Thơ tình
Hạ đã qua rồi em biết không
Nao nao thương nhớ ở trong lòng
Bóng chiều vàng vọt ngoài hiên cửa
Thu trút lá đầu em biết không
***
Nguyễn Thanh Hải
| Nhật Linh on Vận tải hàng hoá bằng … | |
| Nhật Linh on Vận tải hàng hoá bằng … | |
| Nguyen Ngoc Lan on Các phương thức thanh to… | |
| Trung Kien on Vận tải hàng hoá bằng … | |
| LE THANH LIEM on Cảm ơn bạn đã đi qua c… | |
| tran thi lan on Các phương thức thanh to… | |
| thuyhoa on Introduce myself | |
| honghau on Introduce myself | |
| Nguyễn Thanh Hải on Introduce myself | |
| Nguyễn Thanh Hải on Introduce myself | |
| diep banking on Bảo hiểm hàng hóa chuyê… | |
| Bảo Long on Những rủi ro thường g… | |
| honghau on Introduce myself | |
| thuyhoa on Introduce myself | |
| StevenKiet on Giao nhận hàng hoá xuất … |
Hạ đã qua rồi em biết không
Nao nao thương nhớ ở trong lòng
Bóng chiều vàng vọt ngoài hiên cửa
Thu trút lá đầu em biết không
***
Nguyễn Thanh Hải
|
Blog at WordPress.com. Theme: Digg 3 Column by WP Designer
Em sẽ để dành một đời con gái
Cho riêng anh một sắc mùa thu
Sẽ để dành chút nắng vàng cuối hạ
Để lá vàng rơi… đến bao giờ
Thu 2007/
Hình Tam Giác Muôn Đời
Trên con đường tôi đi
có hai người đã tới:
Một người rất yêu tôi,
còn tôi yêu người khác.
Người sống trong khao khát,
trong những giấc tôi mơ.
Người kia đứng sững sờ
trước cửa lòng khép chặt.
Người cho tôi hạnh phúc
luôn như gió vội bay.
Người dâng tôi cả đời,
không được gì đền đáp.
Người bắt máu tôi hát
tình phóng khoáng trắng trong.
Người như cuộc đời thường
bóp mộng lòng tôi nát
Hai người đó trên đường
phụ nữ nào cũng gặp.
Trăm năm chỉ một lần
họ được trùng làm một
TÔVE ÐITOLEPVEN
(Ðanh Mạch)
(Hồng Thanh Quang dịch)
HEO MAY
Chút heo may lạnh lạnh gió xa về
Mùa thu đến lá vàng chưa kịp tới
Nghe lao xao nắng hoa về quá vội
Chợt giật mình, nhìn lại quãng đường xa
***
Nguyễn Thanh Hải
T9/2007
Olga Berggolts và những bài thơ mùa thu
Ngày: 12-08-2006
Đề tài: Văn hóa - Nghệ thuật
—————————————
Lan Hương
Hai bài thơ tình của Olga Berggolts
Olga Berggolts để lại rất nhiều bài thơ tình, nhưng có lẽ hai bài thơ về mùa thu của bà là tuyệt sắc nhất. Hai bài thơ mùa thu của bà không chỉ đẹp về ngôn ngữ, sâu sắc về nội dung mà nó còn hết sức đậm đà nữ tính.
Bài thơ “Mùa lá rụng”, Olga Berggolts làm năm 1938, khi mới 28 tuổi. Bài thơ được làm trong bối cảnh mùa thu của Moskva, thành phố nơi người yêu của bà đang sống.
Mùa thu Moskva có gì lạ. Chúng ta hãy nghe Olga Berggolts tả lại:
Những đàn sếu bay qua, sương mù và khói tỏa
Trên Mạc Tư Khoa lại đã thu rồi
Những khu vườn như lửa cháy sáng ngời
Vòm lá sẵm, ánh vàng lên rực rỡ
Những tấm biển treo dọc trên đại lộ
Nhắc những ai đi ngang, dù đầy đủ lứa đôi,
Nhắc cả những ai cô độc trên đời
“Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng”
Olga Berggolts lên thăm người yêu, nhưng cũng là cuộc gặp gỡ cuối cùng khi tình yêu tan vỡ, để rồi một mình ra ga trong những tiếng mưa rơi. Nhưng rất lạ, những cơn mưa mùa thu thường lạnh buốt, cũng như tình yêu khi tan vỡ thường làm người ta tuyệt vọng. Nhưng Olga Berggolts đã đủ nghị lực để nhìn thấy cái ấm áp của cơn mưa, cũng như nhìn thấy cuộc đời vẫn tiếp tục, dù tình yêu tan vỡ
Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi
Cơn mưa thầm thì trong lúc chia tay
Mưa chan hòa, mưa ấm áp nhường nào
Mưa run rẩy trong ánh chiều nhấp nhóang
Anh hãy vui lên dẫu con đường hai ngả
Tìm hạnh phúc bình yên trong ấm áp cơn mưa…
Mùa thu Moskva rất lạ, trên khắp những đường phố có cây xanh, người ta gắn những tấm biển nhỏ: đừng động vào cây mùa lá rụng. Người Nga cũng rất hay dùng câu thành ngữ: “đừng rắc muối lên những vết thương lòng”. Phải chăng cái mong manh như lá mùa thu đã dậy cho con người bài học biết bao dung, tha thứ và yêu thương?
“Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng”
Nhắc suốt đừơng cũng chỉ bấy nhiêu thôi…
Bài “Mùa hè rớt” Olga Berggolts ấp ủ trong suốt 4 năm từ năm 1956, đến năm 1960 mới hòan thành, khi đó bà đã 50 tuổi, đúng là cái tuổi của “mùa hè rớt”, cái tuổi để biết nhẫn nhịn và quý trọng tình yêu hơn.
Có một mùa trong sáng diệu kỳ
Sức nóng êm ru, mầu trời không chói
Mùa hè rớt cho những người yếu đuối
Cứ ngỡ ngàng như trời mới vào xuân
Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng
Se sẽ như không, nhẹ nhàng phơ phất
Lanh lảnh bầy chim bay đi muộn nhất
Hoa cuối mùa sặc sỡ đến lo âu
Những trận mưa rào đã tắt từ lâu
Tất cả thấm trên cánh đồng lặng sẫm
Hạnh phúc được yêu đã ít hơn xưa
Ghen tuông dù chua chát cũng thưa hơn…
Đấy, Olga Berggol đã diễn tả mùa hè rớt như vậy đó: vừa dịu dàng, vừa rực rỡ vừa nhẫn nại chịu đựng. Mùa thu là lúc người ta tận hưởng thành quả của cả mùa hè và mùa xuân vất vả lao động. Mùa thu dậy cho con người biết quý trọng những hạnh phúc đơn sơ mà mình có được: những bông hoa cuối cùng, những tia nắng ấm cuối cùng, một bầu trời xanh hiếm muộn ló ra, cũng như người ta bỗng cảm thấy thật hối tiếc khi nghĩ về một cuộc tình đẹp đẽ tan vỡ thời tuổi trẻ.
Ôi cái mùa độ lượng rất thân thương
Tôi tiếp nhận người, vì người sâu sắc quá
Nhưng vẫn nhớ, trời ơi tôi vẫn nhớ
Tình yêu ơi, người đang ở phương nào?
Sao ơi sao, sao sắp rụng vào đêm
Tôi biết lắm, thời gian đang vĩnh biệt
Nhưng chỉ đến bây giờ tôi mới biết
Yêu thương, giận hờn, tha thứ, chia tay…
Người ta thường nghĩ, mùa thu là mùa của chia ly, mùa của tàn tạ và có cảm giác sợ mùa thu. Nhưng Olga Berggolts chỉ cho chúng ta thấy một thông điệp hòan tòan khác của thiên nhiên: “Hãy biết quý trọng tất cả những gì chúng ta đang có. Hạnh phúc cũng mong manh như lá thu, hãy nâng niu khi nó còn ở trên cành”.
Moscow 11/08/2006
Copyright © 2006 by DCVOnline
Lan Hương
Mùa Thu Của Tôi
——————-
Vẫn còn mùa thu của mưa
và em bên kia nỗi nhớ
Vẫn còn mùa thu của gió
ai về đứng giữa mùa xưa
Paris buồn giữa trời thu
cơn mưa ùa theo hối hả
tiếng đàn pha cùng tiếng gió
thở dài thành những cơn mưa
Em là mùa thu của tôi
chẳng đợi chờ sao lại đến
cũng đành một lần lỗi hẹn
Dòng sông Seine buồn quá xa xôi
em là mùa thu của tôi
một chiều về đâu vội vă
trong nhau hình như rất lạ
mưa còn suốt cả đời sau
Vũ Hữu Toàn
Niềm tin!
Em chờ anh dù ngọn gió vô tình
Năm tháng qua đi không bao giờ trở lại
Em chờ anh dù mơ hồ mãi mãi
Anh rất gần anh lại rất xa xăm
Em chờ anh từ buổi hạt tách mầm
Cây lớn lên và hoa sẽ nở
Dẫu mình em, mình em cảm nhận
Anh không đến cùng, hoa nở chỉ mình em
Anh trong đời chẳng chối mặt với cô đơn
Phút thất vọng đến khôn cùng sâu thẳm
Nhưng sau đó tất cả rồi sẽ khác
Anh - niềm tin - thầm nặng - dịu dàng
Anh ở đâu mà em đã nhận ra
Trong tất cả những gì đang hiển hiện
Em chờ anh dù chưa bao giờ gặp
Vẫn tin anh có mặt ở trong đời.
Niềm tin!
Em chờ anh dù ngọn gió vô tình
Năm tháng qua đi không bao giờ trở lại
Em chờ anh dù mơ hồ mãi mãi
Anh rất gần anh lại rất xa xăm
Em chờ anh từ buổi hạt tách mầm
Cây lớn lên và hoa sẽ nở
Dẫu mình em, mình em cảm nhận
Anh không đến cùng, hoa nở chỉ mình em
Anh trong đời chẳng chối mặt với cô đơn
Phút thất vọng đến khôn cùng sâu thẳm
Nhưng sau đó tất cả rồi sẽ khác
Anh - niềm tin - thầm nặng - dịu dàng
Anh ở đâu mà em đã nhận ra
Trong tất cả những gì đang hiển hiện
Em chờ anh dù chưa bao giờ gặp
Vẫn tin anh có mặt ở trong đời.
Hỏi?
Biển những chiều lặng gió
Sóng trốn về nơi đâu
Những chiều sóng nức nở
Trái tim bờ có đau?
Những lúc đời hạnh phúc
Đau buồn trốn đi đâu?
Những lúc đời giông tố
Ta có còn vì nhau?
Đôi dép
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ
Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia
Nguyễn Trung Kiên
TRẢ VÀ NHẬN
Anh xin trả lại cho em
Chiếc lá ép trong trang vở
Xin trả lại em lần đầu
Ánh mắt nhìn nhau bỡ ngỡ
Anh xin trả lại nỗi nhớ
Lăn dài qua kẽ ngón tay
Con đường vắng bước chân qua
Yêu thương nối dài ngày tháng
Anh xin trả lại tia nắng
Làn gió đùa rối tóc em
Trả mối tình đầu say đắm
Cầu thơ rớt rơi bên thềm
Anh xin nhận về phần mình
Tất cả giọt đời chát mặn
Nụ cười chan đầy nước mắt
Hãy xin dành lại cho anh
***
Nguyễn Thanh Hải
TRỞ VỀ
Hãy trở về hoài vọng của ngày xưa
Nếu thấy lòng cô đơn và buồn tủi…
Xác lá khô có thể làm đau nhói
Đủ để ai… bất chợt nhận ra mình!
Chút buâng khuâng… có thể rất vô tình
Sẽ gội sạch …cơn mưa chiều vội vã
Bởi khoảng khắc… đã bao giờ xa lạ
Nơi cuối đường em sẽ nhận ra anh…
***
Nguyễn Thanh Hải
ĐƯỜNG XA
Hoàng hôn rớt xuống cánh hồng
Ngẩn ngơ một đoá, toả dòng hương bay
Sông chiều tim tím màu mây
Lẻ loi một bóng trăng gầy ai vương
Thoắt trong muôn nẻo dặm trường
Bao nhiêu xuân lẻ… con đường vẫn xa…
***
10/2002
Nguyễn Thanh Hải
GOM NHẶT
Nhặt một chiếc lá
Thấy buồn mênh mang
Nhặt một cọng cỏ
Lòng thêm mỏi mòn
Gom hồn kỷ niệm
Ném vào lãng quên
Hư vô trở lại
Con tim úa mềm
Nhặt một sợi tóc
Nối dài thời gian
Gom một chút nắng
Hạ rơi trong đêm
Tìm một cánh phượng
Áo dài tinh khôi
Tặng em nỗi nhớ
Nhận thêm dại khờ
***
Nguyễn Thanh Hải
T12/1992
ĐIỀU TỪNG TRẢI
Ai đã một lần qua nẻo tình yêu
Mới hiểu được thế nào là đau khổ
Chưa một lần qua đèo nổi gió
Sao biết được bình lặng của ban mai
Được một lần khờ dại trong mắt ai
Mới cảm nhận được thế nào là hạnh phúc
Trong cô đơn trái tim còn ngủ gục
Thì biết hồn ai thao thức giữa đêm dài
***
Nguyễn Thanh Hải
T10/1994
DẤU HỎI TÌNH YÊU
Đã bao lần đặt dấu hỏi tình yêu?
Sao chẳng dám nhìn nhiều đôi mắt ấy
Tự trách mình đã bao lần, vẫn vậy
Đã bao lần chuốc lấy sự ngẩn ngơ
Đã bao lần trong một câu thơ
Lãng mạng, dại khờ mơ mình làm thi sỹ
Hoàng hôn ngấm vào giọt đời thi vị
Kẻ tình si không biết tự bao giờ
Lăn giọt tương tư ngỡ đến tình cờ
Vầng trăng úa tàn trong câu thơ tình ái
Thuyền yêu kia sao vẫn còn xa mãi
Để bến đợi chờ ngại chở gió sang sông
Rồi đến một ngày cái lạnh của chiều đông
Mang đến cho tôi cánh bằng lăng màu tím
Đâu biết rằng mảnh vụn đời tìm kiếm
Tôi vẫn chờ giấc mơ, mùa xuân sẽ quay về…
***
Nguyễn Thanh Hải
TIẾNG LÒNG
Em ra đi trong chiều xưa giá lạnh
Đã mấy mùa thu khép lá, sang đông
Vầng trăng ấy mang hồn xưa còn tỏ
Bến sông chiều con đò mỏi mòn trông
Thời gian ngỡ lãng quên nhiều kỷ niệm
Bỗng hiện về ngự trị giấc mơ tôi
Góc phố rêu phong chẳng nói nên lời
Hồn băng giá chợt đôi dòng nước mắt
Nghe con tim cháy lên trong lồng ngực
Mối tình đầu xưa ấy đã qua đi
Mà vầng trăng trong ta vẫn rực sáng
Vẫn long lanh một hình dáng kiêu kỳ
Ôi thời gian nào đâu ta xoá sạch
Quán thơ xưa, thời gian phủ bụi mờ
Kỷ niệm ấy vẫn nằm đây thổn thức
Vẫn in hằn vào trong những cơn mơ
Ta vẫn biết, bao lần ta tự hỏi
Em ở đâu ? trong cõi thế gian này
Dẫu là vết bùn đen nhoè áo nắng
Hãy trở về kết sợi với ngàn mây.
***
Nguyễn Thanh Hải
EM LÀ VẦNG TRĂNG MƯỜI SÁU
Bao đêm thức cùng trăng anh tự nhủ
Với lòng mình với những ánh sao đêm
Ema mãi là vầng trăng tròn mười sau
Không bao giờ khuyết giữa lòng anh
***
Nguyễn Thanh Hải
ĐƯỜNG XA
Hoàng hồn rớt xuống cành hồng
Lửng lơ một đoá toả dòng hương bay
Sông chiều tim tím mầu mây
Lẻ loi một bóng trăng gầy ai vương
Thoắt trong muôn nẻo dặm trường
Bao nhiêu xuân lẻ con đường vẫn xa
***
Nguyễn Thanh Hải
TỰ NGUYỆN
Anh xin làm bờ cát
Để sóng em vỗ về
Xin làm làn gió hát
Đưa tàu em ra khơi
Xin làm nắng vàng tươi
Để lung linh cát trắng
Làm biển chiều phẳng lặng
Để hoàng hôn soi mình
Xin làm ánh bình minh
Ôm cồn cào nỗi nhớ
Giữa nống nàn hơi thở
Nghe đại dương tự tình
Xin một chút bình yên
Để em về với biển
Nén nỗi đau dại khờ
Để nỗi buồn tan biến
Xin một lần xao xuyến
Để tô hồng giấc mơ
Một khoảng trời phẳng lặng
Để thời gian đợi chờ
***
Nguyễn Thanh Hải
ĐỂ RỒI NHẬN LẠI NỬA ĐỜI ĐƠN CÔI
Ánh trăng nhoè nhoẹt phố phường
Hương hoa nhoè nhoẹt giữa hồn anh mang
Gót chân người ấy sang ngang
Gió đưa hoài niệm lang thang trở về
Người ơi có nhớ tình quê
Nhớ con đường nhỏ gồ nghề bước chân
Tiếng đàn xưa vẫn còn ngân
Tiếng con tim đã một lần khổ đau
Hương hoa sữa nhuộm đêm sầu
Lầu thơ nay đã gội mầu gió sương
Tơ lòng ai vẫn còn vương
Người ơi biết có còn thương chốn này
Hồn yêu ai đã lưu đày
Để vầng trăng khuyết giữa vườn tương tư
Sóng gầm một nẻo thiên thu
Mới hay giấc mộng tan đi mất rồi
Ngả hồn ra với một người
Để rồi nhận lại nửa dời đơn côi
***
Nguyễn Thanh Hải
wow…nhung bai tho But danh la Nguyen Thanh Hai la` do ban tu sa’ng ta’c ah…..kha^m phuc…kha^m phuc….. cho to’ copy va`i ba`i va`o blog cua to’ nhe’…..thanks nhieu
wow…nhung bai tho But danh la Nguyen Thanh Hai la` do ban tu sa’ng ta’c ah…..kha^m phuc…kha^m phuc….. cho to’ copy va`i ba`i va`o blog cua to’ nhe’…..thanks nhieu…dam bao se~ ghi ro~ te^n ta’c gia
BÀI THƠ CHƯA VIẾT HẾT
Tiếng chiều buông lơi tiếng lá thu vàng
Nỗi nhớ tìm về trong hoàng hôn dần xuống
Thời gian đắm chìm lặng im như pho tượng
Gợi niềm đau trong ký ức xa xưa
Có buổi chiều bất chợt những cơn mưa
Những ngày lang thang giữa trưa hè nắng gắt
Gom những niềm yêu thủa nào đánh mất
Góc phố buồn lác đác những hoài mong
…….
***
T12/2007
Nguyễn Thanh Hải
anh da ra di va anh khong bao gio tro lai voi em. anh noi rang anh rat yeu em. nhung tai sao deu ay em khong thay. ma chi la hinh anh cua thuong dau. neu nhu mai nay anh co nhin thay nhung dong chu cua em chac co le em da khong con ben canh anh nua. em cho rang anh la nguoi ich ki anh chi nghi cho ban than minh ma anh chang bao gio anh nghi cho em. anh noi rang anh muon co em nhung anh lai khong cho em co hoi nao la sao day? anh wa ich ki voi nguoi khac. em hy vong rang sau nay anh se thuong ai that long va anh se khong doi xu nhu anh doi voi em. gui anh nguoi cho em bao da kho.
Anh Hai ne,
Tho anh doc thay nhe nhang phon phot … de thuong qua!
BAI THo CHUA VIET HET…
Goi niem dau ky uc xa xua
Em thay cau tho nay hay va de thuong qua ha!
Dấu ! đêm cuối năm
—————————
Trăng không đủ thắp lòng ai sáng lại
Ánh đèn vàng thêm hưu quạnh hồn trăng
Mộng ái ân còn phảng phất bên nghềnh
Hồn đọng lại chút bụi trần ai oán
***
Nguyễn Thanh Hải
Suy ngẫm đêm cuối năm
———————————-
Ngày qua ngày là bóng tối của đêm
Phố sương giăng ánh đèn vàng tĩnh mịnh
Hồn lẻ loi ôm trăng thu còn khuyết
Ai ngủ, ai mơ, ai lặng lẽ ngóng chờ?
***
Nguyễn Thanh Hải
NỖI NHỚ MÀU GÌ…?
————————–
Nỗi nhớ màu gì
anh biết không anh?
Quay quắt, dịu êm trong từng đêm vắng
Dẫu bão tố, trời xanh hay biển lặng
Cứ cồn cào như sóng dưới tàu anh!
Chả có lẽ nào, bầu trời rất xanh
Nên nỗi nhớ mang theo màu nắng mới
Ở nơi xa em vẫn hằng đứng đợi,
Mái tóc anh sương nắng đã phai màu
Dẫu biết rằng mình chẳng thể của nhau
Em muốn cướp
cha Ran từ tay Chúa! *
Muốn đánh đổi cả cuộc đời nhung lụa,
Ngắm một lần lặng lẽ, nụ cười anh
Nỗi nhớ trên môi, em hoá ngọt lành!
Trời dịu nhẹ hơn, trong chiều tĩnh lặng
Những trăn trở lo âu, đời ngọt đắng
Em biết rồi, nhớ là màu mắt Anh!
***
Vũ Minh Nguyệt
21.07.2006
” Tơ lòng ai vẫn còn vương
Người ơi biết có còn thương chốn này
Hồn yêu ai đã lưu đày
Để vầng trăng khuyết giữa vườn tương tư ”
Trời ơi Ông bạn tôi vẫn còn nguyên sự lãng ngày nào. Nên cảm khái một vài vần phụ họa
Vô tình sáng dậy mắt ướt
Bởi giấc mơ đêm qua rồi
Ánh trăng lọt ngòai cửa trước
Mà ngỡ mộng vỡ mây trôi
Thương cho bóng người trong mộng
Cô đơn nối tiếp một ngày
Cố nứu thời gian ở lại
Chảy dài đắng mặn bờ môi
Hãy thôi !! xin đừng tỉnh giấc
Để duyên yêu mãi kéo dài
Vương đôi mắt hồng mộng mị
Cửa cài - then chốt - hồn mai
May, 2008
Ngọc Bảo