Không”, Giang cụt ngủn.
Thấy cách Giang đối xử với hai cô gái quá keo kiệt, tôi lên tiếng: “bọn em cứ gọi thêm đi”. Thấy tôi “thoáng” quá, Giang quay sang tôi càu nhàu: “ông cứ sĩ diện hão, hơi đâu mà mời bọn nó, mười nghìn một cốc cà phê đấy”.
Cô gái mà tôi gật đầu lúc trước dẫn tôi mò mẫm đi trong ánh đèn tù mù, yếu ớt hắt ra từ những căn “chuồng”. Qua vài lối rẽ, cô gái đẩy cửa bước vào một “chuồng” nằm cuối dãy. Vừa tới cửa, tôi đã cảm thấy ngột ngạt bởi một thứ mùi khó tả kết hợp giữa nước hoa rẻ tiền với mùi thuốc lá khét lẹt, mùi ẩm mốc của căn phòng tồi tàn, thiếu ánh nắng. Trong căn phòng chỉ rộng chừng 6 -7 m2 chẳng có vật dụng gì ngoài chiếc đệm cũ không có ga phủ với những vết bẩn loang lổ được đặt thẳng xuống nền nhà. Thấy tôi tần ngần đứng giữa căn phòng tranh tối tranh sáng, cô này cất giọng: “Anh bỏ quần áo ra thì em mới phục vụ được chứ”. Lấy lý do mệt, tôi đề nghị cô gái chỉ ngồi nói chuyện thôi. “Nói chuyện cũng không được bớt tiền đâu đấy”, cô gái giao hẹn.
Có dịp nhìn kỹ khuôn mặt của cô tiếp viên, tôi mới hiểu câu nói của Giang lúc trước: “ở đây hàng “cỏ” mà”. Cô gái mặc dù khoác lên mình một bộ váy ngắn, mỏng tang rất “con gái” nhưng chẳng hề con gái chút nào. Lớp son phấn trên mặt như muốn bong ra mỗi khi cô nói, cười bởi những nếp nhăn trên khuôn mặt mệt mỏi, già nua do thiếu ngủ. Mặc dù cô ta vẫn xưng hô “anh em” ngọt xớt với tôi nhưng thằng đàn ông hai mươi bảy tuổi như tôi không đủ dũng khí để gọi lại cô ta một tiếng “em” bởi chỉ cần nhìn qua cũng có thể nhận ra tuổi của cô ta ít nhất cũng ở quãng… U35.
Sau vài câu mào đầu hỏi han, “chị tiếp viên” nọ tâm sự có vẻ rất thật: Trước đây khi còn xuân sắc, chị ta làm tiếp viên tại mấy khách sạn, nhà nghỉ lớn. Tới lúc hết thời, chị ta dạt về đây, làm tiếp viên tại những quán cà phê chuồng này.
Bắt chước giọng như một dân chơi, tôi hỏi: “dạo này kiếm ăn được không?”.
- “Đói lắm, khách thì toàn mấy ông thợ xây, xe ôm…mỗi khi lĩnh lương hay trúng quả, rượu bia xong mới mò tới đây, thằng cha nào tới đây cũng có mùi rượu. Sợ nhất là mấy thằng nghiện, thằng nào cũng “mặt đầy tiền án, trán đầy tiền sự”, chúng nó chích xong rồi vào đây “giải quyết”. Gặp phải mấy thằng “đói mồi” này thì “mết” lắm, chúng nó dai như đỉa đói, lại liều lắm, chẳng chịu dùng bao gì cả, mà nếu có dùng thì cũng dùng đồ chơi khác người kia”
- Suốt ngày tiếp bọn đó, không sợ dính (AIDS)à?, tôi hỏi.
Vẻ mặt không chút biểu cảm, chị ta xin tôi điếu thuốc rồi chậm rãi: Còn gì đâu mà sợ, ông anh không làm gì em là may đấy.
Hiểu ra điều chị ta vừa nói, tôi có cảm giác như một luồng điện chạy dọc sống lưng: Chị “dính” rồi à?
Cô ta lặng lẽ gật đầu. Cái gật đầu bình thản khiến người ngồi đối diện sởn da gà. Chung quanh chúng tôi, chỉ cách một bức tường gạch xây tạm bợ, tiếng cười nói, âm thanh của những cuộc ái ân không ngừng vang lên. Trong những cuộc ái ân “bóc bánh trả tiền” đó, có bao nhiêu tiếp viên “dính” AIDS vẫn bình thản tiếp khách như cô tiếp viên nọ. Và có bao nhiêu người đàn ông sau khi tỉnh men rượu, hết xốc nổi, ngồi nghĩ tới một tai hoạ có thể đổ ập lên đầu mình khi đã lỡ bước chân vào chốn nhơ nhớp này. Không thể chịu đựng thêm được thứ không khí đặc quánh, ngột ngạt nơi đây, tôi đẩy cửa bước ra ngoài, trong đầu vẫn không khỏi choáng váng vì những điều mình vừa chứng kiến.
Mười lăm phút sau, Giang mới thất thểu đi ra, vẻ mặt hớn hở, hắn gọi chủ quán rồi nhăn nhở chỉ vào tôi “thanh toán cho anh ấy”. Tổng số tiền mà hai người chúng tôi đi “vui vẻ” bao gồm thuê 2 “chuồng”, 4 cốc cà phê, hai “em” phục vụ hết một trăm bốn mươi ngàn. Thấy tôi ngớ người bất ngờ bởi cái sự “rẻ” nơi đây, Giang “phán” một câu cụt ngủn: “hàng “cỏ” ấy mà, nếu ông mà có người yêu hay “bắt được hàng” ngoài đường tới một số chỗ còn rẻ hơn nữa. Theo lời giới thiệu của Giang, cái nơi “rẻ hơn nữa” ấy tập trung ở trên đường Hồng Bàng (gần siêu thị Mê trô) .
Tới điểm hẹn hò “bình dân của bình dân”
Cà phê chuồng: Bên ngoài…
Vật nài, nhờ vả được cô em họ vào vai “người yêu”, chúng tôi tới đường Hồng Bàng vào tối hôm sau. Con đường này được giới trẻ thành phố gọi là “đường tình yêu” bởi một thời kỳ từng là điểm hẹn hò lý tưởng cho các đôi nam nữ. Khi đó vào mỗi buổi tối, quãng đường này mỗi gốc cây ven đường đều có các đôi nam nữ dựa xe ngồi tâm sự. Bây giờ thì khác rồi, thay vào đó là hàng loạt quán cà phê mọc lên san sát. Ban ngày, người qua đây ít để ý tới những quán này bởi chúng nằm nép mình sau những rặng cây um tùm, nhưng khi tối đến con phố này chợt lung linh, huyền ảo khác thường. Ánh đèn màu hắt ra từ những tấm biển quán cà phê mang những cái tên rất… ý nghĩa bắt đầu bằng từ “vườn” và sau đó là “chuối, vải, nhãn…” gây nên sự hấp dẫn, tò mò đặc biệt với người qua đường.
Cho xe rẽ vào một cái quán có tên V C, chỉ cách mặt đường chừng 10m chúng tôi như lạc vào một mê cung. Khu đất của quán rộng chừng 200m2 được tận dụng triệt để cho công cuộc xây dựng với 5 dãy “chuồng” san sát nhau úp xúp như những chiếc nấm. Những chiếc “chuồng” này trông có vẻ “thẩm mỹ”, “hoài cổ” hơn ở đường Thiên Lôi với tường là những phên nứa quây lại và mái lợp lá cọ. Khu vực để xe của quán đã chật kín với hàng chục xe máy, xe đạp. Đa số xe ở đây là xe cũ, xe “tàu” khiến tôi nhớ tới lời của Giang “râu” lúc trước: vào đây chủ yếu là những đôi nam nữ bình dân, thậm chí… rất bình dân tìm một nơi để “giải quyết nhu cầu”.
Vừa xuống xe, chúng tôi được chị chủ quán chạy ra đon đả như đã thân quen từ lâu: “Các em vào đây, lâu không thấy các em tới vậy? Sau khi gọi đồ uống, chị chủ quán quay vào quầy một lát rồi bưng ra một cái khay, trên đó đựng những đồ uống chúng tôi vừa gọi cộng thêm chiếc khăn lạnh và…chiếc bao cao su. “Chắc đây là đồ khuyến mại”, tôi thì thầm trêu cô em họ mặt đang đỏ như gấc chín đứng cạnh.
… và bên trong
Theo chân chị chủ quán, chúng tôi dò dẫm đi qua những căn “chuồng” hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt ma quái. Bước chân vào một “chuồng”, chị chủ quán ngoái lại: “Các em vào đi, vui vẻ nhé” kèm theo một cái nháy mắt đầy tinh quái. Sau khi chị chủ quán đi khỏi, tôi mới có dịp quan sát kỹ cái “chuồng” mà chúng tôi vừa bước chân vào. “chuồng” ở đây cũng không khác là bao với những “chuồng” trên đường Thiên Lôi: vẫn khoảng không gian rộng chừng 6m2, một thứ mùi khó tả, nhưng điều khác biệt là chiếc đệm được thay bằng một chiếc bệ bằng bê tông và cánh cửa được thay bằng cái mành tre. Với một chiếc chiếu đặt lên, chiếc bệ bê tông biến thành giường. Chiếc giường này bẩn tới mức cô em họ tôi không dám ngồi trực tiếp lên, khiến tôi phải “đầu tư” mấy tờ giấy cũ cho cô ấy ngồi. Ở những “chuồng” bên cạnh bắt đầu vang lên những tiếng khúc khích trêu đùa, tiếng đập khăn lạnh bôm bốp. Những âm thanh phát ra từ những “chuồng” chỉ cách nhau khoảng 30cm, nhưng có lẽ vào tới đây chẳng ai quan tâm tới người chung quanh đang làm gì, trừ chúng tôi. Ngồi chừng mười phút, có lẽ sự kiên trì của cô em họ tôi đã tới hạn, cô nằng nặc đòi về. Trở ra quầy tính tiền, chị chủ quán nhìn tôi thật lạ rồi nói một câu đầy… ý nghĩa: “sao nhanh thế em”. Số tiền 40.000 đồng mà chúng tôi phải thanh toán cho hai cốc cà phê khiến cô em họ tôi buông ra một câu thật ngây thơ: “Đắt thế chị”. Số tiền đó quá đắt khi là tiền cà phê, nhưng lại quá rẻ khi là tiền trả phòng nghỉ. Có lẽ chính vì vậy mà nhiều người đã gọi đây là: điểm hẹn hò bình dân của các loại bình dân.
Những nơi ăn chơi bình dân mọc lên nhan nhản như nấm sau mưa đang là một thực trạng nhức nhối. Nó chứng tỏ một điều: tệ nạn mại dâm vẫn đang hoành hành nơi thành phố Cảng và việc quan hệ tình dục trước hôn nhân có chiều hướng gia tăng.
Hiện nay, đi uống cà phê ở quán đã trở thành một thói quen và nhu cầu không thể bỏ qua với nhiều người dân. Dù giàu hay nghèo, bạn vẫn có thể tìm cho mình một chốn riêng để nhâm nhi vị đắng cà phê giữa lòng thành phố. Vì vậy Post một bài để đàm đạo cùng quý vị
° Cà phê vỉa hè
Nếu là khách lần đầu đến Hải Phòng, bạn hãy chọn cho mình một chỗ ngồi ở bất kỳ quán cà phê vỉa hè để bắt đầu làm quen với cuộc sống và con người nơi đây.
Cà phê vỉa hè nhiều nhất là trên đường Lê Đại Hành, Và chỉ với 10.000 đồng bạn đã có một ly cà phê đen hoặc mầu đá. Các quán cà phê vỉa hè lúc nào cũng đông vui với đủ thành phần, gương mặt, tuổi tác.
Ngồi ở quán nào bạn cũng thấy có dân lao động, bác tài xe ôm, sinh viên, thuỷ thủ và thậm chí cán bộ công chức, giới văn nghệ sĩ… cũng chọn cà phê vỉa hè. Với một lực lượng đông đảo như vậy, quanh chiếc bàn bằng nhựa luôn rôm rả những câu chuyện thời sự thế giới, trận bóng đá tối qua hay một tờ báo phát hành sáng nay đưa tin về một sự việc mới xảy ra ở cái thành phố Cảng này. Nhiều người khi được hỏi đều cho rằng ngồi uống cà phê ở vỉa hè có cái thú riêng mà những hàng quán sang trọng không dễ gì có được.
° Cà phê Bar
Cà phê Bar ở HP cũng đầy rẫy. Những địa chỉ như FOCUS trên đường Minh Khai, CORNER trên đường Điện Biên Phủ, hay New Century… rất “hợp gu” với giới trẻ, những người thích sự ồn ào, náo nhiệt, ở đây có thể đáp ứng kể cả các món ăn sáng , cơm văn phòng với giá từ 25.000VND đến 40.000VND
Đi uống cà phê ở quán Bar, bạn sẽ cảm thấy hài lòng khi được đối xử, phục vụ như “thượng đế”: xe vừa tới đã có nhân viên chờ sẵn để làm nhiệm vụ giữ và giao xe tận tay cho khách; vào đến cửa là có nhân viên mở cửa mời vào và cúi đầu chào khách; ly nước lạnh uống chừng một ngụm đã có người thay ngay ly khác… Chính sự phục vụ khách hàng như “thượng đế”, các quán cà phê kiểu này lúc nào cũng tấp nập “thượng đế” vào ra. Mỗi sáng cuối tuần trước quán, xe máy đậu kín mặt tiền, thậm chí tràn xuống cả lòng đường và lắm lúc tìm một chỗ ngồi cũng không còn.
Cũng cà phê nhưng tận dụng diện tích rộng một số quán mở thêm cà phê sân vườn. Một loạt quán như: Gia Viên, Garden space… hầu như ngày nào cũng đông khách. Mỗi quán một phong cách, một nét độc đáo riêng.
Cà phê “New Window” đường tàng 2 Bách hoá Minh khai trên ngã tư Điện Biên Phủ và Minh Khai . Ngồi bên trong quán cà phê, bạn có thể ngắm nhìn thành phố từ buổi sớm mai với sức sống trẻ trung, giàu lòng mến khách. Một HP chợt mát bởi những tà áo dài trắng thoáng qua giữa trưa hè oi ả. Hay quán cà phê số 10 Đường Đinh Tiên Hoàng, không cầu kỳ trong thiết kế, không sang trọng nổi bật như một số quán cà phê khác nhưng khi cần trao đổi một việc gì đó hay nhóm họp bạn bè, mọi người lại hẹn nhau ở “Cà Phê Chứng khoán ” đối diện với Khách sạn Hải quân, đường Trần Quốc Toản… vì thói quen và vì cà phê ở đây thơm, ngon có tiếng và là sàn giao dịch chứng khoán
° Cà phê “cổ điển”
Phút ngẫu hứng của khách ở cà phê Số 2 Mê Linh
Với nhiều người bây giờ, đi uống cà phê là để mua một chỗ ngồi, tìm đến một khung cảnh hợp tâm trạng hay cũng có thể đến quán để nghe một bài hát, bản nhạc mình yêu thích… Cùng với những quán cà phê náo nhiệt, HP đang nở rộ những quán cà phê mang phong cách cổ điển, không khí thâm trầm, khung cảnh trữ tình, lãng mạn…
Những người thích ngồi ở quán cà phê như thế chắc chắn đều đã từng ghé qua: Các quán Cà phê vỉa hè trên đường Minh khai… Thật thú vị khi đến những quán này bởi ngoài giá cả vừa phải, bạn còn có được những giây phút lắng mình trong không gian của cảnh vật, nhạc tiền chiến, classic và điều này có thể lý giải được vì sao những quán này luôn có đối tượng khách riêng của mình.
Trên đường Hoàng Văn Thụ có City Bar hiện đại được thiết kế dựa trên ý tưởng về “ Jazz Sound club ”. Ở đây, bàn ghế được bài trí rất có “gu”, đơn giản nhưng sang trọng trong từng chi tiết. Khách đến đây có thể chọn cho mình một chỗ ngồi gần sát đường thật lãng mạn để vừa nhâm nhi ly cà phê, ngắm nhìn một góc phố trong tiếng nhạc trữ tình và đặc biệt vào buổi tối lắng nghe tiếng đàn sác sô phon của ông chủ quá hơi béo nhưng mến khách và chơi kèn cực hay.
Chợt nhận ra
Chợt nhận ra những tâm sự canh cánh trong lòng những truân chuyên cuộc đời làm người ta già đi, không đón nhận được hạnh phúc cuộc sống quanh ta. Chợt nhận ra kỹ năng để tạo dựng hạnh phúc không chỉ bởi trải nghiệm lòng mình mà còn bởi ta cho và nhận trong cuộc sống sao cho thích hợp, có nghĩa có tình.
Chợt nhận ra với cả những người ta chưa cảm tình, họ cũng cùng ta sống chung dòng chảy cuộc đời. Những hiểu nhầm đời thường đơn giản chỉ bởi hoàn cảnh, suy nghĩ sống đã làm cho người ta thực sự tin những gì mình nghĩ là đúng mà không xét đoán hết được mình đang cho và nhận những vui buồn cuộc sống ra sao. Thật vui khi ta hiểu được hạnh phúc không có ngôn ngữ nào diễn tả, biểu đạt hết những cảm nhận tâm tư khi ta hiểu và nhìn nhận cuộc sống.
Lịch sử vẫn tồn tại trong lòng mỗi người, trong từng khoảnh khắc cuộc sống mỗi người chúng ta. Vương vấn lòng mình những trăn trở, toan tính đời thường, chỉ có trong lòng đã hiểu chừng mực nào mà hành động, thực hiện định hướng ấy.
Chợt hiểu cái duyên cuộc đời mộc mạc, giản đơn khi ta nói và làm được hết lòng mình để chia sẻ cảm thông với người khác, giúp họ có niềm tin sống và mình có thêm kiến thức tạo dựng cuộc sống,hạnh phúc mưu sinh.
Chợt thấy có thể nói ra tâm sự,trăn trở lòng mình cho người xung quanh hiểu ta hơn đã là sự cố gắng vượt qua những câu nệ tiểu tiết đời thường cho ta được sống với tự do tinh thần và cảm nhận hạnh phúc nhiều hơn.Vì chúng ta ai ai cũng mưu cầu hạnh phúc, gồng mình trước thực tại gắng hy sinh vì tương lai thế hệ sau.
Hạnh phúc cuối cùng tìm ở chính lòng mình, gắng tránh những hiểu nhầm từ bản thân và quan hệ xã hội, ta có thêm những người thân yêu, những người đã mang trong mình tình yêu và lòng bao dung của cả thế hệ, gìn giữ và truyền đạt lại cho con cháu. Phúc hoạ ở đời, làm chúng ta nhạy cảm hơn, đau đớn nhiều hơn hay hạnh phúc nhiều hơn, có áp đặt nó cho đứa lớn đứa nhỏ trong nhà, có áp đặt với bạn bè, với mối quan hệ của mình hay không? Nhiều lần thức trắng đêm, ta khóc, ta thẹn với lòng mình.
Hỏi ai chưa từng thẹn với lòng, vì lòng kiêu hãnh, vì sự tự ti, vì bản thân chưa thật gạt bỏ hết cái lợi mưu sinh, cái mưu cầu danh cầu tài, một tấm chân tình, một tâm hồn thuần khiết. Để rồi văn hoá con người hình thành từ những gì ta nghĩ, từ bước hành động hôm nay không biết diễn giải vẹn toàn hay là bởi ta vẹn toàn nó từ trong đáy lòng sâu kín kia.
Chỉ chợt nhận ra nấc thang thành đạt bắt đầu bằng sự nhạy cảm, trăn trở, hành vi, kết thúc bằng cảm giác lòng mình nhìn nhận lại mà không nghe hết được câu chuyện đời thường. Để chúng ta cùng sống nhưng lại không hiểu được nhau, giọt nước mắt cứ lăn trên má khi sự thật không phải bao giờ cũng được phơi bày, thẳng thừng đem ra xem xét.
An nhàn trong cái nghiệp cuộc đời,thấy thêm tuổi ta càng sống vì một chữ tín, chữ tình. Vì bản thân ta khóc trước hạnh phúc tinh thần, vương vấn một chút phiền ưu sầu cảm trên khuôn mặt, trong lòng xây dựng niềm tin để tiếp tục phấn đấu. Bước sang cái tuổi tóc trên đầu không còn xanh nữa, đè nặng trên vai trách nhiệm gia đình, công việc đã được chút vẹn toàn, thanh thản khi cầu danh cầu tài, cầu hạnh phúc ấm no ta vẫn được lòng bà con hàng xóm tin yêu thương mến…
Khóc cho ai cô đơn một mình,khóc cho người chưa nhận hết giá trị tồn tại, khóc cho lòng mình nhận ra hạnh phúc thật giản đơn.
Đàn ông và “tám”, cafe, xe, đàn bà
Phan An
Đàn ông đi café
Đàn ông có hay đi café không? Một phần đời của nhiều đàn ông trôi trong những quán café. Có nhiều đàn ông, trước khi lên giường phải café như một phần tất yếu của cuộc sống… lên giường rồi, lúc thức dậy lại café. Đàn ông chat với người đẹp, biết nick này đang ở cùng thành phố với mình thường buông lời: “Café nhá”.
Có bao giờ đàn ông hỏi: “Đàn ông đi café để làm gì?” .
Đàn ông đi café trước hết là để uống café. Đố ai định nghĩa được café? Bách khoa toàn thư mở Wikipedia định nghĩa: “Café là một loại đồ uống màu đen có chứa chất caffein”. Nghe thế biết ngay có nhiều thứ không thể tìm được định nghĩa trên Yahoo, Google hay Wikipedia – ví dụ như café.
Để biết thế nào là café tốt nhất thì cần phải uống một cốc café. Cảm nhận đầu tiên là đắng và thơm. Chức năng chính của café không phải là giải khát, nhiều người uống café với mục đích tạo cảm giác hưng phấn. Có nghiên cứu chỉ ra rằng chất caffein trong café không chỉ tăng hưng phấn trong việc quan hệ tình dục mà còn tăng khả năng đạt cực khoái cũng như tăng số lượng tinh trùng ở đàn ông.
Café nhiều khi đắng đến cồn cào. Đắng đến tỉnh người, tỉnh khỏi những cơn mộng mị còn sót lại trên đời – điều này rất cần thiết với đàn ông vốn luôn phải tỉnh táo. Đàn bà trái lại cần nhiều mơ mộng nên đàn bà ít uống café hơn đàn ông.
Có những loại café đặc biệt, dường như chỉ để dành cho đàn ông, ví dụ như Irish coffee – café theo kiểu của Ireland. Cách pha Irish coffee rất đơn giản: cho hai thìa whisky và một thìa đường vào ly chuyên dùng để pha Irish coffee, sau đó hơ ly rượu trên ngọn lửa đèn cồn, xoay đều ly cho đến khi đường trong rượu tan hết và bắt đầu thấy hơi nước bốc lên thì rót café vào, phun thêm một lớp kem sữa mỏng, không ngọt lên trên. Khi dùng Irish coffee không nên khuấy mà cứ để vậy, nhấp từng ngụm nhỏ – như nhấm nháp những đắng cay, ngọt ngào và men say của cuộc đời.
Đi café là một thói quen. Nhiều khi đàn ông chẳng biết làm gì, đi ngoài đường cứ để chế độ autopilot (chế độ tự lái) đến quán café. Đi café là để thư giãn. Quán café là nơi thư giãn lý tưởng giữa lòng thành phố ồn ào, bụi bặm. Nhiều khi thấy mệt mỏi, nhiều khi trong những bề bộn công việc, đàn ông đi café – đơn giản chỉ để uống và ngắm người đời, cảm nhận không gian. Thảnh thơi ngồi uống café, nhìn dòng người tất bật trong cuộc mưu sinh là một thú vui tao nhã của đàn ông.
Đi café là để kiếm một chỗ ngồi, một không gian riêng tư. Nhiều quán café có phong cách sang trọng, rất thích hợp để cùng đối tác bàn công việc. Đi café là một cái cớ. Khi đàn ông muốn ra khỏi nhà, khi đàn ông muốn gặp người đẹp … đàn ông đi café.
Đàn ông đi café đôi khi là để làm từ thiện. Ngồi ở quán café đàn ông hay mua báo, đánh giày… một phần để giúp những người phải đi đánh giày, bán báo. Ở Việt Nam chưa có kiểu café sospento như ở Napoli, nước Ý. Xuất phát từ truyền thống giúp đỡ nhau lâu đời ở thành phố xinh đẹp bên bờ Địa Trung Hải này, khi cảm thấy đây là một ngày tốt đẹp hay khi vừa có một giao dịch thuận lợi hoặc đơn giản là chỉ muốn dành tho ai đó một tách café, người ta gọi một sospenso (tiếng Ý tức là tạm hoãn lại) – nghĩa là uống một tách café espresso và trả tiền cho hai tách. Khi một người đi ngang qua quán café mà không có khả năng trả tiền cho một tách espresso, có thể ung dung vào quán và gọi tách café đã được tạm hoãn lại…
Tốt nhất là đừng hỏi đàn ông đi café để làm gì vì có quá nhiều lý do để đàn ông đi café. Khi thấy đàn ông im lặng café một mình, có thể lúc ấy đàn ông đang ngẫm nghĩ sự đời và ngẫm nghĩ xem mình đi café, cũng như mình sống trên đời này để làm gì.
Đàn ông và dưa lê (Khi đàn ông nói nhỏ)
Đàn ông vốn ăn to nói lớn. Hiếm khi đàn ông nói nhỏ, hiếm khi đàn ông thầm thì. Có những nam nhi đại trượng phu thà chết đứng như Từ Hải còn hơn là phải hạ giọng tỉ tê ton hót.
Khi đàn ông phải thầm thì, thậm chí thều thào, có thể đó là vì đàn ông bị đau họng sau khi uống rất rất nhiều bia lạnh. Khi đàn ông phải nói nhỏ, có thể đó là vì đàn ông có điều khó nói, có chuyện thầm kín – ví dụ như chuyện đã uống hai viên Viagra mà không thấy có tác dụng gì. Trong những trường hợp đó, đàn ông hoàn toàn có thể thông cảm với nhau.
Trường hợp đặc biệt nghiêm trọng và không thể tha thứ đó là khi đàn ông “tám” hay còn gọi là đàn ông “buôn dưa lê”. “Buôn dưa lê” vốn không phải là đặc tính của đàn ông. Đàn bà có thể rủ rỉ với người bạn cùng giới cả ngày không chán. Còn đàn ông thì không lắm chuyện đến thế, gặp nhau là uống rượu nói dăm câu ba điều, cười ha hả, thế là xong.
Thật ra những từ “đàn ông”, “nói nhỏ” “thầm thì”, “tám”, “buôn dưa lê” không nên đặt cạnh nhau. Đàn ông không nên nói nhỏ, không nên thầm thì, càng không nên “tám”, không nên “buôn dưa lê”. Nếu có trường hợp đàn ông như vậy quả là sự trớ trêu của lịch sử, sự nhầm lẫn của tạo hóa mà y học… không thể bó tay.
Cách đây trên hai trăm năm, nhà văn Đan Mạch nổi tiếng thế giới Andersen đã viết rất hóm về căn bệnh “buôn dưa lê”: Buổi sáng, chị gà mái vừa nhảy khỏi chuồng thì bị mất một cái lông cánh. Chuyện rụng lông với lũ gà thì cũng bình thường thôi. Thế mà chị ngan vẫn rỉ tai chị vịt. Rồi chị vịt lại thì thào với chị ngỗng. Cứ thầm thầm thì thì như vậy, đến lúc câu chuyện trở lại tai chị gà mái (nhân vật chính) thì đã thành một chuyện tày trời. Và chính chị gà mái này đã quả quyết: “Kinh lắm nhá. Có một mụ gà mái vì giai đã tự vặt lông mình, vặt đến mức trụi thùi lụi, chẳng còn một cái lông nào… ”
Dưa lê vốn không có tội tình gì. Thời bao cấp dưa lê như một thứ quả ăn vào có tính mát, có thể dùng làm quà tặng đến biếu sếp. Thời kinh tế thị trường, dưa lê bị mất giá, bị coi là nhạt nhẽo và thuật ngữ “buôn dưa lê” được dùng để chỉ một thói xấu đặc trưng của đàn bà là ngồi lê đôi mách, kiếm chuyện làm quà.
Khi đàn ông buôn dưa lê, đó là một việc cực kỳ tồi tệ, tồi tệ hơn cả việc đàn ông buôn… cà chua ở ngoài đời thực. Thử tưởng tượng một anh đàn ông sức dài vai rộng phải đẩy xe thồ đi bán từng cân cà chua ở ngoài phố như đàn bà (khi viết đến đây tác giả thành thật xin lỗi dưa lê, xin lỗi tất cả đàn bà và tất cả các anh bán cà chua – ví dụ trên đưa ra hoàn toàn có tính chất minh họa). Thử tưởng tượng một đàn ông mà cứ đi nghe chuyện của người này để đem nói với người khác, lấy đó làm sự nghiệp của đời mình…
Tại sao đàn ông buôn dưa lê?
Có những gã đàn ông quá rảnh rỗi – như sách thánh hiền dạy là “nhàn cư vi bất thiện”, thường đi rêu rao, kể chuyện người khác một cách lố bịch. Có những thuyền thậm chí người trong cuộc còn chẳng biết tí gì, thế mà vẫn được những gã rỗi việc kia đem ra “buôn dưa lê” cho vui.
Có những gã đàn ông buôn dưa lê vì lầm tưởng rằng thế là hay, lầm tưởng rằng biết những chuyện thậm thì kín đáo của người khác để đem đi lan truyền là chứng tỏ mình biết nhiều thông tin. Thật ra những người có lương tri và toàn thể loài người tiến bộ nghe những thông tin không chính thống rẻ tiền với thái độ chịu đựng và khinh rẻ người phát tin.
Buôn dưa lê không phải là công việc của đàn ông chính nhân quân tử đầy đủ chín vía mà đó là nghề của những đàn ông đã bị biến thái chỉ còn tám vía. Chỉ có những gã tám vía mới hay lê la hóng hớt. Người viết bài này đã từng phải nghe một gã chuyên buôn dưa lê tâm sự: Mơ ước của đời gã là tiến lên buôn cà chua với kế hoạth kinh doanh đầy táo bạo là sẽ đẩy xe thồ đi bán cà chua, nếu bán không hết sẽ đem về nhà ăn. Tất nhiên là khi đi bán cà chua gã sẽ bán kèm thêm dưa lê. Đối với bản thân gã, chuyện không thành vấn đề, mỗi người có sở thích và mơ ước riêng nhưng chỉ thương cho những người thân và vợ con của gã sẽ phải ăn rất nhiều cà chua không tươi. Nhưng dẫu sao cũng hy vọng cho kế hoạch kinh doanh của gã chuyên buôn dưa lê sẽ thành công để gã có tiền sang Thái Lan du lịch. Thấy bảo ở Thái Lan công nghệ chuyển đổi giới tính phát triển rất cao.
Đàn ông nhất trí với nhau rằng những gã buôn dưa lê không nên đứng trong hàng ngũ của đàn ông.
Đàn ông và xe
Đàn ông không có xe cũng như đàn ông không có chim. Xe ở đây không nhất thiết là xe ô tô mà xe ở đây là xe gì cũng được miễn là có thể cưỡi lên xe, xe có bánh xe và bánh xe có thể quay được.
Nhiều đàn ông nuôi chim để di dưỡng tính tình, hằng ngày cho chim ăn, cho chim tắm, thể hiện mình cũng biết thăm sóc một vật gì đó. Nuôi chim phong lưu thật là khí độ như thể của bậc đại gia vậy.
Có một câu nói không nổi tiếng lắm của một người cũng không nổi tiếng lắm (nên không kể ra ở đây) là: “Hãy cho tôi biết anh đi xe gì, tôi sẽ nói anh là người như thế nào”. Đàn ông không có xe cũng như đàn ông không có chim nghĩa là chẳng có gì để nâng niu, chẳng có gì để thông qua đó thể hiện khí độ đàn ông của mình.
Đàn ông hay bàn về xe cũng như đàn bà hay bàn về chuyện ăn kiêng. Đàn ông bàn nhiều về xe ô tô. Đàn ông vốn thích chơi ô tô từ bé và từ bé khi chơi ô tô hay hát: “Pí pò, pí po em tập lái ô tô, sau này em lớn em lái xe đón cô”. Tiếng Việt quả là giàu đẹp, từ “cô” ở đây quả là nhiều nghĩa. Nhiều đàn ông lúc bé hát thế lớn lên đã thực hiện được lời hứa của mính là mua xe để lái xe đón cô, thật là khí độ như thể của bậc đại gia vậy. Và đàn ông nhiều khi được voi đòi Hai Bà Trưng, mua được Innova rồi thấy Lexus đi qua là xuýt xoa, mua được Lexus rồi thấy Roll Royce đi qua là ngấm nguýt. Trong lúc chờ mua Innova hay Lexus hay Roll Royce đàn ông bàn về xe, bàn trước cái đã, bàn không bao giờ thừa, bàn không ai đánh thuế.
Nếu không bàn về ô tô, đàn ông có thể bàn về xe máy. Bàn về xe máy đàn ông hay bàn về xe Vespa, thậm chí có đàn ông mua xe Vespa để đi, thật là khí độ như thể của bậc đại gia vậy. Xe Vespa không chỉ là xe Vespa mà đã được nâng lên thành một kiểu sống – life style.
Bàn hết về ô tô, xe máy đàn ông có thể bàn về thứ để cưỡi lên, nắm chặt tay lái và đạp. Dạo này xăng đắt, nhiều đàn ông tính chuyển sang đi xe đạp cho khỏe người. Và trước khi mua xe đàn ông cũng phải bàn tán kỹ lưỡng với nhau nên mua xe gì, mấy tốc độ…
Khi có xe ô tô, đàn ông hay chăm sóc xe, sắm thêm đồ cho xe, như thể sắm đồ cho tình nhân vậy. Có đàn ông mê xe ô tô tới mức vợ mắng dỗi ra nằm ở xe ô tô. Có đàn ông mê xe đạp đến mức treo xe đạp ngay trên đầu giường. Mê xe máy vợ mắng không ra nằm trên xe máy được hay không treo xe máy trên đầu giường được thì đàn ông chuyển sang sắm xe máy thật nhiều, đế đầy nhà.
Đàn ông có nhiều xe, như thể đàn ông có nhiều chim. Nghĩa là được mọi người trầm trồ kính nể. Tuy nhiên, đàn ông cũng cần phải biết là nhiều xe cũng chưa phải là tốt vì vận bĩ hai xe đành bỏ phí mà gặp thời một tốt cũng thành công. Khái niệm thành công ở đời không nhất thiết ở chỗ nhiều xe hay ít xe.
Xe không phải là đồ xa xỉ, xe là phương tiện di chuyển nhưng xe là mục tính sống của nhiều đàn ông. Tiểu sử của nhiều đàn ông có thể tóm tắt là sinh ra, lớn lên, đi học, đi làm, lấy vợ, sinh con, mua xe, già đi rồi chết.
Tóm lại, nói chuyện về đàn ông và xe có thể nói cả ngày như đàn ông nói chuyện về xe.
Đàn ông luôn tìm kiếm điều gì ở phụ nữ?
(Ánh Tuyết)
Đàn ông không hề tìm kiếm những người phụ nữ hấp dẫn. Họ tìm kiếm những cô gái mà họ có thể tự hào để giới thiệu với bố mẹ mình. Hấp dẫn chỉ là đặc điểm thứ yếu vì vẻ đẹp nội tâm mới là nhân tố quyết định.
Họ không thích những cô gái dễ dãi. Anh ấy sẽ để ý nhiều hơn đến những cô gái ưa nhìn và có nhân phẩm tốt. Sự hấp dẫn sẽ không bao giờ trở thành tiêu chí để họ lựa chọn bạn gái trừ khi họ có cách yêu riêng và bạn có những điểm tương đồng như vậy.
Nếu một người đàn ông thích hoặc say mê bạn thì chắc chắn rằng họ không đánh giá chủ quan khi họ chưa hiểu rõ về bạn. Giữa đám bạn bè, họ vẫn luôn đi tìm vẻ đẹp nội tâm của bạn.
Một số người đàn ông không thích những cô gái ăn mặc quá thời trang, họ mong đợi sẽ chọn lựa được một cô gái biết cách ăn mặc và đơn giản. Những người đàn ông sẽ tìm đến bạn và không bao giờ muốn rời xa bạn.
Với người đàn ông sẽ không có vấn đề gì nếu bạn cao, nhưng đó sẽ là một vấn đề khiến anh ấy quan tâm nếu bạn hơi mập. Họ mong đợi tìm được những cô gái thường xuyên rèn luyện cơ thể để trông ưa nhìn một chút.
Nói sau lưng là vấn đề lớn với họ, họ dễ bị kích thích bởi những câu chuyện đó. Họ sẽ nhìn bạn với con mắt của người bất mãn.
Họ có thể cười và nói đùa với bạn rất thoải mái trong một quánbar nhưng họ sẽ không thích những cô gái thường xuyên uống rượu và hút thuốc. Họ sẽ tìm kiếm những cô gái có thể sửa những khuyết điểm cho họ.
Họ thích những cuộc nói chuyện triền miên với cô gái mà họ thích. Gọi cho anh ấy khi anh ấy đang ở nhà không là chuyện khó khăn nhưng thực sự việc đó có ý nghĩa khác thường với anh ấy.
Họ không thích những cô gái luôn đến muộn. Bề ngoài họ có vẻ vẫn vui vẻ nhưng sâu tận trong lòng họ vẫn rất cáu giận. Đó là tâm lý chung của hầu hết các chàng trai.
Họ sẽ thích một cô gái cẩn thận và có thể tự chăm sóc bản thân và họ sẽ không thích những cô gái cẩu thả. Những cô gái giống như vậy có vẻ như sẽ được các chàng trai rất mong đợi.
Họ không thích những cô gái mạnh mẽ hơn họ.
Họ sẽ thích những cô gái có thể nấu ăn ngon mà không cần các thực phẩm tốt nhất. Hãy nhìn vào khả năng nấu ăn của mẹ cô gái đó để đánh giá cô ấy.
Họ sẽ yêu bạn nếu bạn có thể có mối quan hệ tốt với mẹ anh ấy.
Họ thích những cô gái dành thời gian để lắng nghe những câu chuyện của họ. Biết lắng nghe là một mặt rất quan trọng trong bất cứ mối quan hệ nào.
Một chàng trai đặc biệt không thích một cô gái rất kiêu ngạo. Các chàng sẽ yêu quý bạn hơn nếu bạn thân thiện và chín chắn trong cách ứng xử của mình. Họ sẽ đánh giá cao bạn nếu anh ấy có thể có những cuộc đối thoại với bạn và cuộc nói chuyện được diễn ra trôi chảy.
Họ sẽ thích một cô gái không dùng nước hoa. Họ rất dị ứng nếu các chàng trai khác cũng đang ngắm nhìn bạn.
Một chàng trai sẽ thích một cô gái luôn tin tưởng anh ấy và không hề tin lời nói của người khác đến khi anh ấy giải thích về vấn đề đó.
“Tôi ngạc nhiên vì tác giả là một chàng trai. Giọng văn đỏng đảnh và nhấm nhẳng, như thể cái nguýt dài, như thể cái bĩu môi của một thiếu nữ gợi tình. Không đến nỗi nanh nọc khiến người ta phải lánh xa, nhưng cũng đủ bén nhạy, sắc sảo khiến cho người ta phải e dè, và vẫn ẩn chứa sức quyến rũ buộc người ta rón rén lại gần mà tìm tòi, kiểm nghiệm, “kính nhi mà ái chi”.
Lực hút trong các trang viết của Phan An có lẽ không phải ở một cái nhìn khám phá như muốn lật tung mọi lớp lang của đời sống. Mà nằm ở sự tinh tế, khoáng đạt và chừng mực trong cách khơi gợi và nhìn nhận vấn đề.”
em mạo phạm được post bài này , hi
Blog của bạn có nhiều thông tin hay, đặc biệt hữu ích cho những bạn đang học hay đang làm kinh doanh. Tớ cũng thích lĩnh vực Digital Marketing lắm, đang định đưa lên, nhưng chưa có nhiều thời gian. Trước mắt bạn nào thích du lịch thì mời đến nhà tớ nhé, http://saigontre.wordpress.com. Hân hạnh được làm quen với mọi người.
hihi! co le em chua bao gio doc bai nay! sau khi doc em rat cam dong !
em rat cam on anh hai! nho co anh ma em moi biet gia tri that cua cuoc song.
va em em nho toi 1 nguoi ma em da yeu am tham anh ay! trong tham tam em rat yeu anh ay nhieu lam!
em tu nghi rang em va anh ay se la 1 doi uyen uong!
anh hai a em noi that long do ! va cho em gui den nguoi yeu cua em ten DINH o duong HUYNH TAT PHAT, HEM CHI CUC THUE , QUAN 7 TPHCM.
EM RAT CAM ON ANH NGUYEN THANH HAI !!!!!!!!!!!^^^^
có người đã nói- khi chúng ta sinh ra chúng ta bắt đầu cái chết -khi chúng ta chết đi chúng ta bắt đầu một sự sống- chắc không phải rồi (^_^)
“ Nếu cho tôi có thể ước cho mình một cuộc sống không gặp trở ngại nào thì hấp dẫn thật đấy, nhưng tôi sẽ khước từ vì khi ấy tôi sẽ không học được điều gì từ cuộc sống nữa”
cau ket that triet ly. ma sao den tan bay gio.la sinh vien xa que em moi cam thay tham thia.cam thay manh me va yeu nhung nam thang tu lap biet bao.
thanks anh rat nhieu…
(hoc tu cuoc song)
“Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm nhưng nhờ có nó ta hiểu rằng tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau.”
Giua 1 bien nguoi ma minh vo tinh gap 1 ai do,han da la 1 ky tich roi hay sao?len ai lai muon de 1 ai do vut khoi tam tay minh bao gio.doc bai vietnay toi lai nghi lai chuyen tinh cua chung toi, vo tinh de chung toi duoc lac vao nhau.thks very much
i think this is the interesting webblog , very funny , very informative .thanks Mr Hai.
……Đời cho ta nhiều thứ để làm ta biết sợ .
…. cho ta cuộc sống để ta sợ cái chết … ..
. cho ta hạnh phúc để ta sợ đau khổ … ..
. cho ta tiền bạc để ta sợ nghèo đói … …
cho ta sức khoẻ để ta sợ bệnh tật … ..
.” và cho ta một ai đó để ta sợ cảm giác mất đi”
Hiii, lướt web anh hải nhìu, nhưng bây h em mới ghé vào mục “Góc nhìn cuộc sống ” ý nghĩa thật anh à. Anh có bài nào hay, post lên để mọi người cùng đc chia sẻ anh nhé !!!
nếu có anh gửi lại vào hòm thư cho em nhé! vietanh0504@gmail.com
anh Hải ơi, anh có tài liệu hướng dẫn về cách hạch toán trong doanh nghiệp kinh doanh xuất nhập khẩu, kinh doanh nhà hàng – khách sạn và kinh doanh bưu điện ko? Nếu có anh làm ơn gửi cho em đc ko? em đang cần rất gấp anh ah
Em cảm ơn anh!!!
hi`, em đang tìm tài liệu về giao dịch thương mại quốc tế tình cờ vào blog này, nhiều thông tin hay thật đấy!
Em thích bài viết trên này thế, bài “góc nhìn cuộc sống” í, cho e xin hôm nào post lên blog nhá!
Thanks in advance!^^
E rất thích trang Web của anh! Rất thích bài cà fe của anh.
Jia you
website có thật nhiều thông tin. Cảm ơn anh nhé.
website cua ban rat hay,toi dang langthang tim mot so tai lieu co lien quan de xuat nhap khau,nho vay moi co dip ghe tham this website,
hihi
chào bạn !Bài viết rất hay .Mong muốn làm quen với bạn .Mời bạn ghé chơi blog của mình nhé.
http://noivoime.wordpress.com
chúc bạn vui vẻ !
Thank Menno
Dear Hai,
I was looking on your website, what it is all about, but I am sorry I can not read a word.
But it is a nice site.
Best regards,
Menno
Đã sửa font nguồn rồi, mọi người có thể dùng unicode để viết bài
hihi
Ui cha!! Sorry you loi font roi
Góc nhìn cuộc sống
Sáng nay ta bị một phen hú vía, cứ tưởng sắp nghẻo. Tim đau, khó thở, mà lại lâu nữa chứ. Chẳng biết nên nhờ ai giúp. Sau có người bạn đến chở ta đi khám. Trời ơi, lần đầu tiên đi khám bệnh, vì bình thường ta vẫn khoẻ như voi mà. Những thủ tục rườm rà của bệnh viện giống như một mớ bòng bong vậy. Thật đáng ghét khi ở cái nước lạc hậu này, chui mãi không tìm thấy văn minh đâu. Đã thế chụp điện tim, chụp X-quang…ở khu được gọi là “kĩ thuật cao” thì không giống như ở các nước tiên tiến kia. Thật mệt. Ai từng đi chụp điện tim và X-quang thì sẽ biết.
Khu vực cấm hút thuốc lá thì cứ hút. Bác sĩ gặp bệnh nhân như gặp người gây phiền toái ấy, cứ nhăn như khỉ đột, gắt chẳng khác nào mắm tôm. Chẳng biết kiến thức tâm lý học của họ rơi rụng đằng nào rồi. Hỏi bệnh nhân triệu chứng thế nào thì vừa hỏi vừa tán chuyện với đồng nghiệp. Những con người hách dịch được xã hội tôn vinh là “ lương y như từ mẫu kia” liệu có xứng đáng không? Hay họ nghĩ ta cần đến họ nên họ làm cao. Ta hiểu tất nhiên không phải là tất cả nhưng gặp những người như thế khiến ta chán ngấy, lần sau cũng không dám đến nữa.
Cũng may, ta chỉ bị ảnh hưởng ở phổi, đậm cuống phổi gì đó. Không nghiêm trọng, do ở trong phòng kín, không khí ngột ngạt, và dây thần kinh chức năng bị ảnh hưởng, chắc là mấy ngày qua hay bị stress, khiến ta hơi khó thở. Thực sự là may. Ta vẫn còn muốn tận hưởng cuộc sống này lắm (“enjoy yourself and taste your life” như ông Olaf từng động viên ta) cho dù nó không được tươi đẹp như ta nghĩ.
Tuổi 22, ta chưa làm được gì cho đời, mới chỉ là đứa trẻ con chập chững bước vào một thế giới khác. Thế giới ấy hoàn toàn xa lạ so với trí tưởng tượng và trong giấc mơ của nó. Nó biết nó sẽ vấp ngã và sẽ phải tự đứng lên. Sẽ phải sống dũng cảm hơn để chiến đấu, để sinh tồn. Có lúc nó cảm thấy lẻ loi và cô đơn vô cùng, nó cần một ai đó sẵn sàng chia sẻ với nó. Nhưng khó quá. Họ có những mối quan tâm của riêng họ, sự nghiệp, danh vọng, những thú vui khác. Ai đâu mà rỗi hơi đi quan tâm đến một con ngốc, ngớ ngẩn, khác người, hâm hấp như nó, khi mà nhiều thứ nó thấy ngang tai trái mắt. Ở đời này còn nhiều thứ hay ho hơn nhiều, ngốc ạ. Hôm nay có thể là bạn bè, anh em ngọt sớt, nhưng ngay ngày mai thôi, gặp nhau chẳng biết đến nhau nữa. Chỉ có tiền mới giải quyết nổi. Hiểu không? Có ai cho không ta cái gì đâu. Cái gì chẳng có giá của nó….
Nhiều khi ta nghi ngờ về lòng tốt của con người. Họ có thực sự tốt như ta nghĩ không hay đó chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài để che đậy lớp xấu xí, nhăn nhó, bẩn tưởi … bên trong. Ta ghê sợ …Hai lần ta không mang đủ tiền để trả tiền vé xe buýt, ta khóc vì bất lực trước thế mạnh của đồng tiền. Cuộc sống sẽ ra sao nếu không có tiền? Con người sẽ sống với nhau bằng tình thương, sự bao dung, che chở..??? Không, không thể tồn tại được đâu. Đó chỉ là cuộc sống trên thiên đường, mà thiên đường thì không bao giờ có thực, mãi mãi ở trong giấc mơ.
Dù sao thì xét về khía cạnh khác vẫn còn có những người tốt như ta mong đợi, ta thực sự cảm động vì tìm thấy lòng tốt thực sự nơi họ.
Cám ơn một người lạ mặt giúp ta quá giang đoạn đường
Cám ơn một người lạ mặt trả tiền xe buýt giúp ta
Cám ơn một người lạ mặt giúp ta xả stress
Cám ơn một người lạ mặt đã tin tưởng ta
Cám ơn một lời nhắn động viên ta đúng lúc
….
Cám ơn thật nhiều những điều đã qua và cả điều ngạc nhiên đang chờ ta phía trước. Dù thế nào đi chăng nữa thì cuối cùng ta vẫn thấy cuộc sống này đáng để sống. Và sự có mặt của ta trên cõi đời này là không vô nghĩa.
“ Nếu cho tôi có thể ước cho mình một cuộc sống không gặp trở ngại nào thì hấp dẫn thật đấy, nhưng tôi sẽ khước từ vì khi ấy tôi sẽ không học được điều gì từ cuộc sống nữa”
Nguồn Internet