“Người yêu ơi, hãy nói con đường anh sẽ qua
Và em sẽ chờ, và em sẽ đợi…
Dù cho gió mưa, giăng kín,
khiến em không tìm được thấy đường anh,
và để em lạc trong đêm tối tăm.”
“Này người yêu ơi, có biết em buồn em lẻ loi?
Đường đi quá nhiều rồi…, mà sao vẫn mịt mờ?
Mà sao vẫn không tìm thấy lối ra con đường hạnh phúc đời em.
Giờ em đã biết con đường đó chính là anh…”
Người yêu ơi…
Xin anh đừng đi quá vội
Chờ em nhé anh…!
Rồi ta sẽ cùng sánh vai…
ĐK:
Người yêu dấu hỡi, anh mãi là mặt trời.
Gạt đi bóng tối xót xa trong cuộc đời em.
Người yêu dấu hỡi, dẫu cho muôn ngàn sau em mãi đợi
vì em biết rằng con đường hạnh phúc là anh…



![UT 3, 4 & The Milky Way [video] UT 3, 4 & The Milky Way [video]](http://static.flickr.com/2633/4135738280_d16c9dd389_t.jpg)

cảm ơn bạn đã cho tôi đọc được bài viết hay như thế! tuy đọc khá muộn nhưng tôi rất vui. có lẽ chính bài viết này sẽ cho tôi một chút niềm tin để tôi tìm lại chính mình mà tôi đã đánh mất khá lâu…..
bài hát này em đã từng hát khi ngồi sau lưng anh, đã lâu lắm rồi nhỉ cái thời anh chở em đi bán hoa, trên con đường dài hun hút, em mệt mỏi tựa vào vai anh và hát khúc hát này…em đợi anh được không anh?
Những sóng gió cũng đến và giữa 2 ta đã không còn đủ lực kéo để anh đi về phía em, em chới với khi bị buông lỏng tay ra và rồi vụt mất, tan biến…
Không còn những lúc em hát anh nghe nữa, nỗi sầu của anh rồi sẽ trôi đi thế nào đây, con đường mà anh sẽ bước đi mãi không còn những khúc hát em ngân. Thế nhưng, em vẫn tiếp tục bước trên con đường đã có tên anh, biết đâu em gặp anh ở một ngõ nào đấy, em sẽ bước tiếp để cuộc sống của em không ngừng lại, vô vị biết bao nếu sự chờ đợi đứng yên. Em chưa bao giờ quên lời hứa của em, còn anh, những lời hứa của anh anh đã không hề vi phạm vì hình như anh chưa hứa với em điều gì…có lẽ anh biết rồi cũng có lúc anh không thể đi chung đường với em…
Hôm nay em lại hát bài hát này, mong rằng cuộc sống không bất công với anh, hạnh phúc vẫn đến với anh mỗi ngày, và anh ơi hãy giữ những kỉ niệm về nhau, em sẽ đợi được nhìn thấy anh hạnh phúc, và sẽ hát mãi những lời ca chỉ dành cho anh thôi…cho anh, những kỉ niệm vô giá xxx
Có con đường nào hạnh phúc không anh?
Hãy chỉ cho em để em tìm tới
Có ngọn gió nào đưa anh trở lại
Dắt em đi trong những giấc mơ hồng
Em sẽ chờ anh ở phía cuối con đường
Nếu anh đủ lòng kiên nhẫn
Chân có thể đau bởi con đường đầu miểng kính
Em sẽ lau khô những giọt máu hồng
Thanks!
Mỗi bước chân ta đi qua, là một ký ức, một khoảng thời gian in dấu trong đời. Vì thế, hôm nay, anh quyết định bước đi tiếp trên con đường của mình, sau một thời gian dài dừng chân nghỉ mệt để rồi ngủ quên và chìm đắm trong một giấc mơ.
Trước khi cất bước, anh muốn một lần nữa được hồi tưởng về đoạn đường mà anh đang đứng, nơi đã ngập tràn những kỉ niệm về em. Có lần anh đã nói với một người về thói quen đã hình thành từ lúc nhỏ của anh, không biết là anh đã nói với em chưa. Đó là mỗi khi đi qua một nơi nào để lại trong anh nhiều ấn tượng, anh luôn ngoái lại nhìn thật lâu, nhìn mãi cho đến khi nơi ấy đã xa khuất không còn thấy nữa. Giờ thì anh vẫn chưa từ bỏ được thói quen ấy, có lẽ, như vậy mới chính là anh.
Ngày ấy, mọi chuyện đến sao tình cờ quá, nhẹ nhàng quá. Ngày em bước đến để từ đó, trên đoạn đường anh đi đã in thêm đôi dấu chân, em đến mang theo một làn gió mát thổi bay những chiếc lá khô đang ngủ yên, khiến nơi ấy bỗng trở nên đẹp và lãng mạn vô cùng. Anh đã thầm cảm ơn và mơ ước được cùng em đi mãi, về phía cuối đường. Nhưng giấc mơ của anh không có thật! Em chỉ đến thăm và an ủi một thằng ngốc đang bước đơn độc một mình cùng những nỗi đau.
Những khoảnh khắc có em thật ngắn ngủi. Em đi, gió cũng ngừng thổi, cảnh vật chung quanh anh giờ lại như trước kia, tất cả lại im ắng ngủ vùi, nhưng trên mặt đường vẫn còn đó dấu chân của em. Đó là điều duy nhất em để lại cho anh cùng biết bao kỉ niệm và cảm xúc vui buồn, mỗi cảm xúc ấy mang một sắc màu mà anh yêu quý vô cùng. Đứng nhìn mãi dấu chân, anh không biết mình mãi khắc lên bao nhiêu chiếc lá chữ “ Nhớ em “.
Anh tiếc nuối khi để em ra đi, chỉ biết đứng đó mà dõi theo em dần rẽ sang một hướng khác. Anh ngồi gục xuống và buồn thật nhiều nhưng nỗi buồn của anh cũng không thể làm phai được hình ảnh em trong tâm trí. Ngày tháng cứ trôi qua lặng lẽ như tình cảm của anh, như ánh mắt luôn kiếm tìm bóng hình em.
Trong mơ hồ anh nghĩ rằng: “ Hay mình cứ đứng mãi ở đây, đừng đi đâu hết, biết đâu khi thấy nhớ, em sẽ quay lại và gặp được mình”. Thế là, em vẫn đứng đó và không hề bước đi, lá đã rơi đầy chung quanh nhưng em đã không về.
Trong tĩnh lặng, ngột ngạt, anh bỗng thấy ghét gió, sao gió chỉ thổi khi có em? Lá cứ rơi, rơi trên vai anh, trên tóc anh ngày một nhiều. Anh không nhớ mình đã đứng đây bao lâu rồi? Chỉ biết nếu tiếp tục như thế, anh sẽ bị chôn vùi mất thôi. Sợ quá, anh vùng thoát khỏi và chạy về phía trước, vừa chạy, anh vừa nghĩ đến em.
Khi em đi, em đã căn dặn anh rất nhiều, em dặn anh phải mạnh mẽ, phải bước tiếp vậy mà anh đã không nghe lời em. Nếu biết được điều này, chắc em buồn anh nhiều lắm! Anh chẳng mong nhìn thấy em buồn, anh muốn thấy em vui vẻ và thật hạnh phúc.
Thoát ra khỏi nơi ấy , anh mới nhận ra phía trước con đường dành cho anh vẫn rộng mở và còn dài lắm, khung cảnh quanh anh đẹp dịu dàng, anh chợt nhận ra gió vẫn luôn tồn tại quanh đây, gió vẫn làm mát cho cây cối, cho con đường và cả cho anh. Nhịp sống vẫn đang hối hả, những người bạn song hành cùng anh giờ đã đi trước anh thật xa vậy mà anh lại ngồi đây chẳng biết để làm gì? Không được đâu, phải tỉnh lại thôi, đừng đắm chìm trong cơn mơ mãi , anh đã tự thức tỉnh mình như thế.
Anh chuẩn bị bước đi đây, anh sẽ nói lời chào tạm biệt với đoạn đường tràn ngập kỉ niệm đẹp nhưng cũng rất đau thương và tạm biệt dấu chân của em. Khi anh quay lưng lại, anh biết mình sẽ cũng xa em hơn nhưng anh sẽ lưu hình ảnh ấy vào một nơi thật kín trong Tim mình.
Tình cảm ngày nào anh dành cho em, anh sẽ chôn thật sâu, thật sâu vào tận đáy lòng, để trái Tim mình được ngủ yên.
Nếu Tim có thể nói, chắc tim sẽ trách anh nhiều lắm em ạ. Nhưng biết làm sao đành xin lỗi, xin lỗi Tim thật nhiều vì anh đã để em vào quá khứ. Nơi đây, vẫn còn đủ gần để anh một lần nữa có thể hướng theo em và nhìn thấy con đường của em, em vẫn đang đi, đang hướng về phía trước.
Anh vẫn muốn nhìn mãi cho đến khi em mất hút. Và phía trước của anh là chiều ngược lại với em! Cất bước đi, là anh không còn nhìn thấy em nữa. Cất bước đi, giữa em và anh còn lại gì nhỉ? Anh nhớ, mình còn một lời hứa. Dù anh biết điều đó rất hoang đường, dù biết mình rất ngốc nhưng anh vẫn muốn tin rằng: Quay lưng lại con đường của anh vẫn thênh thang chờ anh tiếp tục hành trình của mình.
Con đường của anh hướng anh đến một cuộc sống không còn cô đơn nữa. Anh bước đi gió mát thổi nhè nhẹ, ngước nhìn lên cao, ánh mặt trời vẫn chiếu sáng rạng ngời, tâm hồn anh lâng lâng một niềm tin vào tương lai, xen lẫn một chút gì đó có thể gọi là xót xa? Nhưng kể từ nay, anh biết mình cần đi về phía trước.
HƯ VÔ
Khi mình cần 1 lời động viên, chia sẻ, 1tiếng gọi lại khi mình chạy đi, 1 cái với tay-nắm tay thật ấm áp…….để biết được mình thật sự quan trọng với “1 người…”, nhưng càng nhận thấy…………..sự vô vọng………………………nó quá mong manh………..và dễ vỡ………………………………………..nó không như mình nghĩ, không như những gì mình đặt niềm tin vào đó……..chả là gì cả………………………..vậy còn gì để níu kéo, còn gì để nuối tiếc để mình bước đi, bước đi sẽ không quay đầu lại………………………………………………mời đằng sau đó, không có “1 ánh mắt buồn” !!!
Nghĩ thấy chán thật………………
giờ mới lại có thời jan ghé qua web của anh H, thấy dạo này ” tâm trạng” nhỉ???
“……….NHẬT KÝ CHIỀU THỨ 7
Có những lúc trong lòng rỗng tuếch, cứ bước đi không định hình. Chỉ ước có một người gọi tên mình để dừng lại nghe thêm một lần nữa, tiếng vỡ oà phía sau lưng. Có thể mình sẽ quay lại….”
Trải lòng mình đi, anh sẽ nhận được cái với tay “rất thật” của những người bạn. cố lên!
Me too
NHẬT KÝ CHIỀU THỨ 7
Có những lúc trong lòng rỗng tuếch, cứ bước đi không định hình. Chỉ ước có một người gọi tên mình để dừng lại nghe thêm một lần nữa, tiếng vỡ oà phía sau lưng. Có thể mình sẽ quay lại….
Mình sẽ bước tiếp với ánh sáng phía trước và với một một niềm tin rằng người ấy sẽ lại gọi mình khi mình đứng trước vực thẳm trong cơn mê muội
Nghe thoang thoảng bên tai giai điệu như tiếng gọi “…. bước thật chậm, để biết yêu em nhiều hơn “.
Mình đã bước thật chậm, thật chậm… và thẩm thấu những giọt yêu thương hời hợt trên bờ môi còn nóng ấm, và mình biết rằng mình đã có thể làm được nhiều hơn thế..
Thứ 7 như kéo nỗi nhớ về, lâu lắm rồi mình mới có cảm giác như thế, mình chợt nhận ra rằng trong trái tim mình vẫn còn chỗ cho sẽ nuôi dưỡng cho nó lớn lên, và để dành nỗi nhớ trong ngăn kéo sâu thẳm của trái tim mình. Nó sẽ là giai điệu ngọt ngào để kéo mình đi chậm lại, để mình biết rằng mình luôn có nỗi nhớ bên trong
Mình sẽ không phung phí nữa đâu….
Con đường dài, lá rụng đầy. Bỗng một ngày gió đến thì thầm, gọi chiếc lá cuối đông thức cơn ngủ say.
Em ngại ngùng giấu nắng vào lòng. Đêm dù dài cũng sẽ phai, và hãy rộng lòng đón yêu thương đang chờ em tới!
Yêu! Là cùng nhau chia đôi nỗi buồn, là cùng chung vui phút giây hạnh phúc. Dắt nhau đi trên ngày xanh…
Yêu! Là cùng chung bước trên con đường, cùng nắm tay nhau thật chặt. Để luôn nhớ rằng, bước thật chậm, để biết yêu em nhiều hơn!
Xin đi cùng chung tới cuối con đường để chiếc lá không tàn phai.
Xin cho tình yêu luôn trong xanh chẳng nhạt phai theo năm tháng!
Yêu! Là cùng nhau chia đôi nỗi buồn, là cùng chung vui phút giây hạnh phúc. Dắt nhau đi trên ngày xanh…
Yêu! Là cùng chung bước trên con đường, cùng nắm tay nhau thật chặt. Để luôn nhớ rằng, bước thật chậm, để biết yêu em nhiều hơn!
cho minh hoi: UCP 500 khac UCP 600 o nhung diem nao. mong ban giai thich gium minh nhe.
bai ” dieu em khong biet” cua Quang Vinh hay tuyet luon, ban thanh hai nghe thu coi. chuc cho web cua ban se co nhieu bai hat hay.