“Người yêu ơi, hãy nói con đường anh sẽ qua
Và em sẽ chờ, và em sẽ đợi…
Dù cho gió mưa, giăng kín,
khiến em không tìm được thấy đường anh,
và để em lạc trong đêm tối tăm.”
“Này người yêu ơi, có biết em buồn em lẻ loi?
Đường đi quá nhiều rồi…, mà sao vẫn mịt mờ?
Mà sao vẫn không tìm thấy lối ra con đường hạnh phúc đời em.
Giờ em đã biết con đường đó chính là anh…”
Người yêu ơi…
Xin anh đừng đi quá vội
Chờ em nhé anh…!
Rồi ta sẽ cùng sánh vai…
ĐK:
Người yêu dấu hỡi, anh mãi là mặt trời.
Gạt đi bóng tối xót xa trong cuộc đời em.
Người yêu dấu hỡi, dẫu cho muôn ngàn sau em mãi đợi
vì em biết rằng con đường hạnh phúc là anh…







và em sẽ chờ…chờ đến khi quên anh để biết chắc rằng rồi anh cũng ko phải là của em! tình yêu là thế đó…chóng đến…rồi sẽ chống qua thôi… nổi xót xa nào cũng sẽ qua theo thời gian thôi….rồi khi nguôi ngoai tất cả bỗng nhìn lại thuở dại ngờ đó mà vẫn thấy xứng đáng với tất cả những gì mình đã đau, đã làm………cuộc đời là thế thôi…có trãi qua thì mới thấm thía được lòng dạ con người…kể cả người yêu mình…….
Nếu hạnh phúc có thể mua được, có ai bán hạnh phúc cho tôi mua một ít?
Người ta chỉ nên mua những thứ mình cần chứ không nên mua những thứ mình thích bởi nếu thích rồi cũng có lúc sẽ chán, chỉ có “cần” mình mới phải sử dụng. Đúng vậy, khi người ta sống mà không cảm nhận được mình hạnh phúc thì cuộc sống thật vô vị, tôi cũng đã cố gắng để tìm kiếm hạnh phúc cho mình nhưng dường như con át bích trong 52 quẻ bài mà tôi bắt được đang linh ứng.
Tôi có một gia đình nhưng khi tôi càng thể hiện tình yêu, càng cố không làm ai phải phiền lòng vì mình thì dường như càng làm mọi thứ tồi tệ hơn. Tôi không thể làm vừa lòng tất cả mọi người, để có hạnh phúc thật khó biết bao! Tôi đã có một ước mơ nhưng tôi chấp nhận từ bỏ nó vì những người tôi thương yêu nhất và để làm những gì họ mơ ước. Thật áp lực khi không làm được những gì mình thích.
Tôi có những người bạn thân thiết nhưng rồi tôi chợt nhận ra ai cũng có cuộc sống riêng. Người thì bộn bề chuyện chồng con, người thì bôn ba với cuộc sống ở xứ người… và tình bạn rồi cũng có lúc nhạt dần. Tôi cũng từng có tình yêu. Với một người tôi say mê nông nổi, không hề biết đến ngày mai . Với một người khiến tôi đủ chín chắn để cùng hướng tới xây đắp tương lai nhưng dù tôi đã cố gắng, người ấy vẫn rời xa tôi. Tôi đã không giữ được hạnh phúc.
Từng có người chỉ dẫn cho tôi đi đến hạnh phúc nhưng khi người đó bước sang thế giới khác, bỏ lại tôi trên cõi đời này, tôi thực sự không biết nên bước tiếp như thế nào? Hạnh phúc giờ thật quá xa xăm.
Tôi nghe nói rằng “hãy biết chia sẻ, giúp đỡ nguời khác, mình sẽ thấy hạnh phúc”. Tôi đã tham gia lớp dạy trẻ tình thương, tổ chức kêu gọi quyên góp cho trại tâm thần và tôi thấy cuộc đời này đầy rẫy sự bất hạnh. Khi tôi kêu gọi mọi người tham gia tình nguyện, họ xem tôi là người thích đi lo việc thiên hạ. Tôi thấy mình thật lạc lõng. Tôi đành giấu nhẹm, không dám nhắc hay kể những việc mình từng làm. Tôi cũng không nhận lại được hạnh phúc như mình nghĩ.
Tôi từng cảm ơn điều kỳ diệu đã cho tôi được tồn tại trên cuộc đời này nhưng ngày nào cũng chứng kiến con người bon chen, dối lừa, thậm chí dùng cả thủ đoạn để tồn tại, tôi đâm đa nghi mọi thứ. Tôi tự hỏi liệu thế giới này đã hạnh phúc? Tôi chưa bao giờ đủ tự tin để nói: “Tôi hạnh phúc” vì với tôi, hạnh phúc là thứ gì đó thật mơ hồ, khó nắm bắt. Tôi chỉ biết nó vẫn còn tồn tại khi nghe người khác nói rằng họ hạnh phúc.
Nếu đọc những điều này mà bạn mỉm cười cho rằng “đúng là chập cheng” thì tôi nghĩ bạn đang là người hạnh phúc. Nếu bạn đồng ý “bán”, tôi sẽ mua một ít hạnh phúc làm vốn bởi tôi biết hạnh phúc quý nhường nào nên tôi sẽ không chỉ sử dụng mà còn làm cho nó sinh sôi. Hay hào phóng hơn, bạn hãy chỉ cho tôi biết tôi phải làm gì để có hạnh phúc?
Còn nếu bạn đang đồng cảm cùng tôi thì chắc hẳn bạn cũng đang bế tắc giống tôi. Vậy hãy cùng tôi tìm ra con đường để định nghĩa hạnh phúc là gì. Bạn đồng ý chứ?
Tôi đang rất hạnh phúc, tôi ko bán nhưng có thể chia sẻ hạnh phúc của tôi tới …
CON DUONG HANH PHUC? con duong nao ma chang co trac tro va chong gai vi neu no bang phang va thang tap qua thi cuoc song chung ta tro nen nham chan va vo vi. Dung vi su can tro buoc chan minh di qua ma voi nan long roi bi quan trong cuoc song ma hay cho no la gia vi cuoc doi de ta nem thu,ma qua do chung ta se truong thanh.
CON DUONG HANH PHUC? hanh phuc tuy thuoc phan lon vao su suy nghi lac quan cua chung ta. Truoc nhung kho khan hay rui ro luon co tinh than don nhan va giai quyet thay vi than van va cau co. Phai biet hai long voi tat ca nhung ket qua cuoi cung cho du no khong nhu y minh mong muon, thay vi dau buon ma hay tu an ui minh rang:ta da co co gang trong van nay roi thoi thi do la 1 bai hoc
CON DUONG HANH PHUC! tom lai la biet vun dap va hai long voi nhung gi minh dang co tu tat ca cac linh vuc :tinh yeu gia dinh,quan he xa hoi,………van ……van….va……van ……..van Neu lam duoc dieu do la ta dang di tren con duong hanh phuc
Do la quan diem song ma toi da rut ra tu rieng ban than minh sau khi da trai qua nhung song gio cuoc doi ,da tung tuyet vong va met moi. Chu con bay gio thi cam giac rat nhe nhang va hung thu hon trong cuoc song hien tai mac du minh” ngo len cung khong bang ai ca”
Va quan diem nay chi la cua rieng ca nhan toi,co the la su ngo nhan vi toi da chai san va li lom sau con bao cuoc doi ma toi cu tuong rang minh da tim duoc 1 quan diem song? Va chac rang cac ban se co nhung cach khac hay hon de tim cho minh CON DUONG HANH PHUC
CON ĐƯỜNG HẠNH PHÚC? con đường nào mà chẳng có trắc trở và chông gai vì nếu nó bằng phẳng và thẳng tắp quá thì cuộc sống của chúng ta sẽ trở nên nhàm chán và vô vị. Đừng vì sự cản trở bước chân mình đi qua mà vội nản lòng, rồi bi quan trong cuộc sống mà hãy xem nó như là gia vị cuộc đời đã cho ta nếm thử,mà qua đó chúng ta sẽ trưởng thành.
CON ĐƯỜNG HẠNH PHÚC? hạnh phúc tùy thuộc phần lớn vào sự suy nghĩ lạc quan của chúng ta. Trước những khó khăn hay rủi ro hãy luôn có tinh thần đón nhận và giải quyết thay vì than vãn và cau có cho vấn đề đó. Phải biết hài lòng với tất cả những kết quả cuối cùng cho dù nó không như ý mình mong muốn, thay vì đau buồn mà hãy tự an ủi mình rằng:ta đã có cố gắng trong vấn đề này rồi thôi thì đó là 1 bài học
CON ĐƯỜNG HẠNH PHÚC! tóm lại là biết vun đắp và hài lòng với những gì mình đang có từ tất cả các lĩnh vực :tình yêu, gia đình,quan hệ xã hội,………vân ……vân….và……vân …….. Nấu làm được điều đó là ta đang đi trên con đường hạnh phúc
Đó là quan điểm sống mà tôi đã rút ra từr bản thân mình sau khi đã trãi qua những sóng gió cuộc đời ,đã từng tuyệt vọng và mệt mỏi. Chứ còn bây giờ thì cảm giác rất nhẹ nhàng và hứng thú hơn trong cuộc sống hiện tại mặc dù mình” ngó lên cũng không bằng ai”
Và quan điểm này chỉ là của riêng cá nhân tôi,có thể là sự ngộ nhận vì đã chai sạn và lì lợm sau cơn bão cuộc đời mà ngỡ rằng mình đã giác ngộ và tìm được 1 quan điểm sống? Và chắc rằng các bạn sẽ có những cách khác hay hơn để tìm cho mình CON ĐƯỜNG HẠNH PHÚC
Em có khóc đâu anh ?…
Đó là nụ cười tan ra đấy chứ ,
Một nụ cười quắt quay nỗi nhớ ,
Một nụ cười dai dẳng niềm đau
Đừng trách em khi mình chẳng đến được với nhau …
Tình yêu có thật nhưng mong manh quá
Giữa cuộc đời ngổn ngang giông tố ,
Trái tim em không đủ sức đối đầu …
Rồi thời gian sẽ qua đi rất nhanh ,
Anh sẽ có những mối tình nồng nàn khác
Chỉ có em khi thu về man mác
Phút cô đơn em lặng lẽ mỉm cười …!!!
Rất xúc động khi đọc bài viết của các bạn. Mong mỗi người sẽ tìm được con đường hạnh phúc cho riêng mình.
anh Hải ơi! có pải a làm ở cục Hải Quan Tp.HCM ko? địa chỉ số 02 Hàm Nghi Quận 1 ko a? Ko bít a có pải là a Hải người mà e gặp lúc đi thực tập ở Công Ty Cổ Phần Bao Bì Đại Lục ko a? có mấy lần Chị Linh bên công ty kêu e ra hải quan đưa cho a một số giấy tờ đó..đúng anh ko? e rất tiếc là lúc đó ko nói chuyện đc nhiều với a Hải mà e gặp a lúc trước , bây giờ chị Linh ko kêu e ra ngoài nữa, mà ở công ty thực tập….( tháng 04,05/2011) ..mong a pản hồi cho e. Em Huỳnh sdt cuối là 737. 393, có pải số cuối của anh là : ….548479, 5704515 hihi( nếu a ko pải là a Hải lúc trước thì cho e sr a nhe ^_^
ôi con đường hạnh phúc. có bao giờ anh nhớ đến nó và những đêm trăng mình cùng nhau dạo phố. đẹp biết bao. giờ đây khi nhớ về Hà Nội lòng em chỉ có một nỗi niềm đau xót. Con đường hạnh phúc anh còn nhớ chăng?
nơi đâu có tình yêu đẹp?
day cam xuc va co y nghia
Anh!
Anh! Nếu anh vẫn ở cuối con đường
Em sẽ đi về phía ấy
Để bóng chiều thôi loang những vệt dài đêm tối
Cứ theo hoài trên những những lối em đi
Anh! Nếu anh còn đợi em ở phía cuối con đường
Với ánh nến của vầng dương huyền thoại
Em sẽ đem theo một trái tim khờ dại
Để được yêu anh và để được anh yêu
Anh! Nếu em không còn đủ sức đi đến cuối con đường
Anh có quay trở lại
Nơi bóng tối giăng đầy cỏ dại
Nơi cõi lòng em băng giá quá anh ơi…
Anh!
—————–
PTT/Winter 2010
Quay đầu lại là hạnh phúc
Có những con đường hạnh phúc phía sau lưng
Nơi em đã qua mà chưa lần dừng lại
Để cho thời gian cứ hững hờ trôi mãi
Theo bóng chiều loang vệt lối em đi
Có những con đường hạnh phúc phía sau lưng
Xin hãy dừng đi những bước chân mỏi mệt
Xin hãy tô hương cho cành khô đã chết
Xin hãy một lần dừng bước trước hoàng hôn
Anh sẽ đợi chờ dẫu cho cả ngày đêm
Để nắm lấy bàn tay em khi ánh chiều lịm tắt
Để níu phút đắm say nơi hồng hoang đã mất
Để gom chút nồng nàn nơi mỗi bước em đi
Tình yêu ơi! Khắc khoải đến làm chi
Mỗi bước em đi lại xa thêm một bước
Anh với tay vu vơ trong làn nước
Ngủ gục – rồi đau … nơi phía cuối con đường
***
Nguyễn Thanh Hải
Có con đường nào hạnh phúc không anh?
Hãy chỉ cho em để em tìm tới
Có ngọn gió nào đưa anh trở lại
Dắt em đi trong những giấc mơ hồng
Em sẽ chờ anh ở phía cuối con đường
Nếu anh đủ lòng kiên nhẫn
Chân có thể đau bởi con đường đầy miểng kính
Em sẽ lau khô những giọt máu hồng
hay, ma bùn wa’, chờ mãi … để biết tin người ấy đã có người mới đi chung đường oy
Web của anh thật sự rất bổ ích. Ngoài mục thanh toán quốc tế thì những bài thơ tình của anh và những cô gái yêu anh xem ra còn ý nghĩa hơn nhiều. Chúc anh sức khỏe và nhiều niềm vui trong cuộc sống
có khi nào 2 con đường mãi mãi không gặp nhau không hả anh? có những con đường song song và mãi không giao nhau. con đường của em nếu không có người ấy thì nó mãi là con đường hoang xơ thôi!
cảm ơn bạn đã cho tôi đọc được bài viết hay như thế! tuy đọc khá muộn nhưng tôi rất vui. có lẽ chính bài viết này sẽ cho tôi một chút niềm tin để tôi tìm lại chính mình mà tôi đã đánh mất khá lâu…..
bài hát này em đã từng hát khi ngồi sau lưng anh, đã lâu lắm rồi nhỉ cái thời anh chở em đi bán hoa, trên con đường dài hun hút, em mệt mỏi tựa vào vai anh và hát khúc hát này…em đợi anh được không anh?
Những sóng gió cũng đến và giữa 2 ta đã không còn đủ lực kéo để anh đi về phía em, em chới với khi bị buông lỏng tay ra và rồi vụt mất, tan biến…
Không còn những lúc em hát anh nghe nữa, nỗi sầu của anh rồi sẽ trôi đi thế nào đây, con đường mà anh sẽ bước đi mãi không còn những khúc hát em ngân. Thế nhưng, em vẫn tiếp tục bước trên con đường đã có tên anh, biết đâu em gặp anh ở một ngõ nào đấy, em sẽ bước tiếp để cuộc sống của em không ngừng lại, vô vị biết bao nếu sự chờ đợi đứng yên. Em chưa bao giờ quên lời hứa của em, còn anh, những lời hứa của anh anh đã không hề vi phạm vì hình như anh chưa hứa với em điều gì…có lẽ anh biết rồi cũng có lúc anh không thể đi chung đường với em…
Hôm nay em lại hát bài hát này, mong rằng cuộc sống không bất công với anh, hạnh phúc vẫn đến với anh mỗi ngày, và anh ơi hãy giữ những kỉ niệm về nhau, em sẽ đợi được nhìn thấy anh hạnh phúc, và sẽ hát mãi những lời ca chỉ dành cho anh thôi…cho anh, những kỉ niệm vô giá xxx
Có con đường nào hạnh phúc không anh?
Hãy chỉ cho em để em tìm tới
Có ngọn gió nào đưa anh trở lại
Dắt em đi trong những giấc mơ hồng
Em sẽ chờ anh ở phía cuối con đường
Nếu anh đủ lòng kiên nhẫn
Chân có thể đau bởi con đường đầu miểng kính
Em sẽ lau khô những giọt máu hồng
Thanks!
Mỗi bước chân ta đi qua, là một ký ức, một khoảng thời gian in dấu trong đời. Vì thế, hôm nay, anh quyết định bước đi tiếp trên con đường của mình, sau một thời gian dài dừng chân nghỉ mệt để rồi ngủ quên và chìm đắm trong một giấc mơ.
Trước khi cất bước, anh muốn một lần nữa được hồi tưởng về đoạn đường mà anh đang đứng, nơi đã ngập tràn những kỉ niệm về em. Có lần anh đã nói với một người về thói quen đã hình thành từ lúc nhỏ của anh, không biết là anh đã nói với em chưa. Đó là mỗi khi đi qua một nơi nào để lại trong anh nhiều ấn tượng, anh luôn ngoái lại nhìn thật lâu, nhìn mãi cho đến khi nơi ấy đã xa khuất không còn thấy nữa. Giờ thì anh vẫn chưa từ bỏ được thói quen ấy, có lẽ, như vậy mới chính là anh.
Ngày ấy, mọi chuyện đến sao tình cờ quá, nhẹ nhàng quá. Ngày em bước đến để từ đó, trên đoạn đường anh đi đã in thêm đôi dấu chân, em đến mang theo một làn gió mát thổi bay những chiếc lá khô đang ngủ yên, khiến nơi ấy bỗng trở nên đẹp và lãng mạn vô cùng. Anh đã thầm cảm ơn và mơ ước được cùng em đi mãi, về phía cuối đường. Nhưng giấc mơ của anh không có thật! Em chỉ đến thăm và an ủi một thằng ngốc đang bước đơn độc một mình cùng những nỗi đau.
Những khoảnh khắc có em thật ngắn ngủi. Em đi, gió cũng ngừng thổi, cảnh vật chung quanh anh giờ lại như trước kia, tất cả lại im ắng ngủ vùi, nhưng trên mặt đường vẫn còn đó dấu chân của em. Đó là điều duy nhất em để lại cho anh cùng biết bao kỉ niệm và cảm xúc vui buồn, mỗi cảm xúc ấy mang một sắc màu mà anh yêu quý vô cùng. Đứng nhìn mãi dấu chân, anh không biết mình mãi khắc lên bao nhiêu chiếc lá chữ “ Nhớ em “.
Anh tiếc nuối khi để em ra đi, chỉ biết đứng đó mà dõi theo em dần rẽ sang một hướng khác. Anh ngồi gục xuống và buồn thật nhiều nhưng nỗi buồn của anh cũng không thể làm phai được hình ảnh em trong tâm trí. Ngày tháng cứ trôi qua lặng lẽ như tình cảm của anh, như ánh mắt luôn kiếm tìm bóng hình em.
Trong mơ hồ anh nghĩ rằng: “ Hay mình cứ đứng mãi ở đây, đừng đi đâu hết, biết đâu khi thấy nhớ, em sẽ quay lại và gặp được mình”. Thế là, em vẫn đứng đó và không hề bước đi, lá đã rơi đầy chung quanh nhưng em đã không về.
Trong tĩnh lặng, ngột ngạt, anh bỗng thấy ghét gió, sao gió chỉ thổi khi có em? Lá cứ rơi, rơi trên vai anh, trên tóc anh ngày một nhiều. Anh không nhớ mình đã đứng đây bao lâu rồi? Chỉ biết nếu tiếp tục như thế, anh sẽ bị chôn vùi mất thôi. Sợ quá, anh vùng thoát khỏi và chạy về phía trước, vừa chạy, anh vừa nghĩ đến em.
Khi em đi, em đã căn dặn anh rất nhiều, em dặn anh phải mạnh mẽ, phải bước tiếp vậy mà anh đã không nghe lời em. Nếu biết được điều này, chắc em buồn anh nhiều lắm! Anh chẳng mong nhìn thấy em buồn, anh muốn thấy em vui vẻ và thật hạnh phúc.
Thoát ra khỏi nơi ấy , anh mới nhận ra phía trước con đường dành cho anh vẫn rộng mở và còn dài lắm, khung cảnh quanh anh đẹp dịu dàng, anh chợt nhận ra gió vẫn luôn tồn tại quanh đây, gió vẫn làm mát cho cây cối, cho con đường và cả cho anh. Nhịp sống vẫn đang hối hả, những người bạn song hành cùng anh giờ đã đi trước anh thật xa vậy mà anh lại ngồi đây chẳng biết để làm gì? Không được đâu, phải tỉnh lại thôi, đừng đắm chìm trong cơn mơ mãi , anh đã tự thức tỉnh mình như thế.
Anh chuẩn bị bước đi đây, anh sẽ nói lời chào tạm biệt với đoạn đường tràn ngập kỉ niệm đẹp nhưng cũng rất đau thương và tạm biệt dấu chân của em. Khi anh quay lưng lại, anh biết mình sẽ cũng xa em hơn nhưng anh sẽ lưu hình ảnh ấy vào một nơi thật kín trong Tim mình.
Tình cảm ngày nào anh dành cho em, anh sẽ chôn thật sâu, thật sâu vào tận đáy lòng, để trái Tim mình được ngủ yên.
Nếu Tim có thể nói, chắc tim sẽ trách anh nhiều lắm em ạ. Nhưng biết làm sao đành xin lỗi, xin lỗi Tim thật nhiều vì anh đã để em vào quá khứ. Nơi đây, vẫn còn đủ gần để anh một lần nữa có thể hướng theo em và nhìn thấy con đường của em, em vẫn đang đi, đang hướng về phía trước.
Anh vẫn muốn nhìn mãi cho đến khi em mất hút. Và phía trước của anh là chiều ngược lại với em! Cất bước đi, là anh không còn nhìn thấy em nữa. Cất bước đi, giữa em và anh còn lại gì nhỉ? Anh nhớ, mình còn một lời hứa. Dù anh biết điều đó rất hoang đường, dù biết mình rất ngốc nhưng anh vẫn muốn tin rằng: Quay lưng lại con đường của anh vẫn thênh thang chờ anh tiếp tục hành trình của mình.
Con đường của anh hướng anh đến một cuộc sống không còn cô đơn nữa. Anh bước đi gió mát thổi nhè nhẹ, ngước nhìn lên cao, ánh mặt trời vẫn chiếu sáng rạng ngời, tâm hồn anh lâng lâng một niềm tin vào tương lai, xen lẫn một chút gì đó có thể gọi là xót xa? Nhưng kể từ nay, anh biết mình cần đi về phía trước.
HƯ VÔ
Khi mình cần 1 lời động viên, chia sẻ, 1tiếng gọi lại khi mình chạy đi, 1 cái với tay-nắm tay thật ấm áp…….để biết được mình thật sự quan trọng với “1 người…”, nhưng càng nhận thấy…………..sự vô vọng………………………nó quá mong manh………..và dễ vỡ………………………………………..nó không như mình nghĩ, không như những gì mình đặt niềm tin vào đó……..chả là gì cả………………………..vậy còn gì để níu kéo, còn gì để nuối tiếc để mình bước đi, bước đi sẽ không quay đầu lại………………………………………………mời đằng sau đó, không có “1 ánh mắt buồn” !!!
Nghĩ thấy chán thật………………
giờ mới lại có thời jan ghé qua web của anh H, thấy dạo này ” tâm trạng” nhỉ???
“……….NHẬT KÝ CHIỀU THỨ 7
Có những lúc trong lòng rỗng tuếch, cứ bước đi không định hình. Chỉ ước có một người gọi tên mình để dừng lại nghe thêm một lần nữa, tiếng vỡ oà phía sau lưng. Có thể mình sẽ quay lại….”
Trải lòng mình đi, anh sẽ nhận được cái với tay “rất thật” của những người bạn. cố lên!
Me too
NHẬT KÝ CHIỀU THỨ 7
Có những lúc trong lòng rỗng tuếch, cứ bước đi không định hình. Chỉ ước có một người gọi tên mình để dừng lại nghe thêm một lần nữa, tiếng vỡ oà phía sau lưng. Có thể mình sẽ quay lại….
Mình sẽ bước tiếp với ánh sáng phía trước và với một một niềm tin rằng người ấy sẽ lại gọi mình khi mình đứng trước vực thẳm trong cơn mê muội
Nghe thoang thoảng bên tai giai điệu như tiếng gọi “…. bước thật chậm, để biết yêu em nhiều hơn “.
Mình đã bước thật chậm, thật chậm… và thẩm thấu những giọt yêu thương hời hợt trên bờ môi còn nóng ấm, và mình biết rằng mình đã có thể làm được nhiều hơn thế..
Thứ 7 như kéo nỗi nhớ về, lâu lắm rồi mình mới có cảm giác như thế, mình chợt nhận ra rằng trong trái tim mình vẫn còn chỗ cho sẽ nuôi dưỡng cho nó lớn lên, và để dành nỗi nhớ trong ngăn kéo sâu thẳm của trái tim mình. Nó sẽ là giai điệu ngọt ngào để kéo mình đi chậm lại, để mình biết rằng mình luôn có nỗi nhớ bên trong
Mình sẽ không phung phí nữa đâu….
Con đường dài, lá rụng đầy. Bỗng một ngày gió đến thì thầm, gọi chiếc lá cuối đông thức cơn ngủ say.
Em ngại ngùng giấu nắng vào lòng. Đêm dù dài cũng sẽ phai, và hãy rộng lòng đón yêu thương đang chờ em tới!
Yêu! Là cùng nhau chia đôi nỗi buồn, là cùng chung vui phút giây hạnh phúc. Dắt nhau đi trên ngày xanh…
Yêu! Là cùng chung bước trên con đường, cùng nắm tay nhau thật chặt. Để luôn nhớ rằng, bước thật chậm, để biết yêu em nhiều hơn!
Xin đi cùng chung tới cuối con đường để chiếc lá không tàn phai.
Xin cho tình yêu luôn trong xanh chẳng nhạt phai theo năm tháng!
Yêu! Là cùng nhau chia đôi nỗi buồn, là cùng chung vui phút giây hạnh phúc. Dắt nhau đi trên ngày xanh…
Yêu! Là cùng chung bước trên con đường, cùng nắm tay nhau thật chặt. Để luôn nhớ rằng, bước thật chậm, để biết yêu em nhiều hơn!
cho minh hoi: UCP 500 khac UCP 600 o nhung diem nao. mong ban giai thich gium minh nhe.
bai ” dieu em khong biet” cua Quang Vinh hay tuyet luon, ban thanh hai nghe thu coi. chuc cho web cua ban se co nhieu bai hat hay.