| T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 | CN |
|---|---|---|---|---|---|---|
| « Tháng 5 | ||||||
| 1 | 2 | 3 | ||||
| 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 |
| 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 |
| 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 |
| 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | |
Cuộc sống cũng giống như 1 ly café. Bạn ngồi bên cửa sổ, nhấc tách café lên…nhấp 1 ngụm…và chợt nhận ra rằng ly cafe chưa có đường. Rồi bởi vì ngại đứng dậy để lấy đường, bạn ngồi đó và uống ly café đắng. Khi ly café đã cạn, bạn mới phát hiện ra rằng đường đã không tan ra và dính ở đáy ly…Chúng ta mất quá nhiều thời gian để băn khoăn tại sao cuộc đời lại quá ảm đạm, nhạt nhẽo…, và tốn rất nhiều thời gian đi tìm kiếm sự ngọt ngào trong khi ta chỉ cần khuấy lên. Chính tôi, chính bạn sẽ làm cho cuộc sống của mình đầy hương vị nếu ta không chờ đợi. Hãy tận hưởng ly café của cuộc sống!.
ST
Nhiệt độ - Thời Gian - Độ ẩm
|
Blog at WordPress.com. Theme: Digg 3 Column by WP Designer.
Tháng Tư qua đi… mang theo những tâm sự buồn của em ra đi, mang theo những nỗi buồn vu vơ, chợt đến, chợt đi như cơn mưa đầu mùa bất chợt, không báo trước. Thế nhưng, khi tiễn một nỗi buồn ra đi, em lại không ngừng lo lắng vì biết đâu mai này sẽ có một nỗi buồn mới len nhẹ vào tim em. Lúc ấy trang nhật kí của em lại dày lên, dòng tâm sự của em lại chất chứa, và ai… ai sẽ lắng nghe em trăn trở, giãi bày?
Tháng Tư qua đi… Em tập quên những điều không đáng nhớ, tập nhớ lại những điều tưởng đã quên, để biết rằng trái tim của mình chưa trở nên gỗ đá, vô tri, vô cảm. Em sợ lắm nếu như một mai tỉnh giấc, biết mình đã quên đi những kí ức từng thuộc về mình. Ở nơi ấy dù có những hồi ức làm tổn thương em, nhưng chính từ những vết thương trong quá khứ đã dạy em biết cách chăm sóc bản thân mình ở hiện tại, biết tự bảo trọng, biết trân quý những gì mình đang có trong tầm tay. Em trưởng thành hơn từ đó!
Tháng Tư qua đi… Chút nắng ấm áp cuối mùa khô cũng rời bỏ em ra đi, trả về cho em những tháng mưa, trời buồn và khoảng không gian xám ngắt.
Cần lắm một vòng tay ủ ấm, thèm lắm một cái ôm siết chặt, khao khát lắm một tình yêu thăng hoa sưởi ấm lòng. Tháng Tư cho em bình yên, mơ mộng!
Và giờ, em đón tháng Năm về… Đời thắp lên giữa đêm đen ngàn ngôi sao ước, em tin trong muôn vàn điều ước lung linh ấy, có một ước mơ là của riêng em, và có nhiều ước mơ đang chờ em nắm bắt.
Tháng Năm về… Con đường em đi trải dài xa tít tắp, tiếp tục đón em vào đời bằng nhiều lối rẽ khác nhau. Sáng suốt lựa chọn một lối đi đúng, em sẽ có tất cả: niềm vui, nụ cười, hạnh phúc và một chân tình nơi cõi nhân gian.
Tháng Năm về… Em đón yêu thương cùng về, quên hết những tháng ngày đau khổ vừa qua, khép lại dòng nhật kí buồn cùng tâm sự riêng mang, canh cánh, và khẽ nhủ thầm: “Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Ta có thêm một ngày nữa để yêu thương”.
Tháng Năm về… Em hân hoan hát lại bài hát cũ từng làm tim em đau nhói. Bài hát cũ, dư âm cũ, nhưng tâm trạng mới, cái nhìn mới, khiến lòng em thật sự thanh thản, an nhiên hơn bao giờ hết.
Chạy trốn quá khứ không phải là cách tốt nhất. Trong tất cả mọi chuyện, dù là xấu nhất, hãy cứ chọn cách đối mặt.
Tháng Năm về…
Nước mắt đôi khi có lăn dài, nhưng đó sẽ là nước mắt của hạnh phúc.
Nỗi đau đôi khi có chát đắng, nhưng vượt qua được sẽ trở nên mạnh mẽ.
Hạnh phúc đôi khi có xa bay, nhưng yêu thật lòng, rồi hạnh phúc cũng quay trở về.
Tình yêu đôi khi gặp thử thách, nhưng không ngừng hi vọng, ước mơ rồi cũng sẽ toại với ước mơ.
Nghĩ thoáng như thế, nên em tiễn tháng Tư qua, đón tháng Năm về… và bình yên cũng theo về.
đôi khi vị đắng của cafe’ giúp ta hiểu được rằng khi tất cả đã qua, sẽ còn lại vị ngọt trong miệng!Thế mới là cuộc sống.có đắng cay và cuối cùng là ngọt bùi!
http://i1132.photobucket.com/albums/m561/saotim188152/anh%20den%20trang%20tri/2955173761_1_13_GyLAP9bN.gif
Anh yeu,
Hom nay la ngay chinh thuc em se cham dut moi thu, em se co quen anh thoi, mac du em biet rat kho khan, vi tinh yeu em danh cho anh qua lon, den noi em khong con la em nua. Khong con cach nao de em lua chon dau, em phai cuu song cuoc doi minh truoc khi qua muon. Em biet anh cung con thuong em phai khong anh, nhung rat tiec moi thu khong nhu mong doi…thoi gian se thay doi va lam nguoi ta lanh lan nhung vet thuong, vinh biet anh!
Em yeu anh va nho anh nhieu lam,
HLT
Trời ơi,công tình em viết bài luận nảy giờ không biết em bấm trúng nút nào mà mất hít rùi huhu không biết nó chạy đi đâu rồi.huhuhu tức quá là tức mà……….aaaaaaaaaaaaaaaaaa
Chào anh buổi sáng !
Phương thích bài “Me” về ly caffe của anh. Có vẻ gì đó giống Phương quá. Phương cũng có 1 ly caffe như vậy, và rồi ngại khuấy, 1 chút trẻ con, để rồi giống như thả trôi mất cơ hội của mình theo năm tháng (cho cả tình yêu và sự nghiệp).
Chỉ còn lại là những tổn thương và nuối tiếc.
Giá như …! Có ngàn điều Phương đã ước trong nước mắt suốt 8 năm qua như vậy .Có lẽ đã muộn.
Suốt bao năm qua, dù đã cố gắng , cố gắng thật nhiều. Loay hoay đi tìm mãi 1 sự thay đổi, và đã thử thay đổi rồi nhưng vẫn không thể, và một điều thật lòng là:Khi gần như đã có thể thì lòng lại không muốn , không vui và lại vẫn quay về với ảo ảnh xưa. Thật chán đúng không anh! Phương vẫn không tìm đâu lại được nụ cười tỏa nắng như ngày nào, mặc dù dường như hiện tại Phương có tất cả.
Hình như đã lâu rồi anh không chăm sóc trang Web này.Nó có chút gì đó giống Phương. Có những gì em đang suy nghĩ. Hình như vậy . Ngay cả cái tên Web cũng là kỷ niệm.
Phương có thể làm bạn với anh không?
“dauhuqueson@gmail.com”
Tình yêu của anh có vẻ đc đong đầy quá…
Mỗi lần nghe bài hát Suy nghĩ trong anh là tôi lại nhớ anh da diết. Dường như mọi hờn giận đều tan biến hết, chỉ còn lại là nỗi nhớ. Tôi muốn gặp anh, muốn được chuyện trò cùng anh nhưng sao tôi vẫn không thể nào làm được. Tôi đang tự trách bản thân sao mà tôi lại sở hữu cái tôi lớn đến như vậy. Tuy trong lòng lại muốn nói chuyện với anh nhưng bên ngoài lại tỏ ra vô cùng lạnh lùng và lãnh đạm. Tôi biết nếu mà tôi như thế thì tôi sẽ mất anh vĩnh viễn nhưng sao tôi vẫn không thể nào làm được. Tôi đã rất cố gắng, cố gắng rất nhiều để quan tâm tới anh. Nhưng anh đã giận tôi vì tôi đùa giỡn với những tên con trai khác. Anh đã từ chối sự quan tâm của tôi. Tôi đã mắng anh là kẻ ngốc, nhưng có lẽ kẻ ngốc là tôi mới đúng. Tôi quá ngu ngốc để làm những trò nhí nhố trước mắt anh. Tôi cứ nghĩ rằng tôi là tôi trước mặt anh thì không sao cả. Tôi đã không nghĩ tới cảm xúc của anh, tôi quả là một kẻ ích kỷ. Một kẻ ích kỷ ngu ngốc!
Tôi muốn nói…
Gởi anh,
Giờ này em mới hiểu hết được vì sao anh sống như thế, cũng may em không đi về phía anh, để không bị lạc lối…chỉ thế là đủ!
tự hỏi yêu là gì? một lần đau và để giờ không thể tiếp tục tin hay mong chờ gì nữa? liệu có thể có cổ tích xảy ra không? ngốc nghếch hay khờ dại một thời là cách để bào chữa cho sai lầm của chính mình….muốn vứt gánh lo đi để vui sống nhưng chạnh lòng khi thấy xung quanh mình hạnh phúc ngoài kia thật nhiều…cố mạnh mẽ nhưng lại về vùi mình trong chăn lặng lẽ khóc…thương ai?bản thân hay mẹ già?một bàn tay che được cả bầu trời qua ánh mắt nhưng lại không thể làm được gì cho người thương yêu? ai đó đến bên? chạy trốn..hoài nghi…ghét tết..ghét noel..ghét tất cả những ngày mà người ta sum vầy bên người yêu thương…một khoảng trời xa xôi nào cho chính mình…. yếu đuối quá hay nhẫn tâm để chạy trốn trách nhiệm…
Ban ah, toi da doc nhung dong xuc cam trong website cua ban. Cho toi xin nhan gui nhung dong nay den mot nguoi ban cua minh nhe.
Gui anh,
Anh oi, con duong em da chon sao cu dai hun hut va tron qua. Em met moi lam roi, em chi so minh ko du suc de di tiep con duong nay nua.
Nỗi Lòng
Dù biết rằng khi xa anh là nhớ
Nhưng gần nhau sao em cứ giận hờn
Để đêm đêm trong giấc ngủ chập chờn
Mơ về anh trong muôn vàn nỗi nhớ
Em vẫn biết và vẫn thường lo sợ
Rồi một ngày em sẽ phải xa anh
Để đêm về khi bóng tối phủ quanh
Mơ về anh trong muôn vàn nỗi nhớ
Đợi từng giây mong sao trời mau sáng
Nhưng thời gian dường như chẳng buồn trôi
Buộc lòng em vào nỗi nhớ khôn nguôi
Ôm tiếc nuối trong đêm dài ly biệt
Ở phương trời xa nào anh có biết
Nơi đây e đang mong ngóng đợi chờ
Dệt niềm thương trong nỗi nhớ vô bờ
Từng vần thơ trang lòng e thầm lặng
Rồi mỗi lần khi chiều tàn nhạt nắng
Ngắm hoàng hôn trong nhung nhớ tơi bời
Giờ xa rồi khi hai đứa hai nơi
Em mới hiểu tình yêu trong cách biệt
Là hoài mong là buồn thương nuối tiếc
Cứ lấp đầy khoảng trống nỗi lòng em
Nhưng nơi đây em vẫn 1 niềm tin
Ngày anh trở lại thỏa lòng anh mong đợi
Anh yeu,
Em se khong di ve phia anh nua, con duong em di se khap khieng hon, nhung em chap nhan, con hon em se phai di vao ngo cut phai khong anh? Anh bao em suy nghi tieu cuc, that su em so,em se giong nhu nhung nguoi con gai khac da di qua cuoc doi anh…Em khong con tre de cho phep minh co the mat phai sai lam nao nua!!!
Em nghi anh la nguoi dan ong rat tot ma nhieu nguoi phu nu mong muon.
Chuc anh vui va hanh phuc.
EM TH
Lâu lắm rồi em và anh không gặp nhau, ở phương trời xa anh có nhớ em như em đang nhớ anh không…Lại một đêm nữa, buồn!… nỗi nhớ cứ chênh vênh, liu xiu mà không tắt. Giá mà có một cơn gió mạnh bay qua để cuốn trôi tất cả…cho tâm hồn nhẹ nhàng hơn.
Anh yeu,
Troi da vao dong roi, gio troi se se lanh, lam em nho anh nhieu hon. Lâu rồi, em mới được cảm giác như thế này…em cứ ngỡ mình sẽ không yêu ai được nhiều như thế, anh là người đem đến cho em sự ấm áp mà con tim em đã băng giá từ lâu…tuy xa nhau nhưng em vẫn dõi theo bước chân anh,ở phương bắc anh nhớ giữ gìn sức khỏe nha.
Một ngày không xa em và anh sẽ gặp nhau,anh hãy đợi em nhé.
Yêu anh nhiều
Em TTTH
Dear Honey,
Thời gian trôi đi như bóng nắng chạy trên thảo nguyên. Lại một mùa thu sắp qua đi, những chiếc lá bắt đầu vàng úa reo rắc trên nền trời xanh nhạt, lũ chim câu nhao nhác bên hiên vội và nhặt những mẩu vụn bánh mì còn sót lại. Sắp đến mùa đông rồi anh ạ, em sẽ lại được gặp những bông tuyết đầu mùa nhỏ xíu như những bông cúc trắng rơi xuống vỡ oà trên thảm cỏ, mùa thương nhớ đã về anh biết không.
Anh có còn nhớ chúng mình đã quen nhau như thế nào không, giờ nghĩ lại em vẫn còn nao nao trong lòng, nao nao đấy, nhưng cũng trào lên những đợt quặn thắt như sóng trào. Em không biết mô tả cảm giác của mình như thế nào nữa…
Đó là một buổi chiều mưa đông, em và anh cùng trú mưa trong hành lang Bưu điện. Trời lạnh quá, em thì co ro vì những hạt mưa li ti cứ phả vào mặt em, em nép người vào trong, anh đứng đó nói “tóc em đang xâu những chuỗi cườm nước kìa, đẹp quá “. Em quay lại chạm vào vào mắt anh…anh cười và nói ” em vào trong đi kẻo những hạt cườm chảy thành dòng mất. Anh ra ngoài và nhường chỗ cho em, lúc đó em chỉ biết làm theo, không có phản ứng gì, lòng em chợt ấm áp lạ kỳ, một cảm giác cứ len vào lòng nao nao. Hôm đó anh mời em đi uống cà phê cho ấm dạ, em đồng ý, không do dự cứ như là lẽ dĩ nhiên điều đó anh phải dành cho em vậy, cho đên khi về nhà nghĩ lại em thấy mình vô duyên quá. Ai lại gặp người lạ lần đầu…
Đến bây giờ em vẫn còn cái cảm giác lần đầu chạm vào ánh mắt anh, em không quên được ánh mắt đó.. không bao giờ em quên.
Nếu không phải trời mưa thì em đã không gặp anh, nếu không phải chiều đông thì em đã chẳng phải co ro ép sát vào người anh đến thế. Nếu không có những giọt cà phê ấm nóng thì em đã không biết được cảm giác ngọt ngào từ cái vị đắng ngắt đến bây giờ.
Em yêu anh từ đó, em yêu mùa đông từ đó, biết uống cà phê từ đó
Honey!!! hãy cho em được gọi như thế cho đến khi cả hai ta tóc bạc da mồi, hãy cho em được giữ những kỳ niệm của một thời yêu anh. Em chỉ tiếc không giữ được anh, em đã buông tay anh bởi khoảng cách giữa không gian và thời gian quá dài.
Xin lỗi anh, ngàn lần xin lỗi anh !!!
Em định viết thư cho anh, nhưng…
Lâu lắm rồi em không để lại comment, nhưng hôm nay em…
Giờ này chắc anh đang say giấc nồng. Chúc Honey ngủ ngon và mơ những giấc mơ đẹp, ngày mai anh sẽ đọc những dòng tâm sự này của em. Em biết anh hiểu em mà, và anh sẽ không giận em nữa phải không Honey
Trời phương Bắc mong anh hạnh phúc giữ ginf sức khoẻ và công tác tốt. Hãy tìm cho mình một tình yêu đích thực anh nhé!!!
SUSI của anh
Mùa thu tới , cái nắng ấm nhẹ nhàng của mùa thu sẽ dần đến thay đi cái nắng oi ả mùa hè.Mùa thu đến không chỉ là bước chuyển mình của thiên nhiên mà nó còn kéo theo biết bao sự đổi khác của tâm hồn con người, một ánh nhìn mới, một xúc cảm mới và có thể là cả một sự khởi đầu mới .
Chỉ mới đây thôi khi mùa hè tới cùng với những kỳ thi mệt mỏi là sự náo nức về những ngày nghỉ vui tươi. Vậy nhưng khi mùa thu chớm tới dường như ai cũng có cảm giác hồi hộp chờ mong ngày được trở lại trường học được gặp những người bạn,được gặp những người thân thiết gắn bó với mình suốt những năm vừa qua.Đặc biệt là những người như mình , những học sinh cuối cấp , ai cũng mong chờ năm học mới bởi đây sẽ làm năm cuối cùng của đời học sinh một quãng thời gian không phải là dài nhưng sẽ mãi luôn là quảng thời gian đẹp nhất.Hãy thử tưởng tượng xem những người bạn mà ta luôn yêu quí rồi sẽ phải xa ta mỗi người đi về một phương, lúc đó cái cảm giác tiếc nuối và cả hối hận về những điều chưa dám nói chưa dám làm sẽ lớn đến chừng nào. Và ta cũng sẽ chỉ còn một năm thôi để sống hết mình , để hòa mình vào tình bạn để có thể trao đi và nhận về sự quan tâm, sẻ chia để rồi những ánh mắt nụ cười ấy sẽ còn đọng mãi trong tâm hồn ta và theo ta mãi mãi…..
Mùa thu tới , đó là khoảng thời gian tuyệt với để con người có thể hòa mình vào thiên nhiên để quên đi cái cuộc sống bộn bề,vô vị và tẻ nhạt…..Mùa thu sẽ cho ta cái khoảnh khắc có thể đứng lặng người từ trên cao ngắm con đường phủ kín lá vàng để cảm nhận cái nỗi lòng của tiếng thu, đó là tiếng buồn mênh mang mà vu vơ, không rõ từ đâu đem lại.Ta cũng có thể cảm nhận thấy cái mùi hương của hoa sữa chảy qua những chiếc lá đang chao lượn cuộn sóng, nửa quyến luyến cùng cây, nửa vui đùa cùng gió.Và cũng đừng quên ngước lên ngắm nhìn chân trời mới , một chân trời cao rộng và đầy ước vọng . Đó cũng chính là lúc để tay nắm lấy cơ hội mới cùng cố gắng đạt được những điều ta hằng khát khao chờ đợi !
Rất nhiều điều sẽ đến trong mùa mới-mùa thu mùa của ước vọng !
Hoa mới rắc bước sang hè phượng cháy
Trong mắt ai thu đã thẳm sâu rồi
Bờ hai phía có một dòng rất dịu
Chiếc lá nào thầm nhắc nhẹ qua ta!
Như giật mình trước tiếng động mùa thu
Ta vội bước vụt qua luồng lá rụng
Nghe tiếng gió mà lòng ta thổn thức
Về cái ngày ta còn ở bên nhau…….
Giọt nắng long lanh thoáng nhẹ rơi,
Qua xanh kẽ lá ấm làn môi.
Bàn tay giá lạnh, xoè tay đón.
Khoé mắt long lanh, ánh mắt cười.
Dưới nắng mơ màng, thu dịu vợi…
Trong sương lãng đãng, dáng tinh khôi…
Ta ngồi đón nắng hồn muôn kiếp!
Nắng đã về ư – Thu của tôi !
Em biết rằng Anh sẽ chẳng yêu Em
Nụ hôn ấy chỉ là giây phút nông nổi
Em dại dột_Em trẻ con_Em yếu đuối
Anh bỗng hóa thành người lớn bao dung.
Em biết rằng Anh sẽ chẳng nhớ Em
Vì trái tim Anh có thừa người khác
Những bản tình ca ở bên Em, Anh hát
Sẽ có một người nào đó diễm phúc sau Em.
Em biết rằng rồi Anh sẽ quên
Cái gì thoáng qua mấy ai còn giữ lại
Dù với Em đó sẽ là mãi mãi
Anh bận lòng chi với một kẻ qua đường.
Đừng dằn vặt vì đã nói yêu thương
Ai cũng có lúc yếu lòng như thế
Em chẳng trách đâu vì tình yêu có thể
Đến trong nhau bằng những phút dối lừa.
Mùa thu đến khi mùa hè chưa muốn ra đi…Vẫn cái cảm giác oi bức mùa hè, vẫn những cơn mưa bất chợt, nhưng không còn những cái nắng đổ lửa trên đường vì mùa thu sắp về :
“ Em đừng tiếc ta gặp nhau quá chậm
Trong tình yêu nhanh chậm nghĩa gì đâu
Chỉ tiếc phút hờ hững khi cần say đắm
Tiếc chưa hết mình những lúc sống cho nhau
Trong cuộc sống anh là người biết đợi
Đợi hết mùa xuân khi hoa đã lìa cành
Đợi đêm mùa hè qua con mưa nông nổi
Biết heo may về sẽ tới nắng hanh
Lửa phượng tắt sen hồ tàn tạ hết
Thì còn đây hoa sữa chín trên cành
Với hoa sữa có điều gì phải tiếc
Em_mùa thu nguyên vẹn ở trong anh ”
…
Cha cha, day thuc su la goc cam xuc. Toi chua bao gio comment o cac trang Blg, nhung hom nay thi ko the boi vi trong long toi cung dang rung rinh nho lai thoi trai tre cua chinh minh
Cam on ban da cho toi nho lai, da danh thuc nhung gi con sot lai trong trai tim giuong nhu da chai san cua toi
Hay viet len nhung loi ca yeu thuong tu cuoc song
Dear Yen Thanh
“Có phải mùa thu giấu em lâu đến thế
Để cuối con đường anh kịp nhận ra em…”
1. Tôi phóng xe giữa đại lộ. Hàng cây ven đường tải xuống ngọn gió mơn man sau gáy nghe lành lạnh. Tôi rồ ga, ngọn gió vội vã đuổi theo. Và hai chúng tôi cùng chơi trò rượt đuổi trên con đường rộng thênh thang. Thu xuất hiện đằng sau cánh cổng. Nhìn thấy cái đầu bù xù dựng đứng lên vì gió của tôi, em nhăn mặt: – Anh lại đua tốc độ rồi phải không? Tôi nháy mắt, thì thào: – Có một ngọn gió heo may đuổi theo anh bé ạ! Em chỉ tay lên vòm cây xanh trong vườn: – Đêm qua cũng có một cơn gió làm rụng bao nhiêu là lá vàng. Mùa thu đã về rồi đấy, anh thấy không? Tôi lắc lắc thân cây gần nhất. Một trận mưa lá rơi lả tả xuống hai chúng tôi. Em nhăn mặt, phụng phịu: – Anh này ác ghê! Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng, không nhớ sao?
Tôi đưa tay gỡ một chiếc lá vương lơ lửng trên tóc em: – Lại thơ Olga Berggholz hả cô bé? Tại cái giống cây này đấy chứ, sao mà rụng lá đến khiếp! Và tôi quay đi, biết là sau lưng em lại vừa tặng tôi một cái nhăn mặt! Em và tôi đã cùng nhau đi qua cả một thời niên thiếu. Em mỏng manh và yếu đuối từ khi còn bé. Còn tôi, một thằng con trai tai quái suốt ngày chọc ghẹo em, lắm khi khiến em phải phát khóc. Vậy mà em chẳng khi nào giận tôi lâu. Có lần, tôi làm em ngã đập đầu xuống đất. Máu rướm thành dòng trên trán em, vậy mà em vẫn níu lấy tay tôi (lúc đó mặt mũi tái mét!) thỏ thẻ: – Em không giận anh đâu! Em không giận anh đâu!
*****
- Anh nhìn gì thế? – Vết sẹo trên trán em. Xấu… dễ sợ! Tôi vờ chun chun mũi. Em xịu mặt: – Ừ, em làm sao mà xinh bằng chị Quỳnh, chị Vy, chị My của anh được! Nhìn cánh mũi em phập phồng, biết là em sắp khóc, tôi vội đến bên: – Em đang vẽ cái gì thế, bé? – Con đường mùa thu, anh ạ! Bức tranh của em thẫm một sắc vàng trầm buồn. Con đường trong đó hiện ra mênh mang, những nhánh cây như những ngón tay gầy guộc đâm thẳng lên nền trời hoàng hôn vàng úa. Tôi bỗng thấy mình lại như đang phóng xe chạy đua với ngọn gió trên đại lộ ban chiều. – Cái gì thế này, bé? – Tôi trỏ ngón tay vào những chấm màu nâu sẫm trên thân cây. – Những vết sẹo của cây… – Giống như sẹo trên trán em ấy hả? – Không… – Giọng em bỗng chùng hẳn xuống. Em đưa ngón tay mân mê vết sẹo trên trán, mắt xa xăm – Vết sẹo này có là gì đâu hở anh, có những vết sẹo khác, vô hình nhưng mà làm mình đau hơn nhiều. Tôi cúi xuống, nhìn thật lâu vào đôi mắt em: – Em biết suy tư từ bao giờ thế? Em cuối mặt: – Từ lúc anh vô tình… Những ngón tay mỏng manh, gầy xanh như một cọng cỏ non của em run rẩy trên đầu gối. Tôi chợt hiểu ra điều em muốn nói, và thấy bối rối như thể lòng mình là một đống rơm mà ai đó vừa bới tung lên: Biết nói gì với em bây giờ? Ngoài sân, trời không gió mà cây bỗng trút lá.
2. – Rồi sau đó anh nói gì với Thu? – Phong, cậu thanh niên có đôi mắt to tròn như con gái nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt quả quyết và sáng lấp lánh. – Chẳng gì cả. Tôi chỉ bảo là tôi có hẹn với Quỳnh, và tôi phải đi… – Anh phải biết là cô ấy yêu anh chứ! – Phong hét lên, khoé miệng mím lại thành một vệt ngang giận dữ. Tôi biết chứ. Dù tôi không còn nhớ rõ là mình bắt đầu cảm nhận được tình cảm của em từ khi nào. Có lẽ là từ những chiều chủ nhật, tôi đến và em ùa ra từ sau cánh cổng, hồn nhiên như cỏ non: “Em đợi anh suốt cả ngày dài”. Cũng có thể bắt đầu từ cái ngày mẹ em theo dượng em sang Nhật, em ôm lấy tôi và khóc nức nở không thôi trên phi trường: “Giờ em chỉ còn có mỗi mình anh nữa thôi…”. Nhưng có lẽ hôm ấy là lần đầu tiên, em thể hiện rõ tình cảm em dành cho tôi như thế. “Và anh đã quay đi?” Bởi vì thằng con trai ích kỷ và tự mãn trong tôi biết rằng, em sẽ luôn ở bên tôi, dù tôi có hay không câu trả lời cho em. Dù tôi có đi với Quỳnh, với Vy, với My hay bất cứ ai đi nữa, dưới vòm cây xanh mát trong vườn,em vẫn lặng lẽ chờ đợi tôi với cây cọ vẽ và những ngón tay xanh mềm. Và có lẽ bởi vì tôi chưa sẵn sàng cầm những ngón tay mong manh ấy để dắt em vào thế giới của tôi, cái thế giới ồn ào, sôi động và lắm khi trần trụi hơn rất nhiều so với thế giới của em. Nhưng tôi không ngờ, đến một ngày nọ, em đã xa tôi mãi mãi…
*****
Một bữa chở Quỳnh ra ngoại ô hóng gió, ngang qua nhà em, tôi thao thao kể về ngôi nhà với khu vườn rợp bóng cây và cô em gái nhỏ mê vẽ. Quỳnh nằng nặc đòi tôi chở vào chơi. Nghe tiếng tôi, em ùa ra như mọi khi. Nhưng rồi những ánh sáng trong đôi mắt trong veo của em bỗng nhiên vụt tắt khi em nhìn thấy Quỳnh. Em vẫn dịu dàng trả lời những câu hỏi líu ríu của Quỳnh, nhưng bàn tay cầm cọ thì run rẩy, đường cọ loay hoay hoài trên một mảng màu đã khô nhạt từ lâu. “Anh ơi, hay chưa này?”. Quỳnh lắc lắc thân cây ở góc vườn. Một trận mưa lá ào xuống. Quỳnh thích thú, cười như nắc nẻ. Nhìn vẻ mặt hớn hở hồn nhiên của Quỳnh, tôi cũng bật cười theo. Sau lưng tôi, đôi vai em dường như đang run rẩy… Từ hôm ấy, em không còn chờ tôi dưới vòm cây trong vườn nữa. Chiều chủ nhật sau tôi đến, bà giúp việc bảo em đến Nhà văn hoá. Tôi chạy xe đến Nhà văn hoá, hình dung khuôn mặt rạng rỡ của em khi nhìn thấy tôi như mọi khi. Nhưng lần này, em không chỉ có một mình… Bên em là một cậu con trai có đôi mắt to tròn và mái tóc bồng bềnh nghệ sĩ. Em đi ngang qua tôi, lạnh lùng như không nhìn thấy. Lần đầu tiên, tôi có cảm giác hụt hẫng như cắn vào một que kẹo bông xốp mềm. Tôi còn gặp em thêm vài lần nữa, trước cổng trường, ở Viện Mỹ thuật, hoặc khi tôi chạy xe ngang qua và thấy loáng thoáng bóng em trong vườn. Và em, vẫn bên cạnh cậu con trai ấy, vẫn yếu ớt mong manh như thế, nhưng điệu đàng hơn với chiếc mũ len trên đầu. Tôi lao vào những cuộc vui với Quỳnh, với Vy. Để rồi khi mệt rã rời, tôi chỉ muốn chạy đến bên em, để được ngắm những ngón tay cỏ non của em dưới vòm cây đầy gió ấy. Nhưng, tôi đã không đến, dù đôi lúc nhớ em đến tê người…
3. “Mãi cho đến khi tôi gọi cho anh?”. Tôi khe khẽ gật đầu. Phong vùi mái tóc rối của mình vào hai bàn tay. Rồi cậu ngẩng lên, đôi mắt mờ một làn sương mỏng: – Anh biết không. Những ngày trên giường bệnh, cô ấy vẫn không thôi nhớ đến anh… Hôm ấy là một buổi chiều xám xịt. Tôi phóng xe như điên khi nhận được điện thoại của Phong. Em đang ngủ vùi mê mệt trên giường bệnh khi tôi đến. Tôi nắm những ngón tay gầy guộc của em, xót xa… Em mở mắt nhìn tôi, đôi môi tái nhợt, khô nẻ hé ra một nụ cười yếu ớt. Tôi áp đôi bàn tay bé bỏng của em lên má, thì thầm gọi tên em mãi không thôi…
Đó cũng là lần cuối cùng em mỉm cười với tôi. Em đã bỏ tôi đi vào một buổi chiều gió heo may xơ xác khắp thành phố. Phong trao cho tôi một cuốn sổ bìa xanh: “Thu nhờ tôi gửi cho anh…”. Tôi lật cuốn sổ, ngay trang đầu tiên là nét chữ nhỏ nhắn quen thuộc của em với hai câu thơ của Olga Berggholz:
“Tránh đừng đụng vào cây – mùa lá rụng
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi…”
4. Tôi phóng xe giữa đại lộ. Ngọn gió quen thuộc lại sà xuống, rủ rê tôi chơi trò đuổi bắt. Tôi dừng xe bên đường, ngước nhìn vòm cây xanh lấp lánh những ánh nắng như mắt em đang nhìn tôi tinh nghịch. Tôi thì thầm: “Có em trên đó không Thu?”. Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?
Nắng đong đầy con phố, phủ vàng cả những con đường rải nhựa của Hà thành, nắng như đứa trẻ con, nghịch ngợm và thích doạ dẫm. Nắng tung tăng và thích nhảy nhót, từ ô cửa này, sang ô cửa khác … Chòng chà chòng chành, người ta dễ say. _ Say nắng.
Em vẫn thường say nắng ai đó, một vài ngày, và thả cho mình trôi theo. Em thích cảm giác say nắng một người, luôn toàn vẹn và ngắn ngủi, được thấy mình yêu không cần lí do nào, không dằn vặt bởi một giới hạn nào.
Bản thân toàn vẹn đã là một khiếm khuyết lớn. Người ta chẳng bao giờ rót nước ngập đến miệng chai, kẻo mở nắp sẽ sánh ra ngoài. Cũng như chẳng ai đổ đầy yêu thương vào tim. Người khôn ngoan biết đóng tim lại kịp thời, chừa cho mình một đường lui.
Và Say nắng chỉ là chóng vánh.
Đương nhiên, không phải ai cũng có thể tỉnh táo và toan tính chính xác trong tình yêu. Chỉ đơn giản là có những thứ tự nhiên sẽ dừng lại. Như dây cót đã quay hết một vòng. Là rất tự nhiên, không phải lỗi của ai. Nếu một sáng thức dậy thấy tim vắng vẻ, thì gọi cho nhau chào tạm biệt. Và xa nhau nhẹ nhàng
Những con người đi qua cuộc đời. Có người ở lại mãi mãi. Có người vội vàng đi.
Nhưng dù đi hay ở, dù vội vã hay bình thản, thì theo một cách nào đó, người ta vẫn để lại một mùi hương, một tiếng động, một ánh nhìn. Và đôi khi là cả trái tim.
Nắng rồi sẽ tắt. Ngày rồi tan vơi. Người ta rồi sẽ dừng lại. Dừng lại ở đó, trên dốc cao thẳng xuống lòng vực thẳm. Chỉ một nghiêng mình, chỉ một vẫy tay là tất cả sẽ xoay chiều, sẽ thay đổi hết. Đời em. Đời tôi. Và nhiều cuộc đời liên hệ. Dừng lại nghe em. Vì hồn tôi là những nan xe gãy đổ. Vì lòng em là cơn gió mát lạc loài.
Mong cho em những ngày lung linh nắng. Nhưng mà đừng có say nữa, nghe em
CHÚA ƠI ĐỌC NHỮNG DÒNG PHẢN HỒI NÀY MỚI BIẾT CÓ KHÔNG ÍT CÔ CHẾT MÊ CHẾT MỆT VÌ ÔNG ANH ĐÂY
NHÌN HÌNH THÌ CŨNG THẤY THƯỜNG THƯƠNG THUI AI NGỜ ĐƯỢC ANH ĐÀO HOA VẬY , CÔNG NHẬN MẤY CÔ TRÊN KIA NÓI ĐÚNG ANH TINH TẾ , LÃNG MÃN ……. VÀ THÔNG MÌNH ;LẪN HÀI HƯỚC NỮA . ANH YÊU AI CHƯA , CÓ THÌ CHO MẤY CÔ ĐÓ BIẾT CHO RỒI ĐI ANH KHÔNG THÌ KHỔ CHO MẤY CỔ LẮM . HÊN GHÊ LUÔN KHÔNG DÍNH CHƯỞNG CỦA ANH . KHÂM PHỤC ANH Ở CÁCH SỐNG VÀ CÁCH LÀM VIỆC CÒN NHIỀU CÁI NỮA . NHƯNG CÁI TỘI LÀM PHỤ NỮ ĐAU LÒNG THÌ CHÚA ƠI KHÔNG THA ĐƯỢC . MẤY CHỊ EM ƠI HOA LÀ ĐỂ NGẮM CHỨ KHÔNG ĐỂ CHIẾM ĐOẠT LÀM SỞ HỮU RIÊNG TƯ ĐÂU YÊU AI KHÁC ĐI HAY THẦM THƯƠNG TRỘM NHỚ AI KHÁC ĐI , ÔNG ANH NÀY MÀ MUỐN YÊU LÀ PHẢI TRẢ GIÁ ĐẮT ĐÓ VÌ CẠNH TRANH THƯƠNG TRƯỜNG KHỐC LIỆT MÀ HI HI HI
CHỊ EM MUÔN NĂM !
^^ A là ai mà lại có nhiều người yêu mình đến thế?
bay gio sao thay ghet a a,nhug that su trong long cu lai nho den a de ma ghet
anh oi vay la chung minh phai chia xa that ah! em cung ko the ngo rang co ngay kk va kobi ko con la mot doi nua ma chi la mot ki niem thoi. em cung ko hieu tai sao anh bat em phai quen anh di lam em dau long bang moi cach ma em thi lai rat ngoc anh biet ma. em rat de khoc anh biet ma.vay ma anh lam em khoc trong ngay mung 1 ngay le tinh nhan em cung ko hieu y nghia cua no nua roi. moi nguoi cung noi em ngoc’ vi van con yeu anh nhung em ko biet nua/. em cung muon quen anh nhung em chua the quen dc xin loi anh em chua lam j cho anh ca khan mua dong em cung chua dan dc cho anh nhu da hua! em xin loi! va cung xin loi vi da ko quen dc anh. nhung em se co ma ko ko ngoc’ nghech nua kk ah! kobi thuc su rat nho kk nhung cung se co gang quen. o 1 noi nao do nhung em luon cau chuc cho anh binh an va hanh phuc. em yeu anh
Bo tay .com. Dao hoa ko phai xau, nhung dao hoa va lam qua nhieu trai tim nhung co gai thon thuc the kia thi that la… te qua! Dan ong gioi giang rat nhieu (va phu nu cung the), nhung dan ong TOT thi chac anh nay ko nam trong so do. Thui, dao hoa la vui roi. Chuc anh luon biet tran trong va gin giu tinh cam cua nguoi khac gianh cho minh va som cham dut cuoc phieu du tren nhung cuoc tinh di.
You’re not a very GOOD guy, I suppose.
Sao ai cũng nói yeu a vay? Anh tuyêt đến thế sao? Nếu co nhiều người yeu men thì thât là hạnh phúc nhưng có lẽ sẽ rất phiền với người anh yêu. Nhưng thành thật mà nói trang web rất hay. Chúc mọi người luôn hạnh phúc, năm mới an lành
Da lau roi ko qua trang web cua anh. Nhung dong cam xuc that lang man. Day ap nhung tinh yeu ngot ngao. Anh la nguoi dan ong hanh phuc nhat the gioi. Vi co rat nhieu trai tim huong ve anh…Co le chang con cho danh cho em nua. Mong sao thanh thanh, kim ngoc…va tat ca nhung nguoi dang co tinh cam danh cho anh. Hay yeu anh, va dem lai hanh phuc, niem vui cho anh. Em se luon cau chuc cho anh.
Tặng Anh ngày sinh nhật
Em đi tuyết trắng rơi đầy phố
Giá lạnh theo về mỗi bước chân
Em tung cánh áo bay vào gió
Thắp nến lòng em nỗi nhớ anh
Trời bỗng bừng lên sao sáng quá
Không gian vang vọng tiếng kinh cầu
Mùa nô en về ôm kỷ niệm
Len lén hai dòng lệ với đêm
Mùa nô en này không có anh
Chẳng có hoa ly chúm chím hồng
Kề môi nguyện cầu bên thánh giáo
Để kết tơ lòng em với anh
Thôi nhủ lòng mình với ánh trăng
Yêu anh em giữ trọn kiếp hồng
Chờ những ngày về nơi ước mộng
Cho thoả lòng mong anh biết không
Pls cho em biết cảm giác của anh khi đọc bài thơ này nhé
Em bắt đầu tập làm thơ và những bài thơ đầu tiên là dành cho anh đó, nhớ phải viết tặng em em đấy và chỉ mình em thôi. Em yêu những bài thơ lãng mạn của anh, và yêu anh rất nhiều
Anh nói là ” .. Ko được thể hiện tình cảm trên WEB của anh ” nhưng em nghĩ đây mới là chỗ thích hợp đấy Honey. Hihi….
Đừng nghĩ là em chọc giận anh đấy, em chỉ thể hiện cá tính thôi mà. Và khẳng định chủ quyền lãnh thổ ( hic )
Một lần nữa chúc anh yêu sinh nhật vui vẻ, nhớ mở quà của em vào lúc 0h đấy nhé. Ko được mở sớm hơn hay muộn hơn
SUSI của Anh
HAPPY BIRTHDAY TO YOU, HAPPY BIRTHDAY TO YOU. HAPPY BIRTHDAY HAPPY BIRTHDAY HAPPY BIRTHDAY TO YOU
P/S
CHÚC ANH YÊU CỦA EM THÊM MỘT TUỔI MỚI VỚI NIỀM VUI VÀ HẠNH PHÚC LUÔN VÂY QUANH, CHÚC ANH YÊU CÓ NHIỀU SỨC KHOẺ ĐỂ SÁNG TẠO VÀ BIẾN NHỮNG ƯỚC MƠ CỦA CHÚNG MÌNH THÀNH HIỆN THỰC. CHÚC ANH YÊU LUÔN NHÌN VỀ PHÍA TRƯỚC BẰNG NHỮNG ÁNH HÀO QUANG CỦA NIỀM TIN VÀ HY VỌNG. VÀ… ĐỂ BIẾT YÊU EM NHIỀU HƠN ANH NHÉ!!!
I LOVE YOU SO MUCH***
em mới thi xong làm bài tốt anh ah. có lẽ là trước khi thi em được nghe giọng nói của anh giúp em có thêm động lực và cố gắng hết sức. không biết giờ này anh đang làm gì nhỉ có khi nào anh nhớ về em ko?
mùa đông này đà lạt đối với em lạnh hơn nhiều vì không có anh và không có lời nói ấm áp của anh.
chắc anh sẽ không bao giờ đọc được nhưng dòng suy nghĩ này của em đâu nhỉ kk. chắc kobi vẫn mãi là kobi ngốc thôi! nhưng em vẫn muốn nói rằng em yêu anh và mong có ngày nào đó chúng ta sẽ được ở bên nhau
hihi anh làm nhiều người thích anh rồi, người yêu anh sẽ lo mất thôi.
ILYSM, ISWTFY./
Thanh Thanh
Nếu cho tôi được thay thế người em yêu, dù là một giây thôi để tôi được cảm nhận cái lạnh của tuyết rơi nơi phương trời Âu ấy. Sorry anh Thanh Hải nhé, anh có một darling tuyệt vời… tôi thèm được như anh
Trời ơi ông trời bất công quá (-..-)
Anh yêu của Em,
Em ngồi nhớ anh trong tiết lạnh của mùa đông phương bắc, nhìn những bông tuyết rơi ngoài hiên cửa chợt nhớ, anh đã từng nói với em về những bông tuyết trắng Sapa, em nhìn nhìn thấy niềm hạnh hạnh phúc vui sướng trong mắt anh khi tả với em về điều đó, đó là lần đầu tiên anh nhìn thấy tuyết. Nhưng em chắc chắn rằng nó sẽ rất khác với những bông tuyết ở nơi này, và cảm giác của em cũng khác . Dẫu sao thì kỷ niệm đó cũng làm nỗi nhớ trong em như cồn cào hơn, sưởi ấm lòng em trong trời Âu cô đơn với tuyết lạnh
Anh yêu của em, sắp sinh nhật anh rồi. Người yêu của em sắp bước sang một tuổi mới, mà như anh nói rằng ” Thêm một tuổi mới thấy mình như cũ hơn..”, còn em lại nghĩ khác em cảm nhận được thời gian đã qua đi đem lại cho anh và em sự trải nghiệm trong cuộc sống, tích luỹ giá trị cuộc sống để biết yêu thương nhiều hơn, biết chấp nhận nhiều hơn và biết vượt qua những kho khăn để đi trên con đường mình đã chọn.
Em xin lỗi đã ko thể ở bên anh trong lúc này. Chúc anh yêu của em hạnh phúc và chỉ yêu một mình em thôi nhé. Hãy đặt tay lên môi cho em được cảm nhận được hơi ấm từ trái tim anh
Gửi tặng anh những bông tuyết đầu mùa
Gửi tặng anh bông hoa hồng xứ lạnh
Gửi tặng anh nụ hôn đầu nguyên vẹn
Gửi tặng anh yêu quý của lòng em
Xa anh rồi em biết nhớ anh hơn
Biết yêu thương, khổ đau khi chia cắt
Biết tình yêu bên mình chẳng bao giờ mất
Biết yêu anh và biết được anh yêu
Em phải đi học đây, chúc anh yêu của em ngon giấc và mơ những giấc mơ đẹp có em ở bên anh
SUSI của Anh
ANH THAT HANH PHUC……CUOC SONG NGAY NAY MAY AI DUOC NHU THE…..
EM RAT NGAC NHIEN KHI VAO TRANG CUA ANH……THAT HAY VA BO ICH……..
XUA GIO EM THAT GHET…BLOG……………
DEN LUC NAY MOI NHAN RA…MINH DA BO QUEN,,,,ALL CAM XUC CUA MINH MOT THOI GIAN THAT DAI…
ANH HAY MAI GIU NHU THE ANH NHE.
NGUOI LA
Bão !!!! anh xin chịu được cấp 12/12, no problem. Nhưng có lẽ nên đổi gió để refresh
Sẽ có gió và bão nổi lên đấy ông anh ơi, đi Thái Bình tránh bão với em ko? Pls confirm asap
P/s Em sẽ ko đọc những comment của người khác đâu, bởi em biết có thể làm em đau, mặc dù em rất tò mò. Bây giờ là 2h sáng, em sẽ ngủ ngon khi nghĩ về anh, tình yêu của anh sẽ làm em ngon giấc.
Cuộc sống làm em càng ngày càng xa anh hơn, em đang cố gắng nỗ lực nắm lấy bàn tay anh trong bàn tay em, em xin lỗi Honey.
Chưa bao giờ em sợ mất anh hơn lúc này, và hy vong trên con đường mà chúng ta đa đi ko có ngã rẽ và những con sóng kéo anh khỏi vòng tay của em
Ở nơi rất xa em đang nhớ về anh với muôn vàn kỷ niệm và tình yêu thương, thu về rồi, lá bắt đầu vàng thẫm và xao xác rơi ngoài khung cửa như làm cho nối nhớ anh thêm nồng nàn và ra riết. Cái lạnh đã bắt đầu làm em thấy cô đơn, em mong những bông tuyết đầu mùa để làm nền cho những bức ảnh trước mùa Giáng sinh, anh vẫn thích những bức ảnh đó chứ…
Hãy chờ em anh nhé… em sẽ về, còn đường phía trước không còn xa nữa, hãy yêu em như anh đã từng yêu và hãy nhớ rằng Em yêu anh nhiều hơn bất cứ một người con gái nào yêu anh
Sắp sinh nhật em rồi, anh nhớ không… em mong sẽ nhận được những lời nhắn yêu thương từ anh, đừng quên anh nhé!!!
Yêu anh nhiều và mong anh mạnh khỏe, yêu đời và romantic với mình em thôi. Nhớ đấy, đó là thực đơn anh dành cho riêng em mà
Em yêu của anh
Có ai ko đau khổ hay dằn vặt vì tình yêu ko nhi ? Số đó chắc hiếm, vì vậy mình cũng đâu đến nỗii bi thảm lắm trong cuộc đời này nhỉ.
Gửi anh – Người em yêu – Đã mãi xa…!!!
Em đang ngồi nghe “ You are not alone”, nhìn lại những chặng đường đã đi qua, em lặng lẽ mỉm cười với số phận, với tình yêu và hạnh phúc, mỉm cười với sự khờ dại, ngây ngô của một thời tóc rối, mỉm cười với niềm của riêng em!
Khi anh rời xa em, anh đâu biết rằng cảm xúc của em giờ đây chồng chất như thế nào? Bao nhiêu nghi ngờ, bao nhiêu dằn vặt, bao nhiêu yêu thương và hi vọng….Tất cả đều vỡ òa khi những kỷ niệm êm đềm và bình yên ngày xưa ấy không còn thuộc về em nữa!
Chuyện tình của chúng ta đẹp biết bao nhiêu! Em đã từng nghĩ rằng mình là người con gái hạnh phúc nhất khi được anh yêu thương và chăm sóc chu đáo như vậy. Anh đã ở bên cạnh em, cùng em vượt qua những khó khăn, vấp ngã trong cuộc sống, đã động viên an ủi em những khi em gặp thất bại trong cuộc sống. Có anh bên cạnh, em không mơ đến một giấc mơ hạnh phúc và bình yên hơn thế nữa!
Cuộc sống nhiều khi bắt chúng ta phải khó khăn để lựa chọn một điều gì đó cho riêng mình và nó cũng dậy cho chúng ta cách phải biết chấp nhận, chấp nhận những điều sảy ra mà đôi khi ta không thể lường trước được. Và rồi, cuối cùng anh cũng ra đi, xa rời người đã ở bên cạnh anh, đã yêu thương anh, gần gũi anh trong suốt tháng ngày qua. Có thể quyết định đó chưa hẳn đã làm tâm hồn anh than thản, chưa hẳn đã là quyết định đúng đắn…nhưng, em chấp nhận sự lựa chọn cho con đường riêng của anh!
Anh nói “ Em đanh đá hơn, không thùy mị nết na như ngày xưa”. Anh đâu biết rằng, em luôn tỏ ra mạnh mẽ, cứng rắn mỗi khi nhìn vào mắt anh, nghe giọng nói ấm áp đầy yêu thương của anh…Nhưng đằng sau nụ cười và tính cách ấy, em là con người như thế nào, anh đâu có biết?
Khi không có anh bên cạnh, cuộc sống của em dường như chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Em đã cố gắng lao vào công việc, vùi đầu vào học tập, đi chơi bất cứ khi nào có lời mời từ một ai đó, làm tất cả mọi việc để giết thời gian rảnh rỗi…Nhưng rồi, những khi em chợt tỉnh, chợt nghĩ và chợt nhớ đến anh thôi, thì trong lòng em càng cồn cào, nhức nhối. Có lẽ chưa bao giờ anh thử đặt mình vào vị trí của em một lần nên anh không thể hiểu được nỗi đau giờ này em đang trải qua. Anh chẳng thể nhận ra được nỗi buồn sâu thẳm trong anh mắt em, không thể hiểu được trái tim em đang đau khổ như thế nào mỗi khi nhớ đến anh và lý do anh xa rời em. Và anh cũng chẳng thể biết được cuộc sống của em giờ đây tẻ nhạt và đơn độc thế nào…!
Anh đâu biết? Mỗi khi qua con đường hai đứa từng chung bước, qua những con phố đầy ắp những kỷ niệm, qua những quán café lòng em lại se lại, xâm chiếm tâm hồn em là sự cô đơn, trống vắng, là nỗi nhớ mong, buồn tủi, là bàn tay ấm áp, nụ hôn nồng nàn bên anh ngày xưa ấy!
Ngày trước, mỗi khi nhớ về anh, về những kỷ niệm của hai chúng mình, em lại chìm đắm trong hạnh phúc, đắm chìm trong sự bình yên khi được bên cạnh anh. Nhưng, giờ đây, mỗi khi nhớ về anh lòng em lại thắt lại, một nỗi buồn nặng trĩu khi nghĩ về anh.
Chúng mình quen nhau và đến với nhau cũng bình lặng quá, phải không anh? Cuộc tình ấy, em nâng niu, trân trọng, em vun vén, dựng xây, em ước mơ, hi vọng…em làm tất cả những gì có thể chỉ mong được thấy nụ cười trên môi anh, chỉ mong cho tình yêu ấy mãi vẹn nguyên và bình yên như thế, chỉ mong…anh mãi là của em, mãi ở bên cạnh em, yêu thương và chăm sóc em như những ngày xưa ấy!
Hạnh phúc là gì? Em tự hỏi lòng mình và chợt nhận ra một điều rằng: Hạnh phúc là một thứ quá xa xỉ mà không phải bất cứ người nào cũng có thể sở hữu được nó. Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, em vẫn phải tiếp tục sống với những tháng ngày không có anh bên cạnh. Dẫu biết rằng, ở ngoài kia, vẫn có người con trai khác luôn muốn được che chở cho em, muốn được san sẻ cùng em những nỗi niềm trong cuộc sống, muốn là bờ vai cứng rắn để em dựa dẫm những khi thất bại…Nhưng, làm sao em có thể quên anh? Làm sao em có thể nép mình tin cậy khi bờ vai ấy không phải là của anh? Làm sao có thể…đây anh?
Thời gian liệu có thể xóa nhòa tất cả? Hình ảnh yêu thương có thể nhạt nhòa theo năm tháng? Em cũng không thể hình dung ra được điều gì sẽ sẩy ra…Nhưng, giờ đây, mỗi khi nhớ đến ánh mắt trìu mến và nụ cười hiền từ của anh, những kỷ niệm bên anh, vòng tay ấm áp, nụ hôn nồng nàn anh trao…Tất cả những kỷ niệm yêu thương ấy vẫn mới nguyên và gần gũi chỉ mới ngày hôm qua!
Cuộc sống dậy cho em biết yêu thương và giờ đây, cuộc sống cũng đang dần dậy em cách phải biết chấp nhận. Chấp nhận cuộc sống không có anh bên cạnh, chấp nhận một sự thật phũ phàng mà em chưa bao giờ nghĩ đến, chấp nhận những bước dài trên con đường riêng của em…Chấp nhận tất cả để mình mạnh mẽ và trưởng thành hơn sau những vấp ngã và mất mát này!
Mong sao, cuộc sống sẽ mang đến cho anh niềm tin hạnh phúc trọn vẹn và sự yêu thương ngọt ngào hơn bao giờ hết! Mong cho anh bình yên, mong cho nụ cười mãi hiện hữu trên khuôn mặt hiền từ của anh…!
Em lặng lẽ một mình bước đi trên con đường của riêng em!
Con đường ấy không có anh bên cạnh chia sớt buồn, vui…Nhưng, em vẫn tin mình sẽ mạnh mẽ và cứng rắn hơn khi không có anh, không có bàn tay anh nắm lấy bàn tay em để dìu em dậy mỗi khi em vấp ngã, ôm trọn em vào lòng những khi em khóc..Để rồi, mỗi khi nhìn lại chặng đường đã đi qua, em sẽ lặng lẽ mỉm cười với số phận, với tình yêu và hạnh phúc, mỉm cười với sự khờ dại ngây ngô, mỉm cười với nỗi niềm của riêng em..!
EVERYDAY I LOVE YOU – Y.A.M.1.11.1983
Hi,
I have just visited your web. At first, I found an useful material and then read letters from many girls, maybe from someone love you. Great!!! But I think love one and give all love for one is better.
Hi….sorry to disturb you
Trên chuyến đi công tác về em đã đi nơi lần đầu tiên anh nói lời yêu em, bao nhiêu kỷ niệm lại ùa về. Cảm giác thật khó tả, em thấy nhớ anh và rồi em đã nhắn tin cho anh. Em lại thua rồi, em đã ko trả lời tin nhắn của anh đựoc hơn 1 tuần rồi anh nhỉ?
tối đó em và anh lại nói chuyện và mọi chuyện lại diễn ra như những lần trước và đặc biệt em đã biết sự thật.
anh ah, anh làm em thất vọng quá! Nhưng em thấy lòng thanh thản và có khoảng trống thật bình yên.
Chào anh, tạm biệt tất cả.
Ai bao rang anh te?anh khong te dau.Chi thinh thoang anh moi te thoi.Anh nho?Trong cuoc song em khong the noi truoc duoc dieu gi .Nhung co mot dieu em co the khang dinh rang “Se khong ai yeu anh nhieu hon em,va se khong ai,khong mot ai hieu duoc anh ngoai em.Voi anh em luon su dung 3 tu quen thuoc.La gi anh nho?Em yeu anh.Em nho anh.Anh yeu.
Nhung dong cam xuc khien nguoi ta doc qua co the cam nhan rang”anh co nhieu khan gia ham mo ” huong chi la em?Khi doc nhung dong cam xuc day tam trang cua nhung nguoi ma em khong he biet.Trong tim em da xuat hien tu”ghen”.
Tình yêu của anh làm em vui, em hạnh phúc, em buồn, em mệt mỏi và giờ đây em đã kiệt sức rồi anh ah. Em sẽ buông tay, em sẽ chọn một lối đi cho riêng em, không có anh. Em sẽ buồn và nhớ anh lắm. Cầu chúc anh luôn hạnh phúc!
Có đôi lúc tự hỏi, tại sao tôi lại yêu anh, tại sao chúng tôi lại có thể vượt qua nhiều khó khăn và khác biệt đến thế… Tôi không còn là tôi lúc mới gặp anh và anh cũng không còn là một người trầm mặc, lạnh lùng như lúc đầu. Tôi và anh thay đổi. Chúng tôi đều thay đổi. Thay đổi để hoà hợp, và để mỗi ngày một yêu thương nhau nhiều hơn…
Lâu rồi tôi không đắm mình vào những trang viết. Tôi không còn thói quen mỗi ngày phải viết một thứ gì đó cho anh, thỉnh thoảng lại nghĩ ra vài thứ làm tặng anh… Tôi không còn nhiều thời gian đến thế…
“Có những thứ sinh ra để được dở dang, và nó sẽ đẹp mãi, chứ không phải để em buồn mãi…”
Tôi thích ngắm anh trong một ngày mưa ẩm ướt, chiếc áo thấm hơi lạnh, bùn văng đầy lên lưng. Yêu cái vội vã rất đỗi… trẻ con của anh. Yêu cả những lúc anh cau có, cằn nhằn, gắt gỏng. Tôi bảo anh đanh đá, chua ngoa…
Anh cười xoà : “Anh học từ vợ!”
Tôi chịu thua bảo : “Khổ thế này, em không yêu anh nữa…”
Anh lại cười : “Em sẽ không yêu anh trong bao lâu? ”
Cứ thế, cuộc sống của tôi, của anh – trôi qua từng ngày. Những niềm vui rất nhỏ, những hạnh phúc rất nhỏ… tôi giữ cho riêng mình, thi thoảng lục lại và ngồi tủm tỉm cười. Người ta bảo – chẳng thể giấu được khi yêu, có lẽ cũng vì những lúc ngẩn ngơ tủm tỉm cười một mình như thế…
Tôi không phải một bông cúc dại, chẳng phải một đoá sen tinh khiết, càng chẳng phải một bông hồng rực rỡ của ai… Tôi không phải “ai đó” mà người khác thích ngắm nhìn, không hoang dã để khiến mình trở nên quá đặc biệt… Nhẹ nhàng thôi, có lẽ cũng gần như một loài thảo mộc, vì tôi yêu mùi hương cây cỏ, yêu mùi gỗ mục, yêu những đoá hoa mong manh…
Hạnh phúc là khi biết mình thuộc về một ai đó. Ai đó cho tôi bình yên, ấm áp trong một ngày mưa phùn, ướt át… Hạnh phúc khi viết những dòng này cho anh và mãi mãi thuộc về anh…
Anh Thanh Hải à, có lẽ anh là người đàn ông hạnh phúc
Hình như đang có một cuộc chiến tranh
Trong lòng phố
Hình như mọi người đều mất rất nhiều
Bởi vì yêu
Nếu được làm lại từ đầu
Anh sẽ chẳng yêu ai hết
Và anh cũng chẳng làm cho người khác
Đau khổ, dằn vặt bởi vì anh
Nếu được làm lại từ đầu
Anh sẽ xin làm một người vô cảm
Để không phải trót lòng yêu và hận
Chẳng có ai thầm trách những đêm về
Giá như có một cơn mưa
Để rửa sạch lòng đầy bụi bặm
Giá như cuộc đời không theo số phận
Thì anh đã khác anh bây giờ
Đâu phải chỉ một người yêu anh
Hơn là anh yêu người ấy
Đâu phải chỉ có một người đau khổ
Vì anh.. đó anh có biết không
Đâu phải chỉ có một người biết khóc vì anh
Và cảm nhận được hạnh phúc khi ở bên anh đâu chứ
Còn em đây chỉ là một con thuyền nhỏ
Lênh đênh giữa đại dương anh
Honey!!!
Em luôn tự cảm thấy rằng hạnh phúc của em đã mất, vì em đã mất anh
Anh có biết rằng anh là niềm hạnh phúc duy nhất mà trước đây em chưa hề có. Và chính điều đó khiến em muốn ở bên anh . Suốt thời gian qua em đã khóc như chưa hề được khóc, trái tim em giờ đây đã bị tổn thương nhiều lắm rồi. Lúc nào cũng sợ hãi, lo lắng và nhất là nỗi nhớ anh khiến em càng thêm buồn. Anh hiểu lòng em không?
Anh yêu ơi em nhớ anh nhiều lắm, có lúc nào anh nhớ về em hơn như lúc này em nhớ về anh không
Lại một chiều thứ 7 đến với em trong nỗi nhớ về anh, hàng ngày em vẫn truy cập vào trang Web của anh để được cảm nhận rằng anh đang ở bên em, được cảm nhận cuộc sống, hơi thở của anh.
Em vẫn đọc những bài thơ anh viết tặng em
Hàng ngày và cả trong giấc mơ đêm em vẫn nhớ
Cái nắng hạ cuộn cháy lòng em, như nhắc nhở
Cả một thời em đã rất yêu anh
Em đã yêu anh từ thủa mới bình minh
Từ thủa đó em biết thế nào là mật ngọt
Và những đắng cay những hờn ghen bồng bột
Anh đã cho em chút hạnh phúc đầu đời
Sẽ chẳng còn ai trên cuộc đời này
Để em yêu hơn anh, dù có thể là chồng em hay những người đi qua đời em trong thoáng chốc
Bởi vì anh đó, là một phần của trái tim đã mất
Khuyết mất rồi anh, sao tròn được tim ơi
Don gian khi thik 1 bai hat nao do: la khi no dem lai 1 cam xuc goi nho lai 1 ky niem xa xua; nhung dien bien tam tu tinh cam hien thoi`;hay chinh la nhung loi noi, nhung loi gui gam,nhan nhu cua chinh minh den 1 ai do………..bai hat lam duoc nhung dieu ky dieu vay, boi nhung dong` y nghia cat’ len trong do. Don gian la vay………chu ko nhat thiet phai do dong` nhac lam` len dieu ky dieu do. ^^!
Thay a co ve tuoi tre len nhieu…..do la 1 dieu hay chu. Dieu do hoan toan phu hop voi tuoi anh mak.
Dear breeze81
Thực ra mọi người suy diễn những cách khác nhau theo cảm nhận của chính mình, có thể đó ko phải là cảm xúc của tôi
Tôi thích những bài hát đem lại cảm giác mà hình như mình đã trải qua, cho dù nó có thể là các dòng nhạc khác nhau
nho rat nhieu de roi quen rat nhieu… mot cai ten goi lai mot noi dau da qua nhung van chua khep mieng, mot hinh bong khong the phai nhoa du da giau trong ki uc sau tham… rat yeu bien nhung khong co duyen voi bien va nhung nguoi ten bien…
phai chang loi mon trong khu rung kia co the dan ra bien menh mong…. chut cam xuc chot den khi tinh co doc duoc trang web cua a trong luc tim hieu ve XNK. Tks for all!
p/s: 1 thac mac nho nho -rat la khi thay a post toan bai nhac tre
Đã không ít lần ghé vào website của Anh, một cái enter search trên google, đường link dẫn vào web của A, ngay lúc đầu đã thấy thật thú vị và bookmark nó ngay. Hihi, ở góc nào đó trong website đã giúp em rất nhiều, hiểu và cảm nhận được những điều giản dị, rồi cả kiến thức học nữa….Phải nói anh là người tinh tế, nhạy cảm, anh chiêm nghiệm cuộc sống rất nhiều rồi có trong tay cái vốn kinh nghiệm. Anh cũng không ích kỷ bởi anh đã share cho mọi người_ những ai biết quan tâm. Lần đầu tiên em tham gia Comment, lần này em chỉ muốn nói một chút về cảm nhận của em, hihi. Có lẽ em sẽ hỏi anh nhiều hơn về bất cứ điều gì…anh sẵn lòng nhé. Thanks anh nhìu nhìu!!
Ngoài cách comment trên site, em có thể trao đổi với anh qua email được không ạ?
Mail của em: thuy398@gmail.com; phuongthuy_nguyen398@yahoo.com
Đã không ít lần ghé vào website của Anh, một cái enter search trên google, đường link dẫn vào web của A, ngay lúc đầu đã thấy thật thú vị và bookmark nó ngay. hihi, ở góc nào đó trong website đã .giúp em rất nhiều, hiểu và cảm nhận được những điều giản dị….Phải nói anh là người tinh tế, nhạy cảm, anh chiêm nghiệm cuộc sống rất nhiều rồi có trong tay cái vốn kinh nghiệm. Anh cũng không ích kỷ bởi anh đã share cho mọi người_ những ai biết quan tâm. Lần đầu tiên em tham gia Comment, lần này em chỉ muốn nói mộtt chút về cảm nhận của em, hihi. có lẽ em sẽ hỏi anh nhiều hơn về bất cứ điều gì…anh sẵn lòng nhé. Thanks anh nhìu nhìu!!
Ngoài cách comment trên site, em có thể trao đổi với anh qua email được không ạ?
Mail của em: thuy398@gmail.com; phuongthuy_nguyen398@yahoo.com
Đây là cảm xúc của em nè!!!
Anh như một khu rừng nguyên sinh vậy, có lối nhỏ để vào đó, cũng lãng mạng lắm chứ. Nó gợi cho người ta sự tò mò để khám phá. Nhưng khi bước vào thì mọi thứ như một màn sương làm người ta lạc chẳng biết đường về nữa.
Anh cũng như bài hát ngọt ngào kia, bài hát lần đầu tiên em được nghe thấy, nó như mời gọi người ta vào khu rừng của anh vậy, anh mê hoặc trái tim người khác bằng chiếc khăn gió ấm. Rồi mất hút ….theo gió và những tiếng xào xạo của bước chân rừng!!!
Anh tệ lắm anh biết không!!!
Anh không đẹp, hẳn rồi. những mỹ từ mà ngưòi khách sáo nhất có thể nói cũng không nhắc đến điều đó, vì sợ rằng lại bị hiểu nhầm là nói …. đểu. Mà em vốn dĩ vẫn luôn xinh đẹp, quá xinh đẹp, em mong muốn một nửa mà em lại sẽ tìm thấy phải hoàn hảo với em cũng là phải thôi.
Anh cũng không hào hoa, hay thực giầu có như biết bao người đàn ông thành công hay thừa hưởng được sự thành công khác. Em đáng được hưởng một cuộc sống sung túc, không phải lo lắng nhiều về kinh tế mà.
Anh cũng không cố chứng tỏ rằng đang yêu em thật nhiều, không biểu lộ sự mãnh liệt để nếu giả như em có không yêu anh thì cũng có chút ít cảm động. Em luôn được nằm trong nỗi nhớ của không chỉ riêng anh, và biết bao ngưòi khác đang cố -tỏ-ra-là-rất -quan-tâm-đến-em.
Thực ra đơn giản, em không có cảm xúc với một người đàn ông như anh. Chỉ thế thôi.
Nhưng… Bởi vì chưa bao giờ anh nghĩ rằng tình cảm mình giành cho em chỉ vì em xinh đẹp, hay nếu có, nó chỉ là chút gì thoáng quá, thật nhỏ nhoi, kiểu như vui khi có ai đó nhắc đến em kèm theo lời khen. Thời gian sẽ bào mòn dần tất cả những gì thuộc về vẻ bên ngoài, nếu tự hỏi rằng phần nào của cuộc sống dài hơn, phần trẻ trung và phần già đi, tất nhiên sẽ có ngay câu trả lời mọi người sống nhiều hơn với khoàng thời gian đã già đi, hay xấu đi rất nhiều. Anh nhìn thấy ở em những vẻ đẹp sâu trong tâm hồn, tất nhiên cả những điều không thú vị nho nhỏ, nhưng chắc chắn chính những vẻ đẹp kia đã cuốn anh vào tình yêu như một cơn gió khó cưỡng. Nếu muốn tìm thấy sự hoà hợp anh sẽ là sự lựa chọn tốt nhất mà em có thể. Hãy tin là thế nhé.
Bởi vì cuộc sống của anh do hai bàn tay anh tạo nên, những vấp ngã không bao giờ khiến anh đổ gục. Hãy tin rằng rồi anh cũng sẽ tạo nên cuộc sống không quá mệt mỏi. Vì gia đình đã và sẽ có, anh có thể làm tất cả.
Bởi vì anh tin rằng yêu là cảm nhận. Và quan trọng là chúng ta đều mong tiến đến những gì bền vững. Một chút mãnh liệt tồn tại thoáng qua, hay nồng cháy trong phút chốc rốt cuộc chỉ mang lại nhiều tiếng thở dài. Để cảm xúc dẫn dắt không phải là xấu, nhưng rồi sẽ ra sao nếu cứ mãi để cảm xúc chi phối, hạnh phúc tồn tại đựoc còn bao gồm trách nhiệm, sự thấu hiểu…. và nhất là không được đốt hết những tình cảm của mình trong chốc lát rồi để nó tàn đi không giữ được. Hôm nay yêu nồng cháy, mai thấy nhàn nhạt, thêm một thời gian góp nhặt lại cháy thêm vài phút, thế nên chăng.
Và vì anh biết rằng em, sau những cú vấp đáng sợ, rồi sẽ đi tìm một hạnh phúc thực sự bình yên . Tìm một người có thể yêu em, hiểu em, chia sẻ trọn vẹn cuộc sống với em không chỉ một năm, hai năm mà là mãi mãi. Tìm một người biết nuôi dưỡng tình yêu, biết sống vì em, vì chúng ta. Có thể em chưa nhận ra, nhưng anh sẽ là một ngưòi như vậy.
Bài này hay đấy, giọng hát cũng được. Sao bây giờ em mới được nghe bài này nhỉ. Đúng là góc cảm xúc của Anh Hải cũng ko tệ lắm