Thơ tình


CỐ QUÊN ĐI MỘT NGƯỜI
Giá như cuộc đời   được vài lần để chết
Có lẽ giờ đây  chẳng ai phải bận lòng
Đã bao lần anh muốn cố quên đi
Quên ngày nắng mưa
Quên ngày cháy khát
Quên tháng năm  đi qua miền bão dạt
Cố quên đi  một người cho ký ức phôi pha
Ngày lại ngày  anh thổn thức nhận ra
Khi nỗi  nhớ trong  anh đã  đầy lên cùng cực
Vì tình yêu muôn đời vẫn thức
Dẫu đứng trước  con đường nơi lối rẽ không nhau
Em đừng bận tâm
Chẳng phải anh cố nứu giữ  nữa đâu
Mà anh đang  cố dành thời gian để quên đi điều anh đã nhớ
Những độ đông qua mang nỗi buồn trăn trở
Ký ức   lại trở về ai  đâu dễ lãng quên
Trong muôn ngàn nỗi  nhung nhớ không tên
Cứ lẫn lộn  vào nhau sao mà xoá đi được hết
Giá như cuộc đời   được vài lần để chết
Có lẽ giờ đây  chẳng ai phải bận lòng
*** Nguyễn Thanh Hải

237 phản hồi

  1. AI TRONG ĐỜI CHẲNG CÓ MỘT TÌNH YÊU

    Ai trong đời chẳng có một tình yêu
    Anh cũng thế làm sao mà quên được
    Em cứ dỗi hờn nào đâu ai biết trước
    Còn anh vẫn dại khờ như thủa bắt đầu yêu
    Lời thề mặt trời anh muốn nói bao điều
    Giấc mơ cho em không dành cho người khác
    Dù quá khứ xưa cũng đôi lần đi lạc
    Ai qua sông chẳng lỡ chuyến đôi lần
    Đừng hỏi anh yêu em ít hay nhiều
    Bởi tình yêu ai mà đong đếm được
    Đừng hỏi anh yêu người sau, người trước
    Thiệt hơn nghĩa gì, em tất cả đấy thôi
    Xin đừng dỗi hờn vô cớ nữa em ơi
    Anh đâu phải tiến sỹ, giáo sư dự báo tin thời tiết
    Anh yêu em chẳng điều gì luyến tiếc
    Đâu phải bạc tiền mà mất được hả em
    Tình yêu như trăng sáng giữa lòng đêm
    Đừng vì cơn mưa mà xao lòng em nhé
    Anh ước thời gian tròn trăm năm có lẻ
    Bên em suốt cuộc đời nếu không khổ thân anh

    ***Nguyễn Thanh Hải

    Like

  2. NHỚ!

    Nỗi nhớ bay trong bụi tàn của nắng
    Phố buồn thêm như nhuộm tím lòng chiều
    Đem kỷ niệm đốt theo tàn tro cũ
    Để một ngày nỗi nhớ vẫn vẹn nguyên

    ————————
    Nguyễn Thanh Hải

    Like

    • Tình đến lạ lùng, êm ái, đắm say
      Thổn thức Người ơi, đêm dài đâu vơi nhớ…

      Liked by 2 people

  3. Gửi em yêu…

    Đêm xuống rồi.. nhớ lắm phải không ta ?
    Vòng tay ai …nồng nàn ấm áp
    Lời thì thầm lúc… ta hạnh phúc
    Nhịp ái ân xao xuyến trong lòng?..

    Đêm xuống rồi… cô đơn lắm ta ơi?
    Bờ môi khô … khát khao men tình ấm
    Trong lặng im…bàn tay buông hờ hững
    Nỗi buồn dâng… tim muốn bỏ nhịp rung…

    Đêm xuống rồi.. thao thức lắm phải không?…
    Nhắm mắt lại… ngủ cùng ta…. Người nhé
    Người vẫn về … bên ta cùng mây gió
    Vẫn vỗ về…ru ta ngủ…đêm đêm…

    Nhắm mắt vào… ngủ ngon … nhé em!
    Em giờ đây… nhẹ nhàng chân bước
    Vui mây gió…không gì vấn bượng
    Chốn thần tiên.. em sẽ thấy bình yên…

    Nhắm mắt vào… em hãy ngủ đi
    Đừng thương nhớ.. đừng chờ mong chi nữa..
    Đừng lặng lòng… để tim mình héo úa
    Hãy mở lòng… để thắp lửa tim lên..

    Dấu yêu à… phải chăng đã hết duyên
    Em vui lên…đừng đau buồn nữa nhé
    Cất anh vào một góc tim nhỏ bé
    Hãy rộng lòng… bởi người ấy…sẽ thay anh!

    Like

  4. Em hãy về bên người ấy

    Thôi em à, hãy về với người ta
    Bởi người ấy yêu chân thành tha thiết
    Đừng yêu anh, bởi vì em cũng biết
    Con tim anh chẳng yêu ai khác rồi
    Đừng hững hờ
    Khi người ấy ngỏ lời
    Người yêu em, em đừng thương anh nữa
    Con tim nhỏ đừng mang ra chia nửa
    Trọn người này
    Chẳng lỡ phụ người kia

    Biết sẽ đau
    Phải chấp nhận chia lìa
    Đời vốn thế … gặp gỡ rồi ly biệt
    Bóng người xưa trong anh còn bất diệt
    Dẫu bây giờ phạnh phúc đã rời xa

    Đừng thương anh hãy nghĩ đến người ta
    Vun tổ ấm thêm nồng nàn hạnh phúc
    Đừng buồn nhé khi bên người mọi lúc
    Người ấy buồn
    Em có thấy vui không ?

    Đừng lo anh trong giá lạnh mùa đông
    Bờ vai lẻ, không còn ai ủ ấm
    Anh lớn rồi biết tự lo nhiều lắm
    Yên tâm bên người hạnh phúc nhiều nhen

    Biết rằng yêu sẽ có lúc hờn, ghen
    Không thể tránh lòng nhỏ nhen, ích kỷ
    Lời thân thương hãy dành cho người ấy
    Đừng cho anh
    Đừng nói nhớ nhung….

    Về đi em
    Xin kệ anh một mình
    Quãng đường vắng dù chẳng ai chung bước
    Sống lặng lẽ, lòng không còn mong ước
    Chẳng buồn rầu như thế có phải hơn ?

    Bên người ta…
    Quên những nỗi tủi hờn
    Đón niềm vui, thêm ngàn ngày hạnh phúc
    Người hơn anh, cuộc sống không cơ cực
    Chẳng phải lo gì
    Về bên ấy đi… em

    Like

    • Dường như có điều gì đó níu với

      Like

      • 😦😦😦

        Like

  5. Để mùa sang….

    Mùa Đông đến ấm lòng
    Những cỏ đá xám xanh
    Những rong rêu tường gạch
    Những gió buốt mưa phùn
    Nụ cười anh có em

    Nhắm mắt vào là nhớ
    Gọi nắng bừng mưa xa
    Anh vẫn còn ở lại
    Em qua mấy nỗi chờ
    Mùa qua trong nỗi nhớ

    Mơ mắt ra là mơ
    Một ngày yêu còn cũ
    Tên gọi tên mà ngỡ
    Phân vân ta hay người
    Láy hoài một từ “Ơi…”

    Một hợp âm rã rời
    Một tiếng gọi chưa tới
    Một lời nghẹn buông trôi
    Lạ thay: không còn đắng
    Chỉ một vần thơ thôi

    Thầm nghĩ về tình lặng
    Giữa vút cao rộn ràng
    Giữa niềm nhung nỗi nhớ
    Giữa nổi chìm nhân gian
    Giữ nhau…
    Để mùa sang….

    Liked by 2 people

  6. ĐÊM CÔ ĐƠN 2

    Bao đêm rồi thầm nén giọt sầu rơi
    Nỗi buồn ấy … cứ dày vò anh mãi
    Nhớ em lắm muốn qua chơi mà ngại
    Giấu u hoài trong vỏ bọc ấm êm

    Nụ cười em anh nhớ đến hàng đêm
    Trong mỗi giấc mơ không sao quên được
    Yêu ngày ấy còn vẹn nguyên mong ước
    Lối tình này… mong sánh bước bên em

    Yêu em nhiều…
    …mặc kệ nhớ hàng đêm
    Con tim nhỏ kiếm tìm hình dáng ấy
    Trăng vàng vọt gió heo may đưa đẩy
    Anh chìm dần vào giấc mộng bên em

    Kỉ niệm yêu cùng nỗi nhớ hàng đêm …
    Xếp ngăn nắp trong lòng mình… gìn giữ
    Sợ xa mãi nên con tim do dự
    Trói em vào chẳng muốn thả em ra

    Giữ trong lòng còn mãi những ngợi ca
    Cho yêu ấy, tình ngân xa … vang mãi
    Năm tháng hỡi ! … đừng xua đi ngần ngại
    Để ngọt ngào … ở lại với con tim!

    Liked by 1 person

  7. ĐÊM CÔ ĐƠN

    Em xa rồi…
    còn lại anh … với anh !
    Với khoảng trời … ngày xưa trong ký ức
    Mỗi đêm trôi, nỗi nhớ em thổn thức
    Con tim buồn, giữ kỷ niệm … thiêng liêng

    Nơi xa…Em, có nặng nỗi niềm riêng?
    Có buồn không
    Có lệ sầu đêm vắng … ?
    Mỗi đêm xuống có trở mình thức trắng?
    Nhớ một người mới gần gũi … hôm qua?

    Xa em rồi tưởng nỗi nhớ cũng xa
    Có buồn đâu !
    Mà sầu dâng chất ngất
    Kỷ … niệm … ơi !
    Vùi dưới ngàn … tấc đất
    Về làm chi … ?
    Lòng thêm đắng … thêm đau

    Trong tim anh, em như thuở ban đầu
    Đẹp hồn nhiên, trắng trong không tỳ vết
    Anh vẫn yêu, mãi yêu hoài không mệt
    Mặc cho tình
    Có đắng
    Có là đau !

    Ước gì trời chẳng gieo những nỗi sầu
    Đừng ngăn sông, đừng chia cầu cắt lối
    Chẳng nỗi nhớ mỗi đêm về nhức nhối
    Chẳng cuống cuồng chạy kiếm một dáng quen

    Gây chi trời … ?
    Hạnh phúc chẳng thành tên
    Chẳng cho quên
    Bắt gom, dồn … nỗi nhớ
    Đêm khuya vắng, nghe con tim nức nở
    Trót yêu rồi … khổ sở biết làm sao ?

    Tình là chi ?
    Sao đắng … chẳng ngọt ngào
    Yêu là chi ?
    Để lòng buồn vời vợi
    Mặc sóng giữ mãi dập vùi … bến đợi
    Con tim chờ
    Hát mãi khúc nhớ nhau

    Nếu như đời … có tới cả kiếp sau
    Anh sẽ trọn, được ở bên em mãi
    Là duyên phận, không rời xa như vậy
    Chẳng bao giờ
    Phải gánh … nỗi cô đơn …

    Liked by 1 person

  8. Tình lạc………….

    Anh bây giờ vẫn mải nhìn em

    Qua một vài tấm hình trên mạng

    Kỷ niệm xưa đôi khi còn nhập nhoạng

    Dẫu bây giờ, chỉ còn lại trong mơ

    Anh vẫn là anh, đơn giản của ngày xưa

    Vẫn nụ cười và những điều đơn giản

    Dẫu đời có mưa nhiều hay nắng hạn

    Vẫn là anh, nguyên vẹn thủa ban đầu…

    Còn em nhìn chẳng khác lắm đâu

    Riêng nụ cười đã khác nhiều ngày trước

    Có lẽ nào, hạnh phúc em có được…

    …chẳng vui hơn…hạnh phúc những ngày nào?

    Em bây giờ chưa thực sự vui sao?

    Hay thời gian đã làm em cười khác?

    Riêng anh biết, anh vẫn còn đang lạc

    Trong tình yêu….
    ….chỉ còn lại riêng mình…

    Liked by 1 person

  9. Em – Ta!

    Ta…về lạc giữa cơn mê
    Chợt bừng tỉnh giấc…đê mê tháng ngày
    Men đời chưa thắm đã cay
    Men tình còn đọng…đong đầy nhớ thương

    Tình đầu em vẫn còn vương
    Mắt sầu hoen biết…nỗi buồn riêng em
    Biết đâu … một chút hờn ghen
    Thì chăng phải vướng … con tim héo gầy

    Ai đâu biết được thân này
    Tim ta héo úa …tháng ngày dần qua
    Lạc đường…ta đến cửa nhà
    Tu tâm tích đức…chẳng bàn thực hư

    Cầu mong … trong kiếp bụi trần
    Em không còn phải …vướng đường trần gian
    Lưu đầy một kiếp hồng nhan
    Nguyện theo cửa phật… an nhàn về sau!

    Like

  10. KHI TA PHẢI LÃNG QUÊN MỘT NGƯỜI

    Khi ta chọn cách lãng quên đi một người
    Chẳng phải là ghét đâu…đơn giản là không nên nhớ
    Có những người với ta từng như là hơi thở
    Nhưng rồi một ngày vẫn xa thật là xa

    Khi ta mang trái tim dành trọn đến một người
    Cũng chính là lúc chơi ván bài may mắn
    Dù ta dành hết một nửa đời thành thật
    Yêu trọn người thôi….đâu có nghĩa người …yêu….

    Có lẽ bởi ta đã mơ mộng quá nhiều
    Trong khi cuộc sống kia còn vô vàn người khác
    Trong vô vàn ấy… riêng ta vô tình lạc.
    Nên lẻ loi ta…vơ lại mỗi riêng mình…

    Khi ta chọn cách chấm dứt một cuộc tình
    (Gọi là cuộc tình thôi nhưng vốn chỉ có ta trong đó)
    Thì cũng là lúc máu trong tim ta nhỏ
    Ta buộc phải quên…chứ chẳng muốn chút nào…

    Ta vẫn biết rằng đời còn rộng biết bao
    Trong dòng người ấy ta không gặp người yêu ta nhất
    Nên dù chọn cách lãng quên…nhưng nỗi buồn trong ta là có thật
    Bởi khi chửa quên người…ta mãi chẳng thể vui…

    Liked by 1 person

  11. Biết làm gì trong nỗi nhớ về em…

    Biết làm gì trong nỗi nhớ chiều nay
    Nghe nức nở thời gian úa vàng trên xác lá
    Nghe cô đơn bập bềnh giưa những môi cười xa lạ
    Phố âm thầm chờ đợi một ngày êm…

    Biết làm gì trong nỗi nhớ về em
    Tôi bán hờn ghen mua tình yêu đích thực
    Bán cả linh hồn mua về kỷ niệm…
    Tôi bán tôi rồi…Em…có mua không?

    Like

    • Hoạ theo bài thơ của Nước mắt của cá với vai là thân phận người phụ nữ
      ————————————-

      Nước mắt giờ đây dường như đã cạn rồi
      Chẳng còn gì để cho đi khi đường tình rẽ lối
      Nỗi buồn nhân lên bắt con tim vô tội
      Đớn đau thêm một lần cho đúng nghĩa tình yêu
      Anh đã bán linh hồn anh để mua lại niềm đau
      Bán hờn ghen mua tình yêu tiếc nuối
      Anh bán anh trong vòng tay tội lỗi
      Kỷ niệm còn gì hay chót lưỡi đầu môi
      Thôi về đi anh, đừng tiếc những tháng ngày
      Đừng cố khóc cho niềm đau nhân thế
      Đừng dày vò xác thân tàn như thể
      Có một ngày anh sẽ chết vì yêu
      Thôi cũng đừng nhớ làm chi trong mỗi buổi chiều
      Đừng chờ đợi cơn mưa buồn quá khứ
      Đừng tô son cho cành hoa héo rũ
      Vì em là gì, còn gì…trong im lặng đời anh

      Like

      • Tiễn người

        Ta tiễn người đi nốt quãng đường
        Trong chiều hiu hắt ánh tà dương
        Một lần xa cách sầu thiên cổ
        Giữ lại trong đời một thoáng hương.

        Người về bên ấy yên lòng nhé
        Đừng bận tâm gì chuyện khói sương
        Cứ kể như mình chưa từng gặp
        Ngày mai đời sống lại như thường….

        Liked by 1 person

  12. Vắng Em rồi

    Em trở về với hạnh phúc của em
    Còn riêng ta với niềm đau nhức nhối
    Vẫn biết nhung nhớ chẳng bao giờ có tuổi
    Nhưng chúng mình thì có trẻ mãi được đâu.

    Xuống biển còn chẳng biết biển nông, sâu…
    Sao đo lòng người sâu đậm
    Như chiếc lá vừa hôm qua xanh thẫm
    Mà hôm nay, bỗng chốc úa vàng…

    Em trở về rồi…chắc mãi chẳng ghé sang
    Những lời Em hứa giờ chỉ còn ta nhớ
    Bao điều nhức nhối…nụ hôn còn dang dở,
    Bao điều đã từng..ta mãi chẳng thể quên…

    Có biết bao điều chẳng thể gọi thành tên
    Những gì hôm qua..nay đã thành quá khứ
    Người thương, người dưng…gần nhau hay cách trở
    Luôn rất mơ hồ, dễ vỡ…thật mong manh…!

    Khoảng trời không Em, chẳng biết có còn xanh
    Hay chỉ có lòng ta như chiều mưa cuối phố
    Nắng có hong khô những cung đường lá đổ
    Đời vắng Em rồi…ta…vui với ai…

    Liked by 1 person

  13. CÓ LẼ CUỐI CÙNG

    Có những ngày trên đường bước tha hương

    Mưa quất từng cơn

    Nắng cào mặt đất

    Biết làm sao để chọn lựa được mất

    Số phận an bài hay nợ kiếp trả vay

    Có những ngày rượu uống mãi chẳng say

    Gai đâm vào tim

    Hồn ẩn mình chờ chết

    Ta chông chênh bên vực sâu mỏi mệt

    Nhìn ánh ban mai mà ngỡ đến thiên đàng

    Thời gian trôi qua trong cuộc sống hoang tàng

    Ta nhận ra ta đã sạn chai nhiều quá

    Ngoảnh mặt lại phía sau chiều vô ngã

    Nhận ra mình như đã trưởng thành hơn

    Rồi một ngày thêm những vết thương

    Giọt máu hồng chảy loang trên thềm lạnh

    Chẳng biết từ đâu trong bể đời vô tận

    Nỗi nhớ dịu dàng xoa mỏi những niềm đau

    Từ đó biết rằng mình sẽ sống cho nhau

    Biết yêu thương hơn những gì đã mất

    Bão giông qua lòng chẳng làm vuột mất

    Em! một tình yêu

    Có lẽ … cuối cùng

    ***Nguyễn Thanh Hải

    Like

  14. MÙA NOEL NĂM ẤY

    Noel về người dõi lòng theo đạo
    Còn riêng tôi bên suối rượu – thơ – đàn
    Tiếng chuông ngân dòng người về bên chúa
    Tôi vô tình theo hút một mùi hương
    Tôi vô ngã trong thánh đường chật chội
    Mùi hương kia như xóa lối tôi về
    Tiếng kinh cầu dụ tình về bỏ ngỏ
    Dạ bảo lòng mà lạc giữa cơn mê
    Trên thánh giá bừng lên tinh cầu trắng
    Chúa ngôi cao soi ánh sáng nhân từ
    Gieo hạnh phúc nẩy mầm từ đêm mộng
    Chọt nhói lòng tôi nhớ một người dưng
    Chúa vô tình đẩy tôi vào lơ lửng
    Nắm tay con chiên ngoan đạo của ngài
    Bàn tay ấy tỏa lên từng hơi ấm
    Thì thầm lần đầu tôi đọc trọn câu kinh
    Tôi lạc giữa thiên đường như chưa đủ
    Tôi miên man máng cỏ dáng em quì
    Lời nguyện cầu linh hồn người cứu rỗi
    Em ngoan hiền đưa tôi tới Phục Sinh
    Biết bao năm linh hồn tôi lẩn trốn
    Góc tối sâu, hay vực thẳm vô thường
    Nay trở về bên cỏ xanh êm ái
    Giáng sinh an lành dâng khúc nhạc mùa thương
    Chợt tỉnh giấc trong ngàn cơn gió lạnh
    Tiếng ai kia theo nước cuốn đi rồi
    Mùa noel lại về gây thương nhớ
    Giữa thánh đường chân lạc bước đơn côi
    Bài thánh ca như chưa từng chờ đợi
    Đem nỗi buồn mùa noel trước đến đây
    Em ngoan đạo mang nỗi niềm héo úa
    Để hàng cây ngả bóng tối thêm đầy

    *** Nguyễn Thanh Hải

    Like

  15. Tim vỡ

    Xin vĩnh biệt ngày vừa qua ấy
    Giấc mơ tan tỉnh giấc ngẩn ngơ
    Xin vĩnh biệt ân tình còn đấy
    Chỉ riêng mình ủ ấp nắng mưa

    Xin vĩnh biệt những mùa thương nhớ
    Xa bàn tay đôi mắt hẹn hò
    Xin vĩnh biệt những điều lo sợ
    Khi vô thường giỡn cợt bụi tro

    Xin vĩnh biệt hương trao thơm mật
    Lúc tin yêu không biết lọc lừa
    Xin vĩnh biệt men nồng say ngất
    Ngất say rồi còn đọng tóc tơ

    Xin vĩnh biệt câu thơ thắm thiết
    Thưở ta- người nghĩ chuyện dài lâu
    Xin vĩnh biệt lo toan mỏi mệt
    Chuyện yêu đương nước chảy qua cầu

    Xin vĩnh biệt là đây tim vỡ
    Ngày vừa qua bóng nhạn lưng trời
    Xin vĩnh biệt là đây nỗi nhớ
    Chạnh hồn sầu cạn chén đầy vơi.

    Like

  16. Tháng Mười về

    Tháng Mười về…
    nỗi nhớ có còn không?
    Đã tàn chưa những chờ mong tháng Chín
    Tháng mùa Thu với nỗi lòng thầm kín
    Giữa hanh hao sắc sầu tím Thu tàn.

    Tháng Mười về…
    có còn tiếng thở than?
    Trong canh khuya những mơ màng tháng cũ
    Rồi đêm này còn không những ủ rũ
    Đêm mông lung mơ quá khứ có về.

    Tháng Mười về…
    còn không trong cơn mê?
    Bóng dáng ai giữa bộn bề tâm thức
    Để chiêm bao tàn rồi liệu có thực
    Để lại đau thêm nhức nhối đêm trường.

    Tháng Mười về…
    mùa có còn vấn vương?
    Thu có mang những yêu thương về lại
    Gió heo may thổi đoạn tình đi mãi
    Thêm tháng chờ… tháng khắc hoải đợi mong.

    Tháng Mười về…
    mang cái lạnh mùa Đông
    Tháng cuối Thu….
    tháng sầu đong Thu cuối…

    Like

  17. Thu

    Mình ra khỏi đời nhau,
    Nhẹ nhàng thôi như mùa thu thay lá,
    Những nhớ mong một thời hoang hoải,
    Giờ như nước qua cầu…

    Níu làm chi tình tạm, nghĩa vay
    Dù nỗi nhớ vẫn như ngàn đợt sóng
    Rồi xuân đến hoa reo cười trong nắng
    Chỉ có tình ta sao cứ mãi lặng câm?

    Dù yêu người bằng cả trái tim
    Không lợi, không danh giữa chợ đời mua bán
    Nhưng tình yêu cứ chết dần theo năm tháng
    Bởi chỉ có mình ta lạc lõng đi tìm.

    Khoảng cách cuộc đời hay khoảng cách trái tim
    Người cứ bảo để ta thôi tìm nữa
    Khoảng cách tim Người….giờ chia đôi một nửa
    Lặng lẽ đi hoài….
    ………………….ta một bóng đơn côi!

    Nam VK

    Like

  18. Duyên nợ

    Dẫu không duyên nợ gì đâu,
    Một lần cắt lối, lắc đầu sao đang….
    Thương ai vô cớ nhỡ nhàng,
    Mùa Đông cháy đỏ lá bàng vèo rơi….

    Tưởng rằng chỉ thế là thôi,
    Thoảng qua tiếng gió giữa trời ái ân.
    Em về non lại bồ quân,
    Tôi đường sỏi đá chai dần giấc mê…

    Tìm đâu được nữa miền quê,
    Những đêm mưa bụi dãi dề ý xuân…
    Thế rồi tôi cứ phân vân,
    Như con mắc nợ tứ thân nâu sồng…

    Đời người liền mạch như sông,
    Bao nhiêu nước chảy vẫn không khô nguồn…
    Quên nhau càng thấy nhau buồn,
    Chuồn chuồn bay thấp, chuồn chuồn bay cao.

    Sắp thêm mùa đỏ hoa đào,
    Em về bến đỗ, tôi vào cơn mê…
    Cũng vì không thể nào quên,
    Nên hôm nay lạnh chẳng yên phận mình…

    Like

  19. CHỈ MUỐN

    Chỉ muốn cùng em đi hết những mùa Thu
    Đi hết cả mấy mùa Đông, Xuân rồi Hạ…
    Nhưng có phải tại, mùa Thu rơi nhiều lá
    Ngập cả lối về… nên em vẫn chẳng sang?

    Anh vẫn một mình với muôn nỗi đa mang
    Giữ những niềm tin do chính mình thêu dệt
    Có lúc nghĩ..bởi tình yêu làm em mỏi mệt
    Nhưng vẫn vững lòng bởi lí lẽ: “…vì yêu…”!

    Anh chẳng biết là em buồn biết bao nhiêu
    Biết đâu có lẽ..em đang vui nhiều lắm
    Vài kilomet cũng ngỡ xa ngàn dặm
    Huống chi chúng mình…xa đến thật là xa

    Rồi lối em về, hay những chốn em qua
    Có những lúc nhớ em…anh thổn thức?
    Vẫn biết tình yêu là một điều có thực
    Nhưng cứ một mình chắc ai cũng cô đơn!

    Và rồi mùa thu cũng sẽ dài nhiều hơn,
    Hay lại ngắn ngủi lụi tàn heo may gió?
    Đôi khi có biết bao điều dù rất nhỏ
    Dễ với nhiều người…
    …nhưng khó với…
    …riêng ta…!

    Mùa Thu năm nào…
    …ta gặp…?
    ….chắc rất xa….!

    Like

    • Hay lắm NMCC

      Like

      • Thanks so much

        Like

  20. Biển cạn

    Đêm xuống, sao trời lấp ló mây
    Lòng ai mong nhớ, bóng ai đây?
    Cơn gió lang thang, đêm không ngủ
    Biển cạn lòng, rỗng cả vòng tay

    Nam VK

    Like

  21. Có thể nào…

    Có thể nào Em dành cho anh
    Một chỗ trong trái tim
    Một chỗ không bình yên,
    Một chỗ không dịu dàng ấm áp
    Một chỗ chẳng bao giờ Em để mắt
    Trống rỗng và cô đơn
    Anh sẽ trồng hoa thơm
    Thắp lại ngọn lửa hồng tim em ấm áp
    Rồi sau này sẽ có một người khác
    Dịu dàng thổi ngọn lửa cháy lên…
    Mãi sau này anh vẫn chỉ là anh
    Chỉ là anh….… một ngọn gió không tên
    Vô hình cả trong Em nỗi nhớ
    Một ngày vui không muộn phiền trăn trở
    Liệu rằng Em có còn nhận ra anh…?

    Nam VK

    Like

  22. Ra khỏi giấc mơ tôi

    Đừng thơ thẩn, đừng giẫm nhàu bụi thắm
    Vết đường xưa còn tìm lại được chăng
    Cầu thang nhỏ kẽo kẹt theo nhịp bước
    Đến muôn đời ra khỏi giấc mơ tôi

    Với nước da của em màu nâu mịn
    Em dịu dàng, em xinh đẹp kiêu sa
    Em đằm thắm như hoàng hôn chiều tím
    Như tuyết trắng trong, như ánh sáng bình minh

    Có những lúc mắt em thảng thốt
    Chợt mỏng manh tan tác tựa âm thanh
    Lại có lúc mắt buồn vời vời
    Chẳng thành lời mà thiêu đốt tim ai

    Giờ tĩnh mịch, nơi hoàng hôn xa cách
    Ta bồi hồi nhớ lại trời xưa
    Nhớ phố nhỏ chiều loang vạt nắng
    Nhớ lời ai êm ái dịu dàng….

    Đừng thơ thẩn, đừng giẫm nhàu bụi thắm
    Vết đường xưa còn tìm lại được chăng
    Cầu thang nhỏ kẽo kẹt theo nhịp bước
    Đến muôn đời ra khỏi giấc mơ tôi!

    Like

  23. Mình bước qua đời nhau

    Mình bước qua đời nhau
    Đi về phía không tình yêu ở giữa
    Thà anh chết cho lòng em nguôi lửa
    Anh quay đi cho em hết niềm thương

    Chứ mình sống như chiếc bóng bên đường
    Âm thầm với bao niềm riêng chất chứa
    Em đau đớn trước mọi điều anh hứa
    Niềm tin, niềm tin… chỉ là giấc mơ

    Anh trở về không nguyên vẹn như xưa
    Nước mắt em rơi, em khóc nhiều hơn trước
    Thời gian yêu nhau mình có được
    Chỉ nụ cười đọng mãi trong giấc mơ

    Anh bước qua đời em, anh mất em
    Giấu nỗi buồn vào từng trang ký ức
    Em không về với tình yêu chân thật
    Anh vẫn còn đây một nỗi đau thầm

    Chẳng bao giờ được sống trăm năm
    Răng chẳng long mà đầu chẳng bạc
    Thà anh chết để tình không đổi chát
    Anh quay về, em bên người khác, không anh

    Thà mình đừng cứ lướt thật êm
    Qua đời nhau, qua những chiều hanh vắng

    VK Nam

    Like

  24. Ra khỏi giấc mơ tôi

    Đừng thơ thẩn, đừng giẫm nhàu bụi thắm
    Vết đường xưa còn tìm lại được chăng
    Cầu thang nhỏ kẽo kẹt theo nhịp bước
    Đến muôn đời ra khỏi giấc mơ tôi

    Với nước da của em màu nâu mịn
    Em dịu dàng, em xinh đẹp kiêu sa
    Em đằm thắm như hoàng hôn chiều tím
    Như tuyết trắng trong, như ánh sáng bình minh

    Có những lúc mắt em thảng thốt
    Chợt mỏng manh tan tác tựa âm thanh
    Lại có lúc mắt buồn vời vời
    Chẳng thành lời mà thiêu đốt tim ai

    Giờ tĩnh mịch, nơi hoàng hôn xa cách
    Ta bồi hồi nhớ lại trời xưa
    Nhớ phố nhỏ chiều loang vạt nắng
    Nhớ lời ai êm ái dịu dàng….

    Đừng thơ thẩn, đừng giẫm nhàu bụi thắm
    Vết đường xưa còn tìm lại được chăng
    Cầu thang nhỏ kẽo kẹt theo nhịp bước
    Đến muôn đời ra khỏi giấc mơ tôi!

    Like

  25. THƠ

    Thơ ghi khoảnh khắc thời gian
    Vô thường rồi cũng nhẹ nhàng qua đi
    Chỉ trong khoảng lặng tức thì
    Cuộc đời xuôi ngược cũng vì nhớ thương

    Thơ gieo sợi nhớ cho ai
    Con tim rung cảm tình dài vương mang
    Buồn, vui, hờn, giận võ vàng
    Mãi tìm hạnh phúc, bình an cuộc đời

    Thơ rơi hết những đắng cay
    Cho hồn thanh thản, cho ngày an nhiên
    Cho đời rớt hết ưu phiền
    Cho tôi tìm được một miền vô ưu

    Thơ ươm hạt giống tình người
    Tôi và em nở nụ cười vô tư
    Trải lòng rộng mở nhân từ
    Tình yêu cuộc sống, tâm tư giãi bày.

    Like

    • Hay lắm bạn ạ!

      Many thanks

      Like

  26. Toại lòng….

    Giữ cho nhau nhé, người yêu
    Lần hẹn ngày nao, một buổi chiều
    Người thẹn nhìn tôi, cười không nói
    Đâu hay, ta nghĩ, mình sẽ yêu

    Ngày tháng vút qua, thật khẽ khàng
    Dăm ba lần hẹn, một lần sang
    Gặp nhau tình ngỏ, lời chưa ngỏ
    Ta bén duyên nhau trong nắng vàng

    Thấm thoát ngày qua, lại một ngày
    Nhớ quá làm sao nói được đây
    Muôn vạn trùng xa…muôn vạn nhớ
    Mong mỏi gặp nhau từng phút giây.

    Thời gian trôi qua trong nhớ mong
    Nhớ người…nhớ cả bờ môi cong
    Gặp tôi, người lại cười, chả nói
    Chỉ bấy nhiêu thôi, cũng toại lòng.

    Like

  27. LỆ

    Đôi mắt bâng khuâng, đôi mắt buồn
    Mắt hướng dần theo ánh chiều buông
    Có thấy sóng xanh vùi bờ cát
    Nhè nhẹ xô nghiêng xóa nỗi buồn

    Ánh mắt trao nghiêng, mắt buồn không
    Có soi thấu được nỗi nhớ mong
    Có hiểu thời gian không trở lại
    Lệ rơi lặng lẽ vào hư không

    Mắt ơi có thấu trái tim yêu
    Như nắng bừng lên, nắng khoái chiều
    Lặng im phản chiếu niềm u ẩn
    Tim tan thành lệ, dòng lệ yêu

    Mắt có bao giờ thấy tim ta
    Dào dạt yêu thương tựa hồng hà
    Bởi Người chối bỏ, Người không nhận
    Tim tan thành đá, đá tim ta

    Like

  28. Tìm lại dấu xưa

    Bước chân về lại căn nhà
    Chôn bao kỷ niệm của ta một thời
    Bao nhiêu năm ấy qua rồi
    Mà nghe lòng vẫn bồi hồi tiếc thương

    Mộng du chân vẫn quen đường
    Con đường nhỏ hẹp thân thương ngày nào
    Căn nhà vắng lặng làm sao
    Hỏi thăm mới biết đã bao tháng ngày

    Người đi về phía chân mây
    Để người về lại đứng đây đắm chìm
    Tựa lưng cánh cửa im lìm
    Thả hồn ký ức đi tìm ngày xưa …

    Like

    • Dấu xưa nay đã phai rồi
      Rêu phong quên lối rủ mùi tháng năm
      Người về lòng có ngóng trông
      Hay còn mộng mị gót hồng phương nao

      Like

      • Thời gian cỏ phủ hiên nhà
        Nắng xuyên kẽ lá chiều qua cuối ngày
        Trên trời vắng bóng chim bay
        Giăng giăng mấy sợi mây gầy bóng ai

        Like

  29. Nếu một mai

    Bất chợt gặp lại nhau
    Thì thế nào em nhỉ?
    Những yêu thương nhung nhớ
    Liệu có còn vẹn nguyên?

    Bất chợt gặp lại nhau
    Chuyện ngày xưa có kể
    Hay mỉm cười lấy lệ
    Rồi khẽ khàng bước qua?

    Nỗi đau đã dịu xoa
    Hay vẫn còn âm ỉ
    Ừ thì cũng là vị
    Của một thời yêu nhau

    Giọt nước mắt đã lau
    Để nụ cười sẽ thắp
    Nếu ngày mai có gặp
    Sẽ nói gì cùng nhau?

    Nếu một mai có gặp……..

    Like

  30. Tiễn nhau

    “Giá như cuộc đời được vài lần để chết
    Có lẽ giờ đây chẳng ai phải bận lòng”

    Tiễn nhau một chén rượu này
    Cớ gì đến lúc thật say mới buồn?

    Trăm năm, đá cũng phải mòn
    Ngàn năm sóng vỗ, mà còn rong rêu…
    Huống gì chỉ một lời yêu
    Mỏng manh như khói lam chiều thoảng qua!

    Trao nhau một chút thật thà
    Yêu thương đến vậy đã là keo sơn
    Chia tay sao lại không buồn
    Quay đi nén lệ, nỗi buồn có qua…

    Giá như một chén mà say!

    Like

    • ” chia tay sao lại ko buồn
      Quay đi nén lệ, nỗi buồn có qua”

      Hay lắm NMCC

      Like

      • “…Giá như cuộc đời được…vài lần để chết…”
        thì có lẽ sẽ không còn đau nữa…phải không NTH!
        Cảm ơn NTH đã đọc và chia sẻ.

        Like

        • Yeah, nó refresh lại cuộc sống của chúng ta

          Like

    • hay cho câu: huống gì chỉ một lời yêu. mong manh như khói lam chiều thoảng qua

      Like

  31. Nhớ Hà Nội, nhớ mưa…

    Chủ nhật buồn ngồi lặng ngắm mưa rơi
    Màn mưa bụi bay giăng ngoài khung cửa
    Tiếng ve sầu vẫn đang nức nở
    Khóc cho mùa hè sắp sửa đi qua.

    Trong cơn mưa càng thấm nỗi nhớ nhà
    Nhớ Hà Nội nhớ mưa trên mái phố
    Nhớ dáng Mẹ nghiêng nghiêng bên bếp lửa
    Nhớ bóng hình ai đang tha thiết chờ ai.

    Hà Nội giờ, mùa thu đã sang chưa?
    Hương hoa sữa đã vấn vương trên phố
    Và những giọt nắng thu nhỏ mật
    Trải khắp phố phường cùng với lá thu bay.

    Rồi hương cốm thu cứ nhè nhẹ bay
    Từ đôi tay của cô nàng bán cốm
    Hương cốm ấy đến giờ càng gợi nhớ
    Cứ gợi thầm, Hà Nội nỗi nhớ thương.

    Mong một ngày trở về bên Em
    Về bên Em một chiều thu nhạt nắng
    Và đến khi hoàng hôn buông xuống
    Hương cốm chiều, hương hoa sữa nhẹ bay.

    Nhưng hôm nay chỉ mình tôi ngồi đây
    Hà Nội nhớ ai, sao mà nhớ lạ!
    Trong nỗi nhớ, tôi ru mình thật nhẹ…
    Nhớ tình ai vẫn gọi tôi về!

    TV

    Like

  32. Người Ấy…

    Người ấy đi đâu mãi chẳng về
    Ðể tôi ôm mãi một cơn mê
    Ðêm dài nghe gió buồn xao xác
    Tiếng hạc gọi đàn sao tái tê

    Người hỡi đi đâu mãi hở người
    Biết chăng có kẻ đếm đơn côi
    Lời yêu chưa thốt trong vành mắt
    Tiếng hẹn còn vương trên khoé môi

    Người hỡi đi đâu mãi biệt tăm
    Ðêm dài tỉnh lẻ bước âm thầm
    Vắng ai vắng cả lời âu yếm
    Gió chẳng ru hời, cây lặng câm

    Tôi vẫn ngồi đây mơ dáng em
    Gởi hồn theo tiếng nhạc ru êm
    Ðể tâm tư lắng về nẻo ấy
    Có dáng “bé thương” tóc dịu mềm

    Bao lần tôi muốn nói yêu ai
    Sao ngượng đầu môi tiếng thở dài
    Ðôi nẻo người ơi xa cách quá
    Tôi sợ cho tình sớm lãng phai

    Tôi có còn chi để tặng em
    Ngoài con tim héo khóc bao phen
    Tấm thân tàn úa theo năm tháng
    Và một khối tình chưa lãng quên

    Ðêm nay tôi viết lại vần thơ
    Nhắn gió theo mây đến nẻo chờ
    Biết chăng em hỡi tình tôi vẫn
    Gởi mãi về em dẫu trong mơ

    Like

  33. NHỚ…

    Bất chợt ngày nào ta nói yêu em
    Dẫu chỉ gặp đôi lần thôi nhỉ
    Ta chỉ muốn đời không mộng mị
    Em nhớ gì cho buổi gặp đầu tiên?

    Bóng dáng nào thành khúc nhớ triền miên
    Cho ký ức trào sôi trong tâm tưởng
    Ta vẫn biết biển đời vô lượng
    Bến yêu em ta có cập đến bờ?

    Lúc xa nhau em có đợi chờ
    Có mơ ước sau những lần hò hẹn
    Tay trong tay suốt đường cây bóng rợp
    Hai nửa đời ghép lại một lời yêu!

    Có gì đâu ta cứ nhớ thật nhiều
    Một bóng dáng trong lần đầu gặp gỡ
    Ta chợt muốn hóa thành trăm vụn vỡ
    Tan vào em – miền nhớ với thời gian…

    VK Nam

    Like

  34. Biển vẫn mặn, biển sâu…
    (Tặng người tôi yêu)

    Tôi vẫn biết mình là con suối nhỏ
    Trên đồi cao chỉ có gió cùng trăng
    Lòng trải ra cùng năm tháng chờ mong
    Cố kiếm tìm tình yêu trong lòng biển

    Biển mịt mù, sương mờ che biển biếc
    Nên ngậm ngùi hòa quyện với dòng sông
    Suối chảy đi, mắt vẫn cố ngóng trông
    Chỉ thấy mịt mù, sương giăng trắng xóa

    Theo thời gian suối nhỏ mãi chảy suôi
    Nuôi mong ước được về cùng với biển
    Biển phía xa bạc đầu con sóng biếc
    Mưa buồn rơi, có rõ lối hàng không?

    Mặc mưa buồn, suối vẫn lặng lẽ trôi
    Về nơi có cánh hải âu chao liệng
    Cùng buồm nhỏ đi về trên biển biếc
    Sương mịt mù, biển vẫn mặn, biển sâu…

    Có khi nào em đứng ngắm biển không
    Có ngẩn ngơ mỗi lần ra trước biển
    Tình yêu ấy có dồn theo sóng biếc
    Thấy biển mờ, em có nhớ…gì không………

    Like

  35. Tháng 9 rồi…

    Tháng 9 rồi,mình hò hẹn đi em
    Người ta bảo chuyện hẹn hò tuyệt lắm
    Nắm tay người yêu hình như rất ấm
    Chẳng lạnh lùng như tay của người dưng!

    Tháng 9 rồi,mình hò hẹn đi em
    Lâu lắm rồi chẳng hơi bàn tay ấm
    Tháng 9 mùa này nghe mưa lạnh lắm
    Đêm qua thôi cơn bão dội bên thềm!

    Tháng 9 mùa thu, gió khát môi mềm
    Hương hoa trắng thơm nồng chiều im ắng
    Thèm một mái đầu tựa bờ vai…yên lặng
    Đôi giày mòn… chiếc nọ cạnh chiếc kia…

    VK Nam

    Like

  36. Hay va y nghia lam anh trai .

    Like

    • Sao bạn biết mình là anh? Chị thì sao😛

      Like

  37. Sắc tím hoa xoan

    Anh trở về ngõ vắng ngày xưa
    Hoa xoan rụng đưa anh vào nỗi nhớ
    Kỷ niệm theo mùa ùa về trong nắng vỡ
    Không biết bây giờ em còn nhớ hay quên
    Ngày em ra đi nắng chưa kịp trong xanh
    Hoa xoan lỡ rải nỗi buồn tím ngắt
    Cơn gió vô tình đem mưa vào trong mắt
    Cho lần cuối cùng và mãi mãi cách xa
    Tháng tư về rồi vơi nhung nhớ tháng ba
    Lũ chim vành khuyên hát vang lời tình tự
    Lời yêu xưa rớt bên thềm rêu cũ
    Ôm những nồng nàn hoa xoan tím dùm ai
    Chuyện ngày xưa và chuyện của tương lai
    Ai biết được để rồi thôi hối tiếc
    Những dại khờ khi trái tim lỗi nhịp
    Yêu thương vội vàng để mãi mãi lòng đau
    Hoa tím ơi xin cất giữ dùm nhau
    Chút ân tình nồng nàn tôi thủa ấy
    Chút đắng cay để mưa buồn bớt vội
    Nhạt phai màu những yêu dấu ngày xưa
    Ngày trở về nắng đang vỡ trong mưa
    Mưa trong lòng nhuộm mùa xoan tím ngắt
    Xác hoa rơi giữa hồn yêu ngơ ngác
    Để nắng vỡ một ngày trong gió cuốn chiều rơi
    Thêm một lần ôm nỗi nhớ chơi vơi…

    *** Nguyễn Thanh Hải
    T4/2013

    Like

    • Ngẩn ngơ một cái bắt tay
      Dẫu mưa lắm hạt cũng ngây ngất lòng
      Hoàng hôn đã tắt nắng hồng
      Ma ai gieo hạt nhớ mong thế này…

      Like

  38. TÀN THU

    Mùa Thu ơi ở lại
    Cho ta nói câu này
    Lá đã đâu vàng hết
    Mà nắng chiều thu say

    Em cũng như thu ấy
    Bất chợt đến rồi đi
    Để tàn thu ở lại
    Chẳng nói nhau câu gì

    Màu thời gian phai cũ
    Nơi bóng chiều đã sang
    Ta vội vàng nứu lại
    Nỗi nhớ về lang thang

    Ta đã đi tìm em
    Tìm từ mùa thu trước
    Qua mùa hạ muộn màng
    Và mùa đông rét mướt

    Giờ gặp rồi ngỡ được
    Nhuộm máu hồng trong tim
    Nào đâu thu quá vội
    Để hồn ta lặng buồn

    Nhìn theo tàn thu thấy
    Nhuộm một màu lá rơi
    Lẫn trong từng chiếc lá
    Mảnh tình ta cũng rơi

    Nguyễn Thanh Hải
    T11/ 2012

    Like

    • Góc thơ giải trí _ Chuyện tình tháng 7 : Lối em đi…….
      05/07/2012 | HuongDOREMI | Bang Mandolin | 1970 lượt xem | 128 thảo luận |
      …………………………. .
      Người đi lòng nhớ nao nao…..
      Xa người hồn cứ nghiêng chao tháng ngày….

      NHỚ
      Vừa mới gặp nhau…đã cách rời
      Nhớ nhung da diết …nặng buồn rơi
      Chiều buông tím sẫm, đêm thanh vắng
      Gió thoảng …tình say…..giấc nghẹn lời….

      ĐÁNH THỨC
      Men tình đánh thức chơi vơi….
      Em chưa bước kịp….người ơi hãy chờ
      Đường dài khi tỉnh khi mơ
      Trái tim rực lửa bất ngờ trao anh

      SAY…
      Rượu tình hoà trăng mật
      Mùi thơm cảm đê mê
      Mắt cùng môi nguyệt thực
      Trăng khuya lạc lối về

      NẶNG TÌNH
      Trao nhau hết…
      những hồn thơ
      Bao ngày xa cách…
      mong…..
      chờ……
      gặp nhau
      Rồi
      ai ….
      cũng…bạc mái đầu
      Nặng tình
      gom lại
      …mai sau vẫn còn
      ………..

      EM…………

      Em giống như
      Trời…
      Đất
      Khi không….nắng
      khi…mưa
      Nóng
      lạnh
      như……thời tiết
      Anh cũng phải theo mùa

      Photobucket…… ..

      LỐI EM ĐI…..

      Em đi chạm phải nụ tình
      Nghe như sóng vỗ, giật mình con tim
      Nghiêng trời đè bóng cánh *chim
      Mây vờn, trăng sáng…hắt tìm lối em……

      Môi mềm lạc bước nhân duyên
      Vương vào sợi nhớ giăng lên đất trời
      Kiêu sa Nhật Nguyệt giữa đời
      Để ai lóng ngóng làm rơi….thơ rồi

      NHỚ……

      Khoảng cách đường xa biết mấy cầu
      Mà sao ta cứ phải lòng nhau
      Để rồi mang nặng niềm thương nhớ
      Sợi nắng nghiêng chiều ngả bóng sâu

      Like

      • Em nhớ anh có thể bởi tình yêu
        … hay có thể bởi ngày xưa quá đẹp
        Chia tay nhau
        …lửa vào tim đã khép
        Cung đàn năm xưa nay đã lỡ nhịp rồi

        Like

  39. Say…

    Rượu ngon, ta uống đêm nay
    Uống đi, ta cạn chén này với nhau
    Rượu vào, tan những cơn đau
    Lời say, rượu phả, cái sầu theo ra.

    Dại khờ ta rót cho ta
    Yêu đương chi lắm cũng là thế thôi
    Uống đi, cạn đến đáy sâu
    Chén lên, chén xuống, hết sầu là vui?

    Tình yêu có lúc đầy vơi
    Nỗi đau nhân thế, ở đời ai hay!
    Đáy be còn chút điều may
    Lắc lên tan với rượu này, rót ra…

    Rượu ngồi uống giữa đêm xa
    Lúc say, mới biết ai là tri âm!

    Like

  40. Mưa buồn…

    Lâu lắm rồi sao ta không thể viết.
    Dòng thơ tình nay biền biệt nơi đâu.
    Từng đêm nghe giọt nhớ rơi sầu.
    Dần thấm đẫm vào tâm hồn cô quạnh.

    Mưa hắt hiu, rơi đầy ngõ nhỏ
    Đứng nhìn mưa, nhỏ giọt, sầu hơn
    Bóng đèn đêm đâu xóa bớt cô đơn
    Đêm quạnh vắng, nghe hồn ta tê dại.

    Thời gian ơi! Có bao giờ quay lại
    Để ta về tìm lại dáng người thương
    Để mưa rơi tí tách chẳng thấy buồn
    Để ấp ủ bàn tay xưa bé nhỏ.

    Mưa hắt hiu giọt buồn loang chén đắng
    Từng giọt buồn rả rích cùng mưa
    Người thương ơi có biết ta lạnh lẽo
    Lệ hay mưa đang đọng giữa tâm hồn.

    Mưa, hỡi mưa, đến bao giờ mới tạnh
    Để nắng về sưởi ấm nỗi cô đơn
    Ta gặp em với ánh mắt thân thương
    Nhìn môi nhỏ nở nụ cười tươi thắm.

    Người thương ơi, ở phương trời xa thẳm
    Có hay chăng, mưa lạnh lắm, người ơi
    Ngồi cùng mưa, tí tách, đầy vơi
    Buồn lắng đọng hồn ta từng giọt nhớ!

    VK Nam

    Like

    • Em ra đi
      Mùa đông chưa kịp rét
      Xuân bần thần lỡ nhịp
      Lá rơi hoài …hồn như đã thu sang
      Nhạc lòng gầm than
      Cất lên bài ca ai oán
      Nước mắt giờ đã cạn
      Còn trơ lại niềm đau
      Cùng năm tháng không màu
      Chơ vơ chốn không mùa
      …thầm lặng!

      Like

    • sao lại đổ mưa để buồn một người.

      sao mưa lại không mang đến nụ cười .

      cho hai người đang yêu nhau ,

      để mỗi người một nơi sầu,

      có phải lúc chưa bất đầu đã thấy ,

      ta yêu nhau là phải xa thế nầy ,

      để từng ngày ta ngồi đếm giọt buồn

      mỗi khi mưa ,là làm ta rợi nhớ,

      thời gian không thể quay đầu ,

      người ngồi đó ôm sầu cũng thế thôi,,

      Like

  41. XUÂN CÓ HAY…

    Xuân đã qua rồi, ai có hay?
    Ngoài kia hoa lá rụng rơi đầy
    Tâm hồn khao khát bao ngày tháng
    Tình náu nơi nào, Xuân có hay…!

    VK Nam
    (BT)

    Like

  42. Xuân Đã Về

    Xuân đã về trên khắp cỏ cây
    Ngoài kia hoa lá cũng mê say
    Hòa cùng điệu nhạc xuân về đấy
    Đất trời hòa điệp khúc xuân bay

    Xuân đã về rồi nắng xuân ơi
    Nhẹ ru trên mái tóc em tôi
    Nắng về nắng chở mùa xuân tới
    Tô thắm sắc hoa vạn cuộc đời

    Dáng xuân kiều diễm, xuân kiêu xa
    Như dáng em tôi xuân thướt tha
    Trao lời hò hẹn cùng xuân mới
    Như mối tình nồng ấm tim ta.

    VK Nam

    Like

  43. XUÂN VỀ

    Xuân sắp về rồi em của tôi

    Thênh thang trong gió sắc xuân ngời

    Mưa phùn treo giọt sương trên lá

    Để mỗi sớm mai, ta nhớ người!

    VK Nam

    Like

  44. Lời nhắn cùng mây

    Hỡi mây trắng bay về đâu mây hỡi
    Sao không hề dừng lại đón xuân sang?
    Hay mây buồn vì duyên tình cách ngăn
    Chia đôi ngả Bắc – Nam, giờ tạm biệt.

    Nếu có phải, mây ơi ta cũng thế
    Nhắn dùm ta một đôi chút tâm tình
    Rằng ở đây thương nhớ vẫn đinh ninh
    Giờ khuất xứ, xa người, ta buồn lắm!

    Tuy xuân đến với muôn hoa tươi thắm
    Đón xuân về pháo nổ trước ba mươi
    Trên đường đi những thiếu nữ xinh tươi
    Đương say đắm vui xuân cười nhí nhảnh.

    Xuân ơi xuân, hãy cùng ta hò hẹn
    Tết xuân xong sẽ là Tết sum vầy
    Khi hai người tay nắm chặt bàn tay
    Ta lại thấy nụ cười em rạng rỡ.

    VK Nam

    Like

  45. Mùa lá rụng

    Đi giữa mùa lá rụng
    Đâu chỉ lá vàng rơi
    Từng chồi non chợt nhú
    Mang mầm sống sinh tươi.

    Em ơi đừng gom lá
    Cứ để gió vàng bay
    Chiều đi, ta ở lại
    Với lá rụng vơi đầy.

    Từng chiếc lá nhỏ, to
    Đi cùng mùa thu ấy
    Từng giọt đắng thời gian
    Theo nỗi nhớ qua đây.

    Con chim nhỏ ngơ ngác
    Tìm gì trong lá rơi
    Giật mình rồi thảng thốt
    Vút cánh bay lên trời.

    Đi giữa mùa lá rụng
    Đâu chỉ lá vàng rơi
    Từng chồi non chợt nhú
    Mang mầm sống sinh tươi.

    Lao xao mùa lá rụng
    Lặng giữa hoàng hôn bay
    Gió chiều se se lạnh
    Lá, lá rơi, rụng đầy.

    VK Nam

    Like

    • Vừa biết được Anh có người yêu mới,
      Lòng chợt buồn nhưng không khóc đâu Anh,
      Khóc làm chi ,khi mộng ước không thành ,
      Đời biển sứ trao tình ko đúng chổ ,

      Em thừa hiểu Anh là loài chim biển ,
      Chim Đa tình chim cắt cánh bay xa,
      Bay đến một Phương troi vô định ,
      Để rồi em xa Anh mãi mãi ,

      PKL

      Like

      • Nếu địa ngục là nơi đầy tiếng khóc .
        Và thiên đường là nơi đầy tiếng cười ,
        Vậy tôi xin ở lại Trần gian ,
        Có lẫn tiếng cười và tiếng khóc ,

        Like

      • Dòng người tản ra,

        Tình yêu giữa chúng ta cũng kết thút ,
        Hứa với Anh đêm nay sẽ không khóc,
        Nhưng nước mắt lại ko ngừng chảy,
        Trên khoé mắt cảm giác không còn,

        Đáp án của Anh là sự tàn nhẫn,
        Lúc gặp nhau ngoài trời Đang mưa to,
        Như đang nói chưa bất đầu ,Đã muốn kết thúc,
        Em chi khao khát thiêng đường,

        Chỉ e rằng lời Hứa đã nói ,
        Chỉ Cần chính miệng Anh nói với em,
        Anh Cũng đã từng yêu em say đắm ,
        Đã quen những điều đúng và say,

        Trở về khoảnh khắc ngọt ngào nhất,
        Lúc Anh ôm em thời gian sẽ ngừng trôi,

        PKL

        Like

  46. Nang ba nam toi chua bo nguoi, mua mot ngay sao nguoi no bo toi , hai trai tim cung chung nhip tho , hai tam hon mai mai iu nhau , moi biet nhau ta ket tinh be ban , hieu nhau nhau ta ket nghia tram nam , tinh yeu moi dep phu phang moi thay chu yeu ,

    Like

    • DÓI TRÁ

      Thế là em đã mãi mất Anh rồi,,
      Cuộc Đời nầy không gì là mãi mãi,
      Và ta không thể mãi là của nhau,
      Không có gì cho ta gọi là đủ,

      Để ta vỉnh củu mãi thuột về nhau,
      Vì đời đầy dói trá và đớn đau,
      Để Anh luôn mang đến trao cho em.
      Để bây giờ mình đã không còn nhau ,

      Thì em biết chính người thứ ba đó,
      Mà tình yêu của mình đầy sống gió,
      vô tình cuốn mất đi một tình yêu ,
      Em muốn thét gào để vơi nổi đau,

      Nhưng thôi hết rồi còn gì nữa đâu,
      Còn gì nữa đâu một tình yêu đầu,
      Vì tình yêu kia giờ đã quay đau ,
      Giờ còn em với nổi đau chôn dau,

      Like

    • ĐỔI THAY

      Mình xa nhau bao ngày rồi hởi Anh .
      Căn phòng gió đã vắng bóng Anh mãi,
      Xung quanh em đã không còn ánh nắng,
      Từ khi Anh đã quay bước ra di,

      Mắt em lệ chảy ngấn đôi hàng mi,
      Tình yêu đó cho em toàn cay đắng ,
      Cho mãi đến khi mình chia tay,
      Mỗi ngày với em chỉ có chua cay ,

      Em muốn Anh mãi mãi là của em ,
      Mặc dù em điều đó là ko thể,
      Có lẽ Anh không để dành cho em,
      Giờ đây chỉ còn em với nổi đau,

      Em mãi nhớ đến mình có nhau ,
      Rồi trong em nhói lên một nổi đau ,
      Còn đâu nữa ngày nào một vòng tay,,
      Anh đổi thay ,tình yêu thì phai màu,,,,

      Like

  47. Anh oi da mua dong toi roi , troi se se lanh hay vi em lanh tu day long minh , luc moi yeu em nhin cuoc song bang mot mau hong , e tuong dau hanh phuc da mieng cuoi voi em , em nao dau co ngo niem hanh phuc do that ngan ngui, hai dua minh phai song canh tam xa nhau, va den luc em phai mieng cuoi de giau di niem dau ,em biet la anh cung rat dau va nang niu tung phut , va ca hai cung mang mot noi dau cua hanh phuc , tuy em va anh hai nguoi o hai thoi gioi,nhung minh khong de tinh yeu phai dan trong xa cach , hai ta da cho do la thu thach khi yeu , em chon giau niem dau va nuoc mat , vi em so anh biet thi tim anh se dau that vi em , em thao thuc tung dem va diem tung gio cho cho thoi gian troi nhanh , de em co the duoc gap lai anh . Va mong anh lai dem mot nua hanh phuc noi a ve lai trao lai cho nhau , de hai ta se quen het nhung ngay thang thuong dau , khi ko co nhau ben canh ,

    Like

    • A oi mùa Đông đã về ngoài cửa.
      Và em biết Anh sẽ ko về nữa.
      Nhưng em vẫn cố chấp để hi vọng .
      Em Mãi cố tìm kiếm trong khoảng trống .
      Em chợt thấy hình bóng của 1 người .
      Em quá dại khờ cứ ngở đó là Anh .
      Em bất đầu nở nụ cười quen thuột.
      Gióng như khuyên em đừng bỏ cuộc.
      Khi tình yêu đã hư hao theo tháng ngày.
      Em Hoài đợi chờ trong tuyệt vọng .
      Em Tưởng đâu Anh đã quay trở về.
      Em đã sai khi tin Anh sẽ ko đổi thay.
      Va em cứ nghỉ cho dù ngày Mai đó .
      Không có ánh nắng ban Mai xuất hiện.
      Thì em vẫn còn có đôi tay của Anh.
      Anh sẽ dìu em bước trong tuong lai.
      Và tưởng đâu Anh sẽ chẳng buong tay.
      Nhung Em đâu có ngờ vì quá yêu Anh .
      Mà giờ đây em phải ôm lấy đắng cay .
      Vì Anh đã đổi thay theo thời gian.
      Và bỏ mật em với cuộc tình đắng cay.
      Để chạy theo người thứ hai đó.
      Và em biết sống gió đã đến .
      Va đã Mang Anh xa em mãi mãi .
      Để em phải gục đầu trứơc gió Đông .
      Vì mùa Đông nầy em đã không còn có a.
      Em không biết mình lạnh gì gió Đông ..
      Hay em lạnh vì mình không có Anh .
      Hay em lạnh vì căn phòng vắng tanh..
      Mới hôm wa tình mình vẫn còn mặn nồng .
      Có le tình Anh đã quá Mong manh .
      Nên em giờ phải chịu mất Anh .
      Em đã cố gắng để nước mắt ko rơi.
      Khi mua Đông đã không mang a về …

      Like

    • HẠNH PHÚC NGẮN

      Mùa Đông đã đến rất vô tình ,
      Như ko nhìn thấy em đang trống vắng,
      Em mong rằng sẽ có một ai đó ,
      Mang đến cho em một tia nắng ,

      Để em thấy ấm ấp giữa mùa đông,
      Dẫu biết rằng điều đó là ko thể ,
      Nhung em cứ chờ và mãi hi vọng,
      Nhưng Anh đến bên em quá tình cờ,

      Em ngu Ngo trứơc Anh và Anh nắng ,,
      Em cứ tưởng La mình đang mơ,
      Và tình yêu trong em đã lớn dần
      Và chính Anh đã cho em hơi ấm ,

      Bên Anh em thấy mình quá hạnh phúc ,
      Anh đã lấp đầy khoảng trống trong em,
      Mặt dù gió mùa Đông lạnh tê tái,,
      Nhưng bên em luôn có một đôi tay,

      Nhưng nào ngờ Anh đã vội đổi thay ,
      Anh đã buong tay và ra di mãi ,
      Bỏ lại em với cuộc tình cay đắng ,
      hạnh phúc kia giờ chỉ là trống vắng,,,

      Like

  48. CHỜ EM

    Nguyễn Thanh Hải

    Lại em lỡ hẹn chiều nay

    Xanh xao nắng đợi úa màu cỏ non

    Chờ em mây cũng lang thang

    Hoa nghiêng ra phố lá vàng rớt rơi

    Bóng chiều nghiêng xuống chân trời

    Hàng cây im lặng anh ngồi đợi em

    Biết rằng người ấy không thương

    Nhưng sao lòng vẫn nhuốm đường sy mê

    Vì em anh đã trót thề

    Con tim chỉ một bóng hình em thôi

    Dẫu cho gió có về trời

    Cho dù năm tháng dịch rời đến đâu

    Yêu em chẳng ngại trăng sầu

    Hoa rơi lệ rớt bên lầu tương tư

    Yêu em dù có thiên thu

    Con tim vẫn khắc chỉ em một người

    Like

  49. Chỉ một lời….

    Đông đã về rồi em biết không
    Ngọt ngào trong rét, má em hồng
    Anh đứng chiều nay trông én liệng
    Gửi nỗi nhớ này vào hư không

    Đông đã về rồi, Thu đã qua
    Bâng khuâng rét ngọt trước hiên nhà
    Câu thơ bắc nhịp cầu Ô thước
    Gót hồng thơm nắng, nhớ người xa

    Đông đã về rồi, Đông tôi ơi
    Nợ vòng tay ấm cả khoảng trời
    Lá sen còn nợ hương cốm mới
    Anh còn nợ em, chỉ một lời….

    TV

    Like

  50. Gửi anh Nguyến Thanh Hải

    Đó đâu phải tàn thu
    Là thu vàng đánh tráo
    Nhưng anh chẳng giữ lấy
    Để biến thành tàn thu.

    Màu thời gian vàng suộm
    Nhuốm nỗi buồn chênh vênh
    Sao anh chẳng níu lại
    Trách thu vàng vô tâm

    Nhớ lắm mùa thu vui
    Màu vàng tươi đầy nắng
    Vừa qua mùa hạ mát
    Qua mùa đông ấm nồng

    Tại anh chang níu lại
    Trách mùa thu – Thật buồn

    Like

    • Anh đâu trách mùa thu
      Chỉ trách mình quá muộn
      Nên tàn thu ở lại
      Nhuộm bóng chiều vô tâm

      Like

  51. TÀN THU

    Mùa Thu ơi ở lại
    Cho ta nói câu này
    Lá đã đâu vàng hết
    Mà nắng chiều thu say

    Em cũng như thu ấy
    Bất chợt đến rồi đi
    Để tàn thu ở lại
    Chẳng nói nhau câu gì

    Màu thời gian phai cũ
    Nơi bóng chiều đã sang
    Ta vội vàng nứu lại
    Nỗi nhớ về lang thang

    Ta đã đi tìm em
    Tìm từ mùa thu trước
    Qua mùa hạ muộn màng
    Và mùa đông rét mướt

    Giờ gặp rồi ngỡ được
    Nhuộm máu hồng trong tim
    Nào đâu thu quá vội
    Để hồn ta lặng buồn

    Nhìn theo tàn thu thấy
    Nhuộm một màu lá rơi
    Lẫn trong từng chiếc lá
    Mảnh tình ta cũng rơi

    Nguyễn Thanh Hải
    T11/ 2012

    Like

  52. TỰ KHÚC CUỐI THU

    Có phải gió mùa mang cái lạnh hồi hôm
    Mà ngỡ mưa bay gửi lời vào trong gió
    Lá cuốn thu rơi mang chi nhiều trăn trở

    Để anh trượt vào một nỗi nhớ không tên

    Góc quán cà phê khóm cúc dại bên thềm
    Còn ngại một điều gì mà chưa lần nở hết
    Nghe như trong lòng đang vẽ lên từng vệt
    Vệt đỏ dài chấm những dấu tên em

    Có phải đông về ai cũng thấy cô đơn
    Hồn trống trải nên điền vào nỗi nhớ
    Tiềm thức hay thực tại đã kết thành duyên nợ
    Sau những tháng ngày anh mòn mỏi đi hoang

    Có phải tình yêu hay một thứ dịu dàng
    Cứ lẩn khuất trong hồn những mùi hương kỳ diệu
    Len lỏi cháy những điều không dễ hiểu
    Thắp sáng dần lem tới triệu giấc mơ

    Có phải đời đã thấm mệt hơn chưa
    Hay có thể với những điều chẳng thể
    Nứu nửa vầng trăng anh về làm sợi chỉ
    Vá nửa đời rách nát để yêu em

    *** Nguyễn Thanh Hải
    T11/2012

    Like

  53. Hà Nội mùa này sấu chín chưa em?

    Hà Nội mùa này sấu chín chưa em?
    Hàng me Sài Gòn đang vào mùa thay lá
    Thoang thoảng vị chua khiến lòng anh nhớ quá
    Nhớ mùa sấu rụng phố Tràng Thi.

    Nhớ dáng em ngồi, nhớ bước em đi
    Nhớ tiếng em cười, hờn ghen bóng gió
    Yêu em, yêu em vì em là ngọn lửa
    Sưởi ấm lòng anh khi tất cả đã vời xa…

    Tuổi đang yêu chua chát cũng ngọt bùi
    Trái sấu chia đôi tay và – tay – chấm – muối
    Chỉ có vậy mà lòng mình bối rối
    Để bây giờ thèm sấu nhớ tay ai ?

    Anh muốn tức thì hoá cánh chim bay
    Về nhặt sấu giữa phố đông Hà Nội
    Cho hai đứa lại xoè tay chấm muối
    Có sao đâu, dù sấu đã trái mùa!…

    Hà Nội vào thu vắng những cơn mưa
    Em hát với Sài Gòn, mưa lâm thâm mái phố
    Thấm vào anh từng hạt thương, hạt nhớ
    Hạt sấu nào chín rụng giữa lòng tay!

    TV

    Like

  54. Người bán giấc mơ

    Sao người
    Vội bán giấc mơ
    Cho ta
    Ôm lấy ngẩn ngơ tháng ngày

    Bao giờ
    Cho nỗi đau này
    Trôi vào kí ức
    Đong đầy nhớ nhung

    Bài thơ ngày ấy
    Mông lung
    Lời yêu trót muộn
    Đã từng cho nhau

    Nghe chiều
    Nhạt nắng xôn xao
    Biển pha màu nhớ
    Lao đao sóng đùa

    Ta về
    Tìm dấu chân xưa
    Nhạt nhòa nắng lụa
    Lưa thưa gió vàng.

    Like

  55. CẠN MÙA…

    Không tị hiềm gió mãi rong chơi

    Áng mây hiền hoà che nắng

    Dẫu cuối ngày

    Thầm lặng

    Tan mình trong đêm đen.

    Lẽ đời nhớ quên

    Ta chọn lòng độ lượng

    Gió hôn từng hương sắc

    Cạn mùa

    Ai biết gió cô đơn?

    Đừng toan tính thiệt hơn

    Chấp nhận

    Tình đời bội bạc.

    Ngu ngơ lời gió hát

    Cứ ngỡ mình mênh mông

    Rửa tình yêu sạch trong

    Tinh khôi

    Trong niềm tin

    Lộng lẫy

    Tri kỷ nào tìm thấy

    Lời du mục

    Hư không!

    TV

    Like

  56. Thu đã về rồi Hà Nội của tôi ơi
    Ai thay áo cho em mà sắc vàng đến thế
    Gáng hàng long rong vắt ngang chùm hoa huệ
    Bông trắng đầu mùa chưa rớt lệ vì ai
    Ngày những cơn mưa còn vương vấn trên vai
    Chưa kịp chảy xuống đời trinh trắng ấy
    Mà anh lỡ xa em như chùm hoa, cỏ bấy
    Ngơ ngất bên đời cho trăng ghẹo qua song
    Nơi ấy bên người anh nhớ hay không
    Hà nội mùa này heo may tràn xuống phố
    Vạt nắng cuối chiều lang thang về lối cũ
    Mang bóng một người của Hà Nội ngày xưa

    Ái Vân

    Like

  57. Hải Phòng mùa này có bão tố ko anh
    Mà nơi đây em nghe lòng biển động
    Dù Hà Nội vào thu lặng lẽ chiều nghiêng bóng
    Như điệp trùng nỗi nhớ khôn nguôi
    Xin thả cánh chim bay đến cuối chân trời
    Mang theo cánh thư của màu xanh ước vọng
    Dệt bằng những bài thơ hoài mộng
    Của những người chẳng đến được với nhau
    — Van Ai & Mai Candy — tại Aladin Coffee Field

    Like

  58. Có những nỗi buồn đốt mãi chẳng thành tro
    Thôi đành khép lại trong một chiều bão nổi
    Để ôm nỗi đau đi ngược chiều gió thổi
    Hoang hoải bên thềm sắc tím vẫn vẹn nguyên

    Ai Vân

    Like

  59. Hà Nội vẹn nguyên trong anh như một tình yêu không chỉ nói bằng lời. Với Hà Nội, có lẽ chỉ “yêu” không thôi, chưa đủ! Hà Nội là sâu thẳm mối tình, là cồn cào yêu nhớ, là say đắm đến mơ màng, là khắc khoải đến chơi vơi, là yêu thương, là giận hờn vô cớ… Hà Nội – Tình yêu và Nỗi nhớ, Em ơi!

    THU MỎNG MANH

    Em nói với anh mùa thu mỏng và mong manh dễ vỡ
    Nên hai đứa mình nâng niu nhé, anh ơi!
    Hà Nội mùa thu, nỗi nhớ cứ chơi vơi..
    Để trong anh, trong em – Mùa thu dịu dàng lắm!

    Thu Hà Nội, mình bên nhau cùng ngắm
    Khoảng trời này tím ngắt cánh ti gôn
    Anh kề bên em, nhận nhé – nụ hôn
    Cho thu cứ dịu dàng, e ấp quá!

    Em nhận lấy nồng nàn lời yêu trong gió
    Của anh và thu đấy, tặng riêng em!

    TV

    Like

  60. Hà Nội của em

    Bài thơ này tôi viết cho em
    Người con gái yêu Hà Nội nhiều hơn anh… như thế
    Hà Nội – Tình yêu, với em là những nỗi niềm dấu kín..
    Những tấm ảnh chụp vội vàng, những đèn đỏ, những đam mê…

    Hà Nội của em là nỗi nhớ lúc đêm khuya
    Em nói với tôi – “em tìm người yêu qua trang nhật ký”
    Tôi cười phá lên, em nói hay thật nhỉ
    Để mỗi đêm về, ôm nỗi nhớ… người ta…

    Tôi viết những dòng này em đang đâu đó rất xa
    Giấc ngủ bù cho đêm qua, có làm em buồn và khóc
    Đừng để những cơn mơ bị đời thường làm em day dứt
    Đừng để những muộn phiền làm đau nhé, em ơi!

    Anh đã là anh, nỗi đau đã mang chừng ấy ngày rồi
    Em đừng làm cho anh, cho em đau nhiều hơn thế nữa
    Dẫu chẳng bình yên, thì tự ta cứ thắp lên ngọn lửa
    Yêu nơi đã sinh thành để bùng cháy mãi thôi…

    Có thể bài thơ này chẳng giúp được em tôi
    Nhưng cũng làm cho tôi nguôi ngoai đi chút ít
    Cứ canh cánh trong lòng, dẫu đâu đây còn đang mù mịt
    Những biến cố, thăng trầm, những trăn trở mãi không nguôi…

    Hà Nội ơi, yêu Người tự sâu thẳm mắt, môi
    Cho những đêm Hà Nội nhớ người nhiều nhiều như thế
    Cho những đam mê đến tận cùng cứ bùng lên như thể
    Cháy hết mình… cánh phượng… nhẹ… nhàng… rơi…

    TV

    Like

    • Sâu lắng, hồn nhiên.. trong trẻo và đam mê là những gì tôi cảm nhận về HN từ bài thơ của bạn. Many Thanks

      Like

  61. “Rồi cũng về lại phố xưa
    Tiếng hát Phú Quang
    và những chiều mưa Hà Nội
    Dưới mái hiên xưa có em ngóng đợi
    Câu chuyện tình từ thuở còn xanh …

    Nỗi nhớ thương rồi cũng mong manh
    Cơn mưa chiều rơi nhanh trên phố vắng
    Giọt cà phê bỗng dưng chợt đắng
    Em ở đâu nỗi nhớ của anh ?

    Nỗi u buồn trong cặp mắt long lanh
    Mưa có ướt bờ vai em ngày ấy
    Chẳng phải lỗi của cuộc tình như vậy
    Để bây giờ hai đứa chợt nhớ nhau …

    Lỗi chúng mình ? có lẽ chẳng phải đâu
    Tại số phận … nên đành quên lời ước
    Tình yêu không phải là điều bất chợt
    Để bây giờ hai đứa vẫn đơn côi …

    Năm tháng dài nhạt màu nắng chia phôi
    Một trái tim, một mùa xuân hội ngộ
    Góc phố năm xưa cây bàng lá đỏ
    Anh sẽ về với phố …. với em yêu …! “

    Like

  62. ANH SỢ…

    Anh sợ một ngày em mãi rời xa anh
    Mãi rời xa không bao giờ trở lại
    Nỗi đau đó ngay cả trong giấc ngủ
    Anh cũng chợt giật mình – dù đó chỉ là mơ.

    Anh sợ một ngày tình sẽ nguôi ngoai
    Em rửng rưng trước mỗi lời anh nói
    Trái tim sẽ không còn rung động
    Thản nhiên em nhìn, như thể chưa gặp anh.

    Anh sợ một ngày em chẳng dành cho anh
    Dù một phút hiếm hoi, một nụ cười gắng gượng
    Thản nhiên đi qua anh bỗng dưng ta gặp mặt
    Dù trong lòng…có thoáng chút bâng khuâng.

    Anh sợ một ngày vì quá yêu em
    Kìm nén mãi, anh bỗng thành người khác
    Sợ một ngày không thành mơ ước
    Anh sẽ thành người độc ác, không em?

    VK Nam

    Like

  63. NÍU GIỮ TÌNH NHAU…
    (theo bài Em viết)

    Ta đã bao lần níu giữ tình nhau

    Mặc khoảng cách vời xa, tình vẫn luôn thắm đượm

    Không buông tay, không nói lời từ biệt

    Để mong một ngày ta lại gặp nhau…

    Ai đâu ngờ thời gian tựa vó câu

    Em giờ xa, tận chân trời xứ lạ

    Thoảng thốt nhận ra, tình đã như gió thoảng

    Cay đắng có làm gì khi thật sự mất nhau!

    Có phải vì ta không chịu nhận ra

    Tình chúng ta đâu phải là vĩnh cửu

    Hạnh phúc, đam mê rồi cũng theo cát bụi

    Tỉnh giấc mộng vàng-tình đã hóa hư không.

    Em nhớ bao lần ta hò hẹn cùng nhau

    Mình sẽ sống nhau đến răng long, đầu bạc

    Mãi bên nhau dù vầng trăng vỡ nát….

    Giấc mộng chưa tròn, ta đã vội xa nhau!

    VK Nam

    Like

  64. DẠI KHỜ

    Em đến bên anh, trái tim bỏng cháy
    Gởi chọn tình về nơi ấy, phương xa
    Dường như có một dòng sông không chảy
    Tận cùng đáy sâu khao khát bến bờ

    Anh – Đủ làm ấm áp một giấc mơ
    Đủ huyền ảo gọi đêm về thổn thức
    Đủ ngọt đắng ướp vui buồn, ray rứt
    Đủ đớn đau trong thương nhớ không lời…

    Anh – với Em là một ánh lửa trời
    Lập lòe bùa yêu đêm đầu mùa hạ
    Em cô độc khóc thời gian vội vã
    Mộng ảo tan nhanh theo ánh mặt trời

    Em – Có phải thuyền độc mộc chơi vơi
    Sao vật vã giữa dòng đời ghềnh thác?
    Đem bao dung khỏa con tim mất mát
    Hằn vết cô đơn một lối đi về.

    Bao nhiêu dại khờ cháy bỏng đam mê
    Bao nhiêu cậy tin tháng ngày chờ đợi
    Cũng đủ nối sợi tơ lòng bối rối
    Đón hoàng hôn tím thẫm cuối trời xa…

    Like

  65. TÌNH YÊU NGƯỜI HÀ NỘI

    Anh yêu em!
    Bởi em chính như Hà Nội
    Giản dị, đời thường
    Giữa phố phường, đô hội
    Anh vẫn nhận ra em.

    Anh yêu em!
    Bởi tình yêu không ủ cũng lên men
    Như Hà Nội nhận anh tự nhúm rau… ngày ấy
    Như con sông Hồng quanh năm nước chảy
    Để những cây cầu soi bóng uy nghiêm.

    Anh yêu em!
    Hà Nội về đêm
    Cho anh biết thế nào là nỗi nhớ
    Ngọt ngào mùi hương… lan tỏa
    Anh say.

    Anh yêu em!
    Hà Nội sáng hôm nay
    Cái rét ngọt để hiểu thêm nỗi lòng người Hà Nội
    Hà Nội nghìn năm mà như không có tuổi
    Để mặt nước hồ màn sương cứ như mơ.

    Anh yêu em, yêu lắm Hà Nội đẹp như mơ!
    Tháp Bút đợi trông nắng về nghiêng bên đài mực
    Viết lên trời xanh một câu thơ rất thực
    “Tả – Thanh – Thiên”

    Với em – ơi tình yêu của anh!
    Hãy đợi anh cùng xuân về gõ cửa
    Con tim sẽ bật lên lời yêu anh mãi còn ấp ủ
    Mình yêu nhau nhé…em!

    VT

    Like

    • NGƯỜI HÀ NỘI YÊU NGƯỜI

      Em yêu anh!
      Bởi anh không là Hà Nội
      Cái bộn bề nơi độ hội phồn vinh

      Em yêu anh!
      Cái yên tĩnh miền quê xa ấy,
      Cái ngọt ngào của biển mặn đồng chua.

      Em yêu anh!
      Sóng biển về đêm
      Cho em biết thế nào là tình yêu
      em dành cho anh bằng biển.

      Em yêu anh, yêu lắm sóng biển rì rào
      Cái ngút ngàn của biển cả mênh mông.
      Với anh – tình yêu vĩ đại của em
      Hãy đưa em về nơi ấy – mùa xuân với biển
      Con tim này mãi một giấc mơ yêu
      Anh lại yêu em như thế … anh!

      Like

    • “Anh đã xa Hà Nội lâu chưa ?…
      Để em kể anh nghe về Hà Nội
      Dù bây giờ em vẫn đang bối rối
      Chẳng biết làm sao để kể hết anh nghe

      Anh có nhớ Hà Nội những đêm hè
      Tiếng ve râm ran trên đường Trần Phú
      Bóng chị lao công giờ vẫn như ngày cũ
      Hàng Đào, Hàng Ngang phố vẫn tấp nập đông

      Hà Nội của mình thỉnh thoảng vẫn mưa dông
      Mưa chợt đến rồi lại hồn nhiên tạnh
      Nửa muốn đón đầu, nửa như trốn tránh
      Người ta bảo trời mưa giống con gái Hà Thành

      Hà Nội của mình không đẹp đến long lanh
      Nhưng đẹp nhất là mùa giáp Tết
      Trời đất bừng lên xoá tan mỏi mệt
      Như quên đi giá rét của mùa đông !

      Sắc xuân làm môi con gái thêm hồng
      Như sắc đào Nhật Tân, như hoa làng Quảng Bá
      Tết đang về làm đẹp thêm tất cả
      Đất hoà với trời cùng rộn rã trước xuân

      Anh không về mẹ nhớ anh muôn phần
      Hà Nội nhớ…và nhiều người cũng nhớ
      Nhưng nơi xa mong anh đừng trăn trở
      Anh hãy chờ…anh nhé!…Tết mùa sau !. “

      Like

      • Anh đã xa Hà Nội …tự Thu..
        Đến Thu nay…tính tròn Thu nữa…
        Dù bây giờ chỉ qua câu chuyện kể
        Anh vẫn nhớ nồng nàn-Hà Nội- mùa Thu.

        Anh nhớ hôm nao Hoa sữa trắng đầu hè
        Lấm tấm rụng, chiều heo may, gió nổi
        Lác đác bóng ai nhòa trong chiều mưa bụi
        Chút dịu dàng quen thuộc – Hà nội…Thu…

        Hà Nội mùa này cơn bão đã qua
        Đông chợt đến cùng mưa phùn, gió lạnh
        Nửa ngập ngừng, nửa dường như vội tránh
        Sắc rực hồng-của lá – như nỗi nhớ ngày Thu…

        Hà Nội của mình dù nhỏ bé đến hư vô
        Nhưng vẫn đẹp trong từng nỗi nhớ
        Góc Hàng Ngang, Hàng Đào, Tô Tịch…
        Quán cóc ven đường, chén trà nóng lòng ai…

        Hà Nội mùa này sắc xanh đã phai
        Nhường lại khoảng trống cho màu vàng màu đỏ
        Tết dẫu chưa về lòng anh vẫn nhớ
        Có người ngóng chờ…Hà nội…những mùa Thu…

        VK Nam

        Like

  66. Ngày mai ơi…

    Hạ qua rồi em có biết không em
    Gió vàoThu buồn len từng con phố
    Nắng nhớ em nên nắng buồn ủ rủ
    Cơn mưa chiều đậm ấm hương Hoàng lan

    Hà Nội vào Thu, Hà Nội ngóng trông em
    Hà Nội thao thức, ánh đèn đêm không ngủ
    Hà Nội nhớ em, lá thêm màu vàng úa
    Nỗi nhớ người mãi khắc khoải trong anh!

    Ta đã xã nhau từ lúc lá còn xanh
    Em có hẹn, ngày mai, em trở lại
    Ngày mai ơi, sao ngày mai dài vậy
    Đến bao giờ, ta gặp lại…ngày mai…..

    Like

    • Xa một tuần có lâu quá không anh
      Sao em thấy ngày cứ dài đến thế
      Đêm Hà Nội thơm nghẹn lòng hoa sữa
      Ngôi sao em ngân ngấn khóc chân trời

      Ngày xa anh em bỗng hóa đơn côi
      Gió cũng chẳng vô tình ngang cửa nữa
      Một chiếc lá rơi cũng làm em nhớ
      Áp mặt lên trăng mới biết trăng gầy

      Hà Nội bồng bềnh trôi theo heo may
      Ánh trăng nhắc về một thời mê đắm
      Thơ em xuống dòng
      Buồn nghiêng dấu lặng….
      Nỗi nhớ về anh lấp mãi không đầy…

      Like

      • NHỚ EM!

        Em có biết hôm nay trời trở gió
        Hà Nội rùng mình trong gió heo may
        Gió lồng lộng reo trên vòm lá
        Gió buông mình vờn tóc anh bay.

        Heo May về Hà Nội như say
        Cây thay lá, phố phường thêm màu sắc
        Những đôi trai gái dập dìu trong nắng
        Chỉ anh buồn trong nỗi nhớ em!

        Like

  67. Nếu thời gian có thể quay lại. Em sẽ làm một em búp bê xinh đẹp để yêu anh. Sẽ không phải nhớ, không phải thương, không phải đau, không phải khóc…..

    Like

  68. THUYỀN XA BẾN

    Vì cớ sao thuyền rời xa bến cũ

    Để bến buồn nằm lặng lẽ chờ mong

    Thuyền cứ đi theo nước chảy xuôi dòng

    Tìm bến mới nơi phương trời xa lạ…

    Mặc sóng vỗ bên mạn thuyền gào thét

    Thuyền vô tình vẫn lướt sóng trôi đi

    Qua tháng năm thuyền còn lại được gì

    Hay cũng chỉ một thân thuyền trống rỗng.

    Nhưng dẫu sao vòng tay bến vẫn rộng

    Vẫn dang ra để đón lấy thuyền về

    Dù trong lòng bến vẫn còn tái tê

    Bến vẫn là chốn bình yên nhất!!!

    VK Nam

    Like

  69. Trong giấc mơ này…

    Biết khi nào lại được gặp em
    Cùng em dạo bên những bờ cát trắng
    Biển hiền hòa bước chân em phẳng lặng
    Anh ầm thầm ngắm tóc em bay.

    Thuở ấy bên nhau, ta ngây ngất đắm say
    Em đốt tim anh, bằng tình em bỏng cháy
    Sóng cứ vỗ, nhịp trái tim ta đấy
    Chẳng ồn ào mà lại đắm say.

    Lúc bên em, mong thời gian hãy ngừng quay
    Để được nắm tay em, dù chỉ thêm giây lát
    Lặng ngắm em cười, môi xinh thơm ngát
    Họa vào lòng từng nét thân quen.

    Mới gần đó mà giờ cách xa em
    Cả ngày đêm, cả không gian và khoảng cách
    Ở nơi xa, em ơi có biết
    Trong giấc mơ này, anh mãi chỉ mình em!

    Like

  70. DẤU NỖI BUỒN…

    Anh dấu nỗi buồn
    Vào những cơn mưa
    Mệt nhoài tìm lại khúc ca xưa
    Một thời,…
    ………………em đã hát…

    Chạy trốn bóng đêm dĩ vãng
    Sao quá khứ vẫn lần về
    Trong từng cơn mê
    Trong nỗi nhớ hao gầy
    Chờ đợi…

    Mong sao bánh thời gian dừng lại
    Cho anh mãi bên em
    Cho quên hết thời gian
    Để bàn tay…
    ……….không phải tìm bàn tay…
    trong khắc khoải.

    Mong ước giản đơn thôi
    Sao vẫn luôn chờ đợi
    Mệt nhoài
    Trong bóng tối
    Giọt nước…
    ………………hòa mưa.

    Like

  71. YÊU EM!

    Tạ ơn đời mang Em đến cho anh
    Để biết nhớ nhung, chỉ một ngày xa cách
    Biết lòng ấm mỗi Đông về giá lạnh
    Biết rộn ràng, đôi mắt liếc nhìn nhau…

    Biết hướng về Em, những đêm tối u sầu
    Gọi tên Em trong những chiều bão nổi
    Khắc tên Em, vòa muôn trùng nỗi nhớ
    Anh bồi hồi….bỡ ngỡ….yêu Em….!

    VK Nam
    (Tặng Em…)

    Like

    • NỖI NHỚ

      Nắng có trốn về nơi phía ấy không em
      Sao anh nghe trong lòng tê tái quá
      Để sưởi ấm cho mùa đông lạnh giá
      Anh đã lục tìm một chút nhớ nhung xưa

      Mình xa nhau dễ đã mấy mùa
      Bởi dỗi hờn, say mê và khờ dại
      Nên anh xa em có thể… là mãi mãi
      Tưởng cứ lặng thầm nỗi nhớ sẽ dần phai

      Nhưng ngờ đâu nỗi nhớ ấy rất dài
      Cứ lẩn khuất trong đêm ngoài phố vắng
      Len lỏi chảy trong muôn ngàn cát trắng
      Trong từng hồng cầu, từng ngăn dấu trong tim

      Anh đã tìm về nơi nỗi nhớ không tên
      Chôn nỗi nhớ trong ngăn bàn căn gác cũ
      Ngăn những lời yêu nơi thềm hoa ủ rũ
      Lấy những nhạt nhoà che dấu những mùa yêu

      Mượn tửu vùi thân ôm xác nắng cuối chiều
      Làm bạn với trăng, lãng quên đi miền nhớ
      Nhưng nỗi nhớ tràn về như chưa từng như thế
      Gấp bội lần hơn khi ta vẫn còn yêu

      Lối nhỏ nào kia vắt ngang giữa phố chiều
      Cho ta núp mình vào một nơi góc tối
      Khóc cho tình yêu trong miền đau chới với
      Cho những ngọt ngào của một thủa đã xa

      Mình xa nhau tưởng như đã rất xa
      Nhưng nỗi nhớ như kéo mình gần lại
      Biết làm sao trong muôn vàn khờ dại
      Có một dại khờ là đã để mất em

      Nguyễn Thanh Hải
      T11/2011

      Like

  72. Anh không về

    Anh không về tết tóc cho em
    Không có anh, tóc buồn, tóc rối
    Không có anh đường mưa thành lầy lội
    Em đi về, gió đập cửa buồn tênh.

    Anh không về em chắc chỉ nằm nghiêng
    Giọt nước mắt thì trong và bức tường thì trắng
    Mỗi bữa em ăn, miếng cơm nào cũng đắng
    Cứ đêm đêm…ký ức lại trở về.

    Anh không về em chỉ có mình em
    Câm lặng, hoang mang và hoàn toàn vụn vỡ
    Nếu tình yêu giống như hơi thở
    Thì em tin…
    ……………….em đã chết lâu rồi.

    Anh không về…
    Anh biết không anh ơi
    Lá vẫn rơi theo mưa về ngập phố
    Mùa thu lại trở về như chưa từng đau khổ
    Chỉ mình em đứng giữa ngã ba đường!

    Like

  73. Mất đi… một nửa …

    Mỗi chúng ta là một,
    Chứ không thể chia hai
    Đã vậy -sao còn sinh ra từ: “một nửa”?

    Mỗi chúng ta là một,
    Sao chia được thành hai
    Đã vậy -sao còn bảo: “thuộc về nhau nữa”?

    Tất cả cứ đi qua…
    Nửa hồn anh, nửa hồn em
    Một không thể là hai
    Hai không bao giờ là một
    Khi không có tâm hồn,
    Một với một bằng không
    Nhưng riêng em thôi,
    Riêng em vẫn là một!
    Một của riêng em,
    Mảnh trời riêng và trái tim bé nhỏ!
    Một của yêu thương,
    Một của vẹn tròn
    và một của những ước mơ!

    Một nửa sẽ là chi?
    Ước gì anh hiểu được?
    Một nửa ánh mắt?
    Nửa nụ cười hay một nửa tình yêu?
    Nếu chỉ vậy, tình có bao nhiêu?
    Một nửa của một thôi, chỉ còn là méo mó!
    Một nửa của ánh dương,
    Sẽ không còn sáng nữa!
    Một nửa của bầu trời,
    Sẽ chẳng viết nên thơ!
    Một nửa chuyện tình yêu,
    Sao vẽ được giấc mơ?
    Một nửa trong em bây giờ… không cần nữa!

    Em là một, chính em thôi, là một!
    Không thể chia hai, không thể ghép nữa rồi!
    Bức tranh ấy giờ đây không cần nữa!
    Bầu trời kia dẫu nhỏ, vẫn riêng em!
    Và ánh sáng – vừa đủ thôi sẽ tốt,
    Chẳng quá chói loà,
    Không thể thiêu đốt trái tim em!
    Chỉ một thôi, Một mình em sẽ tốt!
    Bớt đau hơn và… bớt dại khờ hơn!

    VK Nam

    Like

  74. Màu Tình Yêu

    Tình màu gì, Em có biết hay không?

    Là trắng, làđen, vàng, xanh hay đỏ

    Nhưng với anh, đó là màu nhung nhớ

    Màu của đợi chờ…trong khắc khoải nỗi nhớ Em!

    Like

  75. GIẢ VỜ THÔI….

    Ai đang khóc, ở kia trong đêm tối
    Có đủ thân, để gọi tiếng người ơi
    Giọt nước mắt, muốn đưa tay khẽ thấm
    Có đủ gần, để nước mắt đừng rơi!

    Giả vờ thôi, như một kẻ vô tình
    Chỉ một câu thôi, em ơi…đừng khóc
    Giả vờ thôi, giữa đêm dài vắng lặng
    Để đến bên, khẽ ngồi xuống bên người…

    Đêm khuya vắng, có hai người chưa ngủ
    Một người buồn, có một kẻ buồn theo…
    Lời cầu chúc, vẫn biết là không đủ
    Vẫn thầm mong cho bên ấy niềm vui!

    VK Nam

    Like

  76. CÓ MÒN KHÔNG….

    Anh đã khi nào thất hứa với em đâu
    Mỗi lời nói với em, với anh, luôn là thực
    Có lẽ em đã quen với những lời thất hẹn
    Một phút sao lòng
    Bởi lời nói của a?

    Ta đến với nhau
    dù ngày tháng có phôi phai
    dù nỗi nhớ có chất chồng thêm ngày tháng
    khoảng cách có xa
    đâu phải là giới hạn
    nếu
    trong lòng
    chỉ một chút
    có nhau.

    Thời gian trôi qua trong bao nỗi khát khao
    Nỗi nhớ mỏi mòn rát lòng anh em có biết
    Đường anh đi
    Ngập tràn trong kỷ niệm
    Đá có mòn…kỷ niệm có mòn không!

    Like

  77. CHIỀU GIÓ NỔI….

    Chiều ấy…ta không hôn nhau mặc trời gió lộng
    Hình như em chỉ ngồi bẽn lẽn nhìn anh
    Anh trở về, con đường thêm chút vấn vương
    Lòng trống trãi, nỗi buồn không tên…

    Và từ đó anh chìm trong nỗi nhớ
    Gió lặng ngoài sân, hoài phí qua hôm nay
    Em cười rất nhẹ nhàng sao khát tận ngón tay
    Chỉ một chốc thôi mà mãi còn rong ruổi….

    Em trở về
    Đếm ngược vào lòng những đêm không tuổi
    Bỏ mắc chiều…gió đã nổi hay chưa
    Chẳng biết mình buồn biết mấy khi xưa,
    Sẽ yêu, nếu tình gọi em trở lại….!!

    VK Nam

    Like

  78. Hoài niệm giấc mơ…

    Tôi bỏ lại nửa chừng câu hát

    Lặng lẽ về, bước nhạt con đường xưa

    Nhớ! Trời ơi! Nhớ lắm một bài thơ…

    Em viết dở…

    Ngày ta chưa gặp mặt

    Em gửi lại một nửa vầng trăng ướt

    Một nửa mang về, dấu trọn trong tim

    Người cũ xa rồi, còn nhớ em không

    Khung trời nhỏ, bài ca còn dang dở

    Ô cửa nhỏ. Kẹo hồ lô. Khoảng trời nhung nhớ.

    Gió rì rào, nhạt nắng, ưu tư

    Khúc hát xưa, ai hát, bây giờ

    Phấp phỏng lắm, bởi người…vô tâm lắm!

    Ta giã biệt, khi lòng chưa kịp thắm

    Thu chưa về nên mây trắng vẫn còn xa

    Giọt nước mắt rơi, đọng những xót xa

    Em một nửa…sẻ dành ai một nửa

    Và hình như có đôi người sẽ nhớ

    Se sẽ buồn bên ô cửa trống trơn

    Sẽ sẽ thương…xin đừng đi xa hơn

    Hãy giữ gìn một chút buồn se sẽ

    Hãy cứ giữ một chút lòng như thế

    Cho nửa đời còn đọng nỗi nhớ mong

    Cho ngày ngày em vẫn cứ làm thơ

    Hoài niệm mãi…giấc mơ…một nửa!

    VK Nam

    Like

  79. Cũng như không

    Có phải Hạ về khô nước mắt
    Cơn mưa buồn chút lá thềm thưa
    Tháng Năm ơi, như lời hứa đợi chờ
    Phiêu theo gió, thổi giao mưa nắng

    Có phải Hạ về xóa ưu tư
    Còn buốt lạnh hơn mưa chiều Hà Nội
    Nắng thì chẳng bao giờ thôi nông nổi
    Dẫu cháy cạn mình…không thể tới đêm thâu

    Thương con ve chưa nở đã sầu
    Phượng gục chết vẫn nguyên màu nhức nhối
    Em đày đọa cả đời không tìm nổi
    Chàng trai nào dám chết bởi tình yêu

    Buông cô đơn lang bạt với muôn chiều
    Gửi cuộc tình theo trăng và theo gió
    Em bình thản trước mọi lời bỏ ngỏ
    Nên dẫu nồng nàn, Hạ có cũng như không!

    VK Nam

    Like

  80. EM CÓ VỀ HÀ NỘI CỦA ANH…

    Em có về Hà Nội của anh
    Nơi hồ Gươm không còn chòng chành cơn sóng dữ
    Tháp Rùa nghiêng nghiêng ru hồn em say ngủ
    Thắm sắc hồng trần Thê Húc rủ nguyệt dương

    Em có về Hà Nội của anh để tận hưởng sắc hường
    Tây Hồ lộng gió cho niềm thương xanh bước
    Đường Tình Nhân đối với em như đã là thân thuộc
    Lộc vừng hoa thở mượt lối em về

    Em có về Hà Nội của anh cho thỏa những cơn mê
    Cho phố cổ không còn dầm dề mưa quanh lối
    Cho nỗi nhớ không còn nhức nhối
    Phố lại bừng câu hát bởi duyên xanh

    Em có về Hà Nội của anh
    Để được uống bầu sữa ngọt lành giản dị
    Để được đắm mình trong nét đơn sơ cao quý
    Hát với lòng mình câu hát của lứa đôi

    Em có về, yêu lắm, Hà Nội…ơi!

    Like

    • Chủ nhật buồn ngồi lặng ngắm mưa rơi
      Màn mưa bụi bay giăng ngoài khung cửa
      Tiếng ve sầu vẫn đang nức nở
      Khóc cho mùa hè sắp sửa đi qua

      Trong cơn mưa càng thấm nỗi nhớ nhà
      Nhớ Hà Nội nhớ mưa trên mái phố
      Nhớ dáng Mẹ nghiêng nghiêng bên bếp lửa
      Nhớ bóng hình ai đang tha thiết chờ ai

      Hà Nội giờ, mùa thu đã sang chưa?
      Hương hoa sữa đã vấn vương trên phố
      Và những giọt nắng thu nhỏ mật
      Trải khắp phố phường cùng với lá thu bay

      Rồi hương cốm thu cứ nhè nhẹ bay
      Từ đôi tay của cô nàng bán cốm
      Hương cốm ấy đến giờ càng gợi nhớ
      Cứ gợi thầm, nỗi nhớ Hà Nội thương

      Mong một ngày trở về bên Mẹ yêu
      Về bên ai một chiều thu nhạt nắng
      Và đến khi hoàng hôn buông xuống
      Hương cốm chiều, hương hoa sữa nhẹ bay

      Nhưng hôm nay chỉ mình tôi ngồi đây
      Nhớ Hà Nội, sao mà nhớ lạ!
      Trong nỗi nhớ, tôi nhớ bàn tay Mẹ
      Nhớ tình ai vẫn đang gọi tôi về.

      Like

      • Tôi đi tìm Hà Nội của tôi

        Lội ngược dòng thời gian
        Tôi trở về quá khứ
        Lục lọi tìm những thứ
        Dòng đời trót đánh rơi.

        Tôi đi tìm Hà Nội của tôi
        Một Hà Nội hào hoa thanh lịch
        Một Hà Nội còn lại trong trầm tích
        Lỡ yêu rồi day dứt mãi không thôi…

        Tôi đi tìm Hà Nội từ thuở thôi nôi
        Nơi mẹ ngồi ầu ơ ru tôi ngủ
        Nơi bờ hồ liễu xanh buồn ủ rũ
        Chờ người về mắt thứ lữ xa xăm!

        Tôi đi tìm Hà Nội qua tháng năm
        Tìm phố Hoa Sưa chuyện cuộc tình cay đắng
        Tìm cả những nỗi niềm xưa xa vắng
        Bản nhạc buồn…
        Còn tôi với ánh trăng.

        Tôi đi tìm…
        Tìm một Hà Nội nhặt – nắng – chiều – thu
        Tìm gánh hàng rong bên bờ Yên Phụ
        Tìm Sấu lạc nhau khi sương mờ bao phủ
        Tìm tay người ru giấc ngủ đêm đông.

        Tôi đi tìm Hà Nội giữa hư không
        Tìm từng giọt nước mắt vẫn mặn nồng
        Tìm về những khoảng không trống rỗng
        Tìm thật nhiều… Hà Nội có biết không.

        (Tặng những ai vẫn mải mê đi tìm Hà Nội)

        VK Nam

        Like

  81. Có thể nào………

    Có thể nào anh gặp lại được em
    Cầm tay em trong lòng tay mình một lát
    Dẫu có thể là trước khi quay bước
    Không một phút nào em nhắc tới tên anh
    Mình đã có trong nhau những khoảng trời xanh
    Nắng chan hoà và mây thì trắng muốt
    Những mùa đông mưa phùn giá rét
    Đi bên nhau chợt thấy ấm lòng
    Anh đã đánh rơi tình em trong hư không
    Khi không dám tin vào tình yêu giữa đời thường nghiệt ngã
    Từ buổi ấy anh bỗng thành xa lạ
    Em chẳng nói gì chỉ đôi mắt buồn hơn
    Với tháng năm xưa anh là kẻ qua đường
    Trong căn nhà tình yêu, bao ngày em gìn giữ
    Anh đã nhiều lần đi qua và bao lần dừng lại
    Lắng đọng thời gian nhỏ giọt nhớ tràn ly
    Để rồi chiều nay không kịp giã từ
    Mà giã từ được chăng? Kỷ niệm ngày xưa cũ
    Thôi thì hãy cứ coi như là em đang nằm ngủ
    Anh trở về…chào em trước lúc đi xa…

    Like

    • ” Anh đã đánh rơi tình em trong hư không
      Khi không dám tin vào tình yêu giữa đời thường nghiệt ngã
      Từ buổi ấy anh bỗng thành xa lạ
      Em chẳng nói gì chỉ đôi mắt buồn hơn
      Với tháng năm xưa anh là kẻ qua đường
      Trong căn nhà tình yêu, bao ngày em gìn giữ
      Anh đã nhiều lần đi qua và bao lần dừng lại
      Lắng đọng thời gian nhỏ giọt nhớ tràn ly”

      Tôi thấy mình ở đó, cảm ơn tác giả đã nói hộ lòng tôi

      Like

      • Cam ơn bạn đã chia sẻ. Cảm giác mất đi vì một chút phân vân, một chút trăn trở, dù trăn trở, dù phân vân đó không phải cho riêng mình…nhưng…cái đã mất…vẫn mãi là mất..có phải hok bạn?

        Like

  82. Tháng Năm

    Tháng Năm rồi – em có hay không?
    Nắng thắp lửa trên hàng Phượng vĩ
    Phố vắng em phố buồn rầu rĩ
    Cơn mưa chiều đâu nhạt hương em!

    Đã xa rồi vòng tay ấm thân quen
    Nụ hôn cháy hồn ta, giờ là quá khứ
    Thang gác gỗ, im lìm nơi ngõ nhỏ
    Khao khát một lần gót nhỏ chân em!

    Kỷ niệm xưa, dấu cũ thân quen
    Giờ khép lại, đành thôi khép lại
    Em hãy về ấm êm bên người ấy
    Quên đi thời hạnh phúc chông chênh!

    Nguồn Nuocmatcuaca

    Like

    • Hay quá many thanks!

      Like

  83. Chẳng biết ngày xưa Trọng Thủy nắm tay Mị Châu thế nào mà thành Cổ Loa dậy sóng
    Con gái ngàn năm vẫn khờ dại thế
    Hoá kiếp ngọc trai vẫn đau đáu 1 chuyện tình

    Người ta có thể nắm tay nhau đi qua cuộc tử sinh
    Họ có thể mất nhau vì nắm tay không đủ chặt
    Như Orphee cố giữ người yêu trong tay đừng tan biến mất
    Mở tay ra chỉ còn một chút hư không

    Có 1 lần sau tất cả những chờ mong
    Anh nắm tay em đặt tình yêu vào đấy
    Từ dạo ấy Promete đem lửa xuống trần gian sưởi ấm trái tim người

    Em lang thang suốt một cõi đời
    Lạnh như mùa đông vô hình như gió
    Vẫn rải lông ngỗng bằng trái tim rực lửa
    Để nhớ đường về tìm lại một bàn tay”

    (ST)

    Like

  84. Tháng Năm

    Tháng Năm rồi còn đọng lại gì đây

    Phượng thắp lửa đầu cành rực nắng

    Nhẹ trong gió, âm thầm hoa Sấu rụng

    Ngát trong đêm, nhánh Dạ Lan buồn.

    Xót xa anh, những giây phút lặng yên

    Bẽ bàng nhìn tình yêu đang hấp hối

    Anh thốt ra – chỉ một lời xin lỗi

    Để đêm về, em ôm nỗi đắng cay.

    Có nhiều lần anh biết mình…đã sai

    Lỡ dấu hình em…tận đáy lòng…đau nhói

    Phía xa kia vầng trăng giờ khép lại

    Trái tim buồn, em có khép kỷ niệm xưa?

    Ngày mới yêu, em thổn thức như mơ

    Nếm chua chát, em cho là rất ngọt

    Dến lúc hay trái tim mình ủ dột

    Hạnh phúc thành ngộ nhận-vỡ tan.

    Ta xa rồi? Biển vẫn mặn như xưa!

    Gừng hết cay, chắc anh lòng hết lạnh

    Tình yêu đến rồi đi…vô định

    Còn lại gì đều rất đỗi thiêng liêng.

    Like

  85. Anh là ai? để cho người thuơng nhớ
    anh là ai. để em thức trọn đêm khuya
    Bể khổ bao đời gây nên sóng
    Như cuộc đời anh, sóng gió đến muôn đời!

    Like

  86. Bao lâu rồi, còn nhớ không anh?
    Sao với em kỷ niệm vẫn xanh như ngày mới gặp
    Những nỗi buồn bắt đầu được khỏa lấp
    Bởi anh vừa mang hơi ấm chắp vá lên.

    Em buộc mình đặt nỗi nhớ không tên
    Khi hai ta một mình đối mặt
    Nỗi buồn anh. Thật! Hơn em, dày đặc
    Nên lâu rồi im bặt, phải vậy không?

    Em, chiếc ga nhỏ chẳng gánh bão giông
    Chỉ e ngại phải nén lòng khi tàu đi khỏi
    Để lại phía sau màu đen của khói
    Tiếng rền còi như nói ‘phải xa thôi’.

    Bao lâu rồi, thời gian vẫn vội trôi
    Sao lòng em cứ hoài đòi đứng lại
    Ngoái đầu tìm những điều gì rất dại
    Hoạnh họe lòng giữa phải nhớ và quên.

    Lãnh Ngọc Bích

    Like

    • Tháng Tư rồi…..

      Tháng Tư rồi em có biết không em

      Nắng đã đổ vương dài trên phố nhỏ

      Những con đường giờ không em ở đó

      Kỷ niệm xưa theo gió có mờ không?

      Đã bao lần em từng nói với anh

      Ta hãy sống với những gì đang có!

      Cuộc sống hôm nay với hằng hà sa số

      Nên chẳng có gì là vĩnh cửu phải không em?

      Em nói nhiều nhưng anh chẳng thể nào quen

      Anh vẫn nghĩ tình yêu là mãi mãi

      Trái tim yêu đã bao lần đau nhói

      Chỉ trong ý nghĩ thôi – là sẽ mất em

      Cố gắng thế nào anh vẫn không thể quen

      Là giờ đây sẽ không bao giờ còn em nữa

      Nhiều lúc trong mơ anh thầm nhủ

      Em vẫn còn bên anh như thủa hôm nào

      Không thể dối lòng sẽ sống dậy một tình yêu

      Nhưng anh mãi yêu em là tấm lòng anh đó!

      Like

  87. Không có gì được gọi là vĩnh cửu đâu em
    Kể cả những gì người ta nói với em là mãi mãi
    Gặp gỡ hôm nay rồi ngày mai ta ly biệt
    Em hãy xem là bình thường như không khí quanh em

    Cũng chẳng có gì là không thể đổi thay
    Khi ngày lại ngày qua quanh ta đều đổi khác
    Em chớ có quá tin vào những lời mật ngọt
    Cũng là bình thường nếu mai họ quay lưng.

    Giá như lúc yêu, em yêu chỉ nửa chừng
    Đắm say một nửa và hiến dâng một nửa
    Thì mai đây dẫu tình yêu có tàn phai như tia nắng
    Em cũng thấy bình thường, không cay đắng gì đâu.

    Như thế nào gọi là yêu đến đậm sâu
    Khi lời yêu thốt ra mà tim không hề rung động
    Giờ người ta bỏ em bước bên đời lạnh cóng
    Đó cũng là bình thường như cuộc sống quanh em.

    Băng Tâm

    Like

  88. Ánh Mắt Ấy…
    Ngày ấy mắt em gặp ánh mắt anh
    Hai đứa lặng im kề bên bối rối
    Lòng rộn ràng xôn xao như sóng dội
    Mà ta như hai tảng đa lặng câm

    Ngày ấy mắt em gặp ánh mắt anh
    Tháng năm tưởng chừng qua đi tất cả
    Em có nào ngờ trong tim nỗi nhớ
    Cái ánh mắt anh vẫn cứ rở về

    Like

  89. Có còn gì để nói với nhau không,
    Khi cuộc sống là những vòng luẩn quẩn…
    Đôi lúc chợt giật mình và ngơ ngẩn
    Thấy bây giờ khác hẳn với ngày xưa.

    Có nhớ gì trong những buổi chiều mưa
    Như cần một đôi bàn tay chẳng hạn
    Hay lời chúc tặng nhau vào buổi sáng
    Để đêm dài bớt trằn trọc, ưu tư.

    Có cần gì trong những lúc mệt nhừ
    Một giọng nói quen từ nơi xa nào đó
    Cũng tan hết nhọc nhằn đang có
    Và nụ cười khi đó tỏa sáng hơn.

    Có còn gì để trách hay dỗi hờn
    Khi phải cười và cảm ơn cuộc sống
    Đã ban cho những buổi chiều gió lộng
    Để con tim từ ấy biết cuồng phong.

    Có còn gì để tiếc nuối…
    Còn không ?

    (Sưu tầm)

    Like

    • Điều ước Valentine
      Xin anh đừng tặng hoa hồng…

      Sợ chiếc gai nhọn đâm lòng nhói đau
      Đừng tặng vì sao trên cao
      Một mai đổi ngôi lệ trào xót xa.

      Song Nhi
      (Tôi làm thơ)

      Cũng đừng tặng ánh trăng ngà
      Bởi trăng muôn đời đâu là của ai
      Chẳng nhận rượu men nồng say
      Lỡ mai tỉnh giấc đắng cay một mình.

      Vô hồn lắm những tấm hình
      Đừng tặng anh nhé thường tình thế gian
      Chẳng thích thảo nguyên bạt ngàn
      Không muốn làm gió lang thang tháng ngày.

      Đừng tặng em những trâm cài
      Ai người xinh đẹp mãi hoài đâu anh?
      Đừng ví tình như lá xanh
      Em sợ ngày mai lá xanh úa tàn.

      Chẳng tham lam giấc mộng vàng
      Giàu sang, gấm lụa, huy hoàng xa hoa
      Duy nhất điều ước thiết tha
      Tim anh kiếp này chỉ là… riêng em.

      Like

    • Bất chợt có một ngày em thảng thốt nhận ra…
      Dường như trái tim ta đã không còn chung nhịp
      Say đắm, đam mê giờ cuốn trôi theo gió
      Khi bất chợt gặp người em chỉ thấy thờ ơ

      Có lẽ nào em đã rời khỏi giấc mơ xưa
      Tình yêu dành cho anh giờ đã không còn nữa
      Thế mà có lúc em đã cầm tay anh và hứa
      Yêu anh mãi một đời, dù năm tháng có phôi phai.

      Sao những lúc bên người em cứ muốn chia tay
      Muốn uống cho say để cuốn trôi niềm cảm xúc
      Cố gắng giả vờ rằng em đang hạnh phúc
      Khi tỉnh giấc mộng vàng em lại muốn ra đi.

      Em đã tự dối lòng, chắc em có yêu anh
      Cố sống bên anh để xoá đi hình bóng khác
      Nhưng em biết có một điều rất thật
      Anh mới chính là người yêu em nhất, phải không anh?

      Băng Tâm

      Like

  90. Đơn Phương
    Có một thời tôi đã yêu anh
    Yêu đến thế mà cũng đành im lặng
    Tháng năm dài tôi nhận ra cay đắng
    Trái tim người không dành phần cho tôi
    Khi trăng lên góc phố thân quen
    Bằng lăng tím vẫn nồng nàn nỗi nhớ
    Hoa lặng lẽ cho mưa rơi njặng hạt
    Xoa dịu lòng một nỗi xót xa
    Mưa cứ rơi, nước mắt lẫn nhạt nhòa
    Không xóa nổi tình yêu tôi đã có
    Vẫn biết đơn phương là đau khổ
    Mà sao lòng cứ nói tiếng yêu anh!

    Like

  91. Thu! Thu! Miền ký ức êm đềm
    Rải đầy trong tôi những chiều vàng rớt
    Tiếng lá khô vỡ trong bức tranh nhiều màu sắc
    Lặng lẽ hàng cây trụi lá đứng nghiêng mình
    Thu! Cố níu vào tay những sợi nắng vàng
    Khép đôi mắt hờ thinh qua miền sương khói
    Tiếng đàn ngân lên tiếng chuông chùa một cõi
    Chiều buông bình lặng lẽ dấu thời gian
    Em cũng như mùa thu
    Nồng nàn rồi tàn phai như những chùm hoa sữa
    Bức tường cũ rong rêu nấp trong từng khuông cửa
    Khép hờ như chờ ai… mang năm tháng trở về
    ——–
    Thu 2011 Nguyễn Thanh Hải

    Like

  92. Mot nu hon cho nhau
    Tren vanh moi diu ngot
    Em va anh thanh mot
    Dep tinh yeu ban dau

    Like

  93. Anh có về Hà Nội với em không?

    Phố bây giờ đã sang đông rồi đấy

    Về với em rồi anh sẽ nhìn thấy

    Phố rất vui khi thấy dáng anh về.

    Like

  94. Một lần nữa để yêu thương

    Ta tình cờ gặp nhau trong phiền muộn
    Đến bên nhau như cái buổi dại khờ
    Vương chút bụi hồng trần thời đã lỡ
    Mà ngỡ rằng tình như thủa còn thơ

    Ta tình cờ gặp nhau trong phiền muộn
    Nơi bóng chiều rơi phía cuối con đường
    Cuộc đời này ngỡ dài mà ngắn thật
    Khi ta nhận ra mình một lần nữa để yêu thương

    *** Nguyễn Thanh Hải

    P/s: I love you!! OK

    Like

  95. Có một bài thơ không biết mọi người đã đọc chưa : ” Nếu ai đã”

    Nếu ai đã một lần ra đến biển
    Sẽ thấy mình nhỏ bé làm sao
    Nhìn những con sóng dữ thét gào
    Sẽ thấy được vì sao ta thất vọng.

    Nếu ai đã …

    Sẽ thấy yêu sao những phút bình yên
    Ngoài khung cửa bình minh nghe chim hót
    …..
    Mai mọi người cùng đọc ha.

    Like

  96. hay quá ! thơ các bác hay nhưng em chỉ bít đọc thôi ! e không biết làm thơ phú gì ! cố lên

    Like

  97. Tôi gặp bạn một ngày đầu năm học
    Chút ngỡ ngàng rồi mình cũng quen nhau
    Ngày đôi khi chung bước
    Lúc ra về cùng chở nhau đi
    Những ngày lạnh ngồi run bên cửa sổ
    Kể nhau nghe những chuyện buồn vui
    Mà giờ đây ngày cách xa gần đến
    Tiếng chi ly…ai nỡ…bạn ơi !

    Like

  98. CHIỀU CUỐI NĂM

    Mùa đông trong anh bóng hồng đào lên muộn
    Nỗi nhớ nhọc nhằn len tím cánh tường vi
    Như nhắc nhở người đi không trở lại
    Để trăng kia lỡ trôi tuổi xuân thì

    Nghe tiếng thở dài.. thêm chiều lỡ hẹn
    Ai không về nỗi nhớ cứ giăng giăng
    Chiếc lá nghiêng rơi bóng nắng ai nằm
    Lên hơi ấm nôn nao rồi chợt vỡ

    Chiều cuối năm ai có ngồi mà nhớ
    Gieo câu thơ xưa cũ đã lên mầu
    Chênh chao quá, nghêu ngao vài câu hát
    Mưa trong lòng se sắt cả bể dâu

    Chiều cuối năm cho gửi chùm hoa dại
    Nơi dòng sông vẫn chảy tự bao giờ
    Lang thang bước tựa hồ không nhật biết
    Tiếng còi tàu ga cuối đã về chưa…

    ***
    Nguyễn Thanh Hải

    Like

  99. Tháng 9 mùa này
    ———————

    Tháng 9 mùa này quê mẹ đã thu chưa?
    Mà nơi đây con nghe lòng xao xác
    Đồng cỏ xanh một trời mây bát ngát
    Nhớ lá thu vàng và nắng đổ chiều nao

    Tháng 9 mùa này gió khẽ hát lao xao
    Cùng tiếng thở của thời gian rất khẽ
    Con bỗng thấy bước chân mình đơn lẻ
    Ngược đường về…miền đất nhỏ xa xăm.

    Tháng 9 mùa này….vậy là đủ 7 năm
    Con xa quê hương, xa miền quê yêu dấu
    Xa những yêu thương bình yên thời thơ ấu
    Xa những ngọt ngào ! Ngày ấy đã trôi qua…

    Tháng 9 mùa này trên đất lạ quê xa
    Mỗi khi lá trở màu con nhớ cha da diết
    Nhớ vòng tay từng ôm con cha siết
    Nhớ nụ cười hiền ngày ấy tiễn con đi.

    Tháng 9 mùa này…tháng 9 của chia ly
    Chiếc lá vương trên bờ vai lướt nhẹ
    Chợt giật mình ! Thu này sao lặng lẽ
    Để con buồn…dõi mắt nhớ thu xưa !

    Germany 9/2010
    Hoàng Yến Anh

    Like

  100. Dồn nắng vàng xót lại
    —————————

    Ướp những ước mơ vào lòng bàn tay
    Xay nỗi buồn tan thành trăm miếng nhỏ
    Em bó lại thành đôi
    Đem thả trôi theo dòng
    Chờ một ngày nhờ gió cõng lên mây…

    Vây bủa những khát khao
    Xung quanh em là những mảnh yêu thương căng tròn nỗi nhớ
    Nắng vẫn vu vơ
    Mặc kệ buổi chiều rơi đầy trên vai áo
    Bình yên xôn xao chở bao điều chưa nói
    Gọi mùa về đang ngấp nghé phía sau lưng

    Em khóc những giọt buồn trong đáy mắt rưng rưng
    Mặc cho thời gian hững hờ bên khe cửa
    Rửa chậu hoàng hôn. Dồn nắng vàng xót lại
    Em hái trăng về…trộn nỗi nhớ vào anh.

    6/2010

    Hoàng Yến Anh

    Like

  101. Hình như Chị Lotusflower là Darling của anh Hải thì phải

    Like

  102. Hà Nội vào thu

    Em ơi em !
    Hà Nội đã vào thu
    Đường Nguyễn Du
    Ngạt ngào hương hoa sữa
    Cánh trắng xinh xinh
    Dậy tình
    Đua nở
    Vương trên đầu
    Gợi nỗi nhớ thời yêu…

    Hà Nội vào thu
    Tươi trẻ thêm nhiều
    Ngàn năm tuổi
    Bừng bừng sức sống!
    Hoàn Kiếm xanh xanh
    Liễu buông mành … thơ mộng
    Chín gốc lộc vừng
    Duyên dáng
    Đứng soi gương

    Về với anh
    Với Hà Nội thân thương
    Ta lại đến Đường Cổ Ngư lộng gió
    Quên làm sao
    Mùi bánh tôm quyến rũ :
    Vàng thơm
    Nóng – ngậy
    Tan ròn!
    Quên làm sao
    Món phở cuốn tuyệt ngon!
    Trúc Bạch – Hồ Tây
    Sương giăng huyền ảo …

    Em ơi em!
    Mùa thu thay sắc áo
    Hà Nội ngàn năm
    Giục giã – gọi ta về!

    23- 8 – 2010
    Tuấn Phong

    Like

  103. Màn sương thu buông nhẹ khắp trời đêm
    Cơn gió lạnh kéo em ngồi sát lại
    Hơi thở ấm, làn tóc thơm mềm mại
    Chút hương đời ngây ngất mãi thu ơi !

    Like

  104. Xanh đêm,
    Xanh cả ánh trăng.
    Thơ xanh,
    gởi gió độc hành
    về đâu?

    Trà khan,
    hương nhớ,
    đêm thâu.
    Giọt xanh,
    sương lạnh,
    lắng sâu nỗi ngày.

    Bàn tay,
    tự chạm bàn tay.
    Chiêm bao
    lồng giấc
    xanh gầy thế gian.

    Trăng ru mây-nỗi gió ngàn
    Tự ru,
    để thức
    xanh tràn-nỗi đêm…

    Like

  105. hom nay vo tinh vao trang web cua anh Hai thay hay va rat bo ich. em se ghe tham thuong xuyen. lau lau cho em copy vai bai nha. thanks.

    Like

  106. Mùa thu đến khi mùa hè chưa muốn ra đi…Vẫn cái cảm giác oi bức mùa hè, vẫn những cơn mưa bất chợt, nhưng không còn những cái nắng đổ lửa trên đường vì mùa thu sắp về :

    “ Em đừng tiếc ta gặp nhau quá chậm
    Trong tình yêu nhanh chậm nghĩa gì đâu
    Chỉ tiếc phút hờ hững khi cần say đắm
    Tiếc chưa hết mình những lúc sống cho nhau
    Trong cuộc sống anh là người biết đợi
    Đợi hết mùa xuân khi hoa đã lìa cành
    Đợi đêm mùa hè qua cơn mưa nông nổi
    Biết heo may về sẽ tới nắng hanh
    Lửa phượng tắt sen hồ tàn tạ hết
    Thì còn đây hoa sữa chín trên cành
    Với hoa sữa có điều gì phải tiếc
    Em_mùa thu nguyên vẹn ở trong anh ”

    Like

  107. Mối tình đầu trôi đi
    Không bao giờ trở lại
    Nhưng mà nỗi xót xa
    Như gió mùa thổi mãi.

    Like

  108. Please supply materials on time, thanks

    Like

  109. Mùa Hạ!

    Hạ đến rồi, mùa Hạ của tôi ơi

    Ai đã nhuộm mà trời sao xanh thế
    Nắng trải muôn nơi khắp chân trời góc bể

    Chim gọi đàn ríu rít rừng xanh

    Mật trào lên vị quả ngọt lành

    Đất cựa mình đón mưa rào bất chợt

    Ve Sầu giật mình thảng thốt

    Dàn đồng ca Mùa hè…

    Mùa hạ-tháng 5 nhuộm chín cả trái me

    Chẳng ai đốt sao Phượng bừng đỏ lửa

    Xáo trộn lòng người những vui buồn chan chứa

    Ôi!…Mùa hè chia xa!
    ————
    Hải Đăng

    Like

  110. MÙA HÈ RỚT
    (Bằng Việt dịch)

    Có một mùa trong ánh sáng diệu kỳ,
    Cái nóng êm ru, màu trời không chói,
    Mùa hè rớt – cho những người yếu đuối,
    Cứ ngỡ ngàng như mới bắt đầu xuân!

    Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng,
    Khe khẽ như không, nhẹ nhàng, phơ phất,
    Lanh lảnh bầy chim bay đi muộn nhất,
    Hoa cuối mùa sặc sỡ đến lo âu!

    Những trận mưa rào đã tắt từ lâu,
    Tất cả thấm trong cánh đồng lặng sẫm…
    Hạnh phúc – hiếm hơn khoé nhìn say đắm
    Ghen tuông – dù chua chát cũng thưa hơn!

    Ôi cái mùa đại lượng rất thân thương,
    Ta tiếp nhận, vì ngươi sâu sắc quá!
    Nhưng ta nhớ, trời ơi, ta vẫn nhớ,
    Tình yêu đâu? Rừng lặng, bóng sao im.

    Sao ơi sao, sao sắp rụng vào đêm,
    Ta biết lắm, thời gian đang vĩnn biệt…
    Nhưng chỉ mãi bây giờ, ta mới biết
    Yêu thương, ngậm ngùi, tha thứ, chia tay…!

    БАБЬЕ ЛЕТО
    (Olga Berggolts)

    Есть время природы особого света,
    неяркого солнца, нежнейшего зноя;
    Оно называется
    бабье лето
    и в прелести спорит с самою весною.

    Уже на лицо осторожно садится
    летучая, легкая паутина…
    Как звонко поют запоздалые птицы!
    Как пышно и грозно пылают куртины!

    Давно отгремели могучие ливни,
    все отдано тихой и темною нивой…
    Все чаще от взгляда бываю счастливой,
    все реже и горше бываю ревнивой.

    О, мудрость щедрейшего бабьего лета,
    с отрадой тебя принимаю… И все же.
    любовь моя, где ты, аукнемся, где ты?
    А рощи безмолвны, а звезды все строже…

    Вот видишь — проходит пора звездопада,
    и, кажется, время навек разлучаться…
    …А я лишь теперь понимаю, как надо
    любить, и жалеть, и прощать, и прощаться…

    Like

  111. Dẫu vẫn biết :
    Rồi cũng phải đến thôi mùa hạ
    Dẫu tơ non búp lá vẫn bồi hồi
    Hoa phượng đỏ như cái mầu phải đỏ
    Anh yêu em, phải cháy hết mình thôi…

    Rồi có một ngày ta sẽ:
    Bỏ mặc căn nhà bỏ mặc tôi
    Bỏ mặc nơi đây bỏ mặc người
    Bỏ trăm năm sau, ngàn năm nữa

    Tháng 5 về, hoa bằng lăng nở tím con đường ta vẫn thường qua!
    Cơn mưa đầu mùa bất chợt, dai dẳng, ồn ào, ầm ĩ vương lại chút se lạnh, hiu hắt làm con phố bỗng buồn như trong những ngày đông…
    Mưa đầu mùa đang gõ nhịp trong tim…
    Bong bóng nước vỡ ra nghìn mảnh nhớ…

    Nhớ mới ngày nào xuân về phơi phới những cơn mưa bụi giăng mờ và những vạt Violet tím ngát phía ngoại ô, nay đã lại mênh mang trong tím biếc bằng lăng của nồng nàn hạ nắng…
    Dẫu vẫn biết:
    Rồi cũng phải đến thôi mùa hạ
    Dẫu tơ non búp lá vẫn bồi hồi
    Hoa phượng đỏ như cái mầu phải đỏ
    Anh yêu em, phải cháy hết mình thôi…

    Nhưng rồi một ngày hạ sẽ đi qua:
    Mùa hạ đi rồi em ở đây
    Con ve kêu nát cả thân gầy
    Sông Hương như cũng vừa say khướt
    Tỉnh dậy trôi về phía gió mây…

    Hoa bằng lăng dẫu có ngát tím nhớ thương vẫn không níu giữ được thời gian ở lại. Con đường ngày nào ta vẫn thường qua sẽ vắng dấu chân ai…

    Rồi có một ngày ta sẽ:
    Bỏ mặc căn nhà bỏ mặc tôi
    Bỏ mặc nơi đây bỏ mặc người
    Bỏ trăm năm sau, ngàn năm nữa
    Bỏ mặc tôi là, tôi là ai
    Em đi bỏ lại con đường
    Bờ xa cỏ dại vô thường nhớ em…

    Lòng bỗng nôn nao:
    Ta lắng nghe ngu ngơ hạ về
    Hạ trắng bơ vơ ru em lời buồn
    Lời bài hát trong bài Hạ vàng của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đưa ta vào trong mênh mang nỗi buồn hạ vắng …

    Like

  112. Tháng Ba

    Sáng tháng ba ta tỉnh giấc trở về
    Hoa gạo đã vỡ oà miền ký ức
    Từng giọt nhớ thương chợt đọng đầy trên mí mắt
    Len lỏi bên thềm hạt nắng đã nghiêng rơi

    Tháng ba về nỗi nhớ cứ chơi vơi
    Hoa tím bằng lăng phủ lên mầu sầu muộn
    Dẫu biết rằng trong giọt đời ngọt lịm
    Ta đã đánh rơi một nửa của riêng mình

    Một nửa phím tơ chở một nửa mối tình
    Để một nửa chết trong đời một nửa
    Ta xa nhau biết ngày nào gặp nữa
    Thêm những giọt sầu chầm chậm chảy trong tim

    Tắt nắng rồi ôm nỗi nhớ vào đêm
    Níu vầng trăng…trôi vào miền dĩ vãng
    Giấc mơ tan hoang trong chiều chạng vạng
    Thôi giữ niềm riêng cho thủa ban đầu.
    ***
    T3/2010
    Nguyễn Thanh Hải

    Like

  113. Duyên đời ai phải chia đôi
    nửa nghiêng bến nước nửa trôi dặm dài
    Giữ chiều cho khỏi sớm mai
    Khỏi tim khắc khoải những ngày không nhau…

    Like

  114. Cam on anh Hai nhieu, em lay bai ly cafe cua anh lam cach giai quyet cuoc song cua minh. Lau lam roi em moi lai doc tho.

    Like

  115. Có nhiều bài thơ tình đạm cảm xúc quá. Tôi cũng muốn chia sẻ bài thơ tôi sáng tác.
    MÂY VÀ GIÓ
    Tự thuở nào? Xa xưa lắm!
    Em không biết! Anh không biết!
    Và có ai biết?!
    Vì đâu mây gió gắn bó, nồng nàn?
    Chỉ biết bầu trời cao rộng thế
    Nơi nào mây gió cũng bên nhau.
    Dù đêm bão giông hay ngày nắng cháy bỏng,
    Dù nơi chân trời hay góc biển sóng xô.
    Gió vẫn thổi đưa mây bay khắp chốn.
    Xuông thấp lên cao gió mây đùa giỡn.
    Xuân – Hạ – Thu – Đông, bỗn mùa thay đổi.
    Có khi nào mây gió rời xa nhau?!
    Em tự hỏi: Có phải tình yêu mây gió
    Đã đốt cháy mặt trời, soi tỏ mặt trăng,
    Đã thắp ngàn sao trong đêm tối.
    Soi cho đôi lứa bước chung đường?

    Like

  116. anh Hai oi! moi lan e thay cang thang hay buon chan , e deu vao doc tho trong trang web cua a,, e thay cuc hay va rat thoai mai, e cam on a Hai va cac anh chi da lam nhung bai tho rat hay,.

    Like

  117. Em cung xin gop mot bai tho. Bai nay em lam cung da rat lau roi nhung van chua dat tua de.

    Những ngày xưa hỏi còn đâu em hỡi?
    Bước chung đường hai đứa liếc sang ngang.
    Mắt em buồn như mảnh trăng đêm khuyết.
    Gieo lòng tôi những nỗi nhớ sầu thương.
    Gió thoảng hương như những mùa thu hết.
    Dắt em về trên lối cũ tơ vương.
    Gió phải lòng vương mãi bờ tóc em.
    Tôi hờn giận vuốt nhẹ tóc bay bay.
    Theo luồng gió hoa sữa sà đâu xuống.
    Tựa như là những giờ phút linh thiêng.
    Tôi thầm ước có em dù một phút.
    Nơi nhà thờ hai đứa đến chung vui.
    Nhưng giờ đây em xa tôi quá đỗi.
    Lái con đò chở người khách tha hương.
    Em tôi giờ là dâu đất lạ.
    Những ưu sầu hay mắt lệ chia ly.
    Cùng thời gian lấp đầy thêm nỗi nhớ.
    Tôi chạnh lòng những bước tới phương xa.
    Để giờ đây trên con đường thuở trước.
    Bao kẻ qua đường tôi cứ ngóng em thơ.
    Nắng nhạt nhoà sau những lùm cây cũ.
    Giờ mình tôi đứng hứng những giọt mưa.
    Mưa hoa sữa giờ sao buồn vô vị.
    Kỷ niệm về lại đốt cháy lòng tôi.
    Tim như thắt như nhỏ máu đông tàn.
    Tôi uất nghẹn khẽ buông lời đau xót:
    Mất em rồi tôi biết sống ra sao?

    Like

  118. Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
    Áo em sơ ý cỏ găm dầy
    Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
    Ai biết lòng anh có đổi thay?

    Like

  119. Hạ đến rồi ( Lê Thanh Tuấn)

    Hạ đã đến rồi em biết chăng ?!
    Đêm khuya vằng vặt mắt môi hằng
    Thủy triều còn sóng sô bờ cát
    Gió giỡn mơn man bóng hải đăng

    Đường về ngõ vắng xôn xao gió
    Giây phút thần tiên hẹn cõi trần
    Môi chạm môi tình tay buông thả
    Tình đầu mê muội hiến trao thân !!!

    Từ độ sương sầu mưa nắng giải
    Em còn lận đận phận hồng nhan
    Bên bờ lao sậy đêm không ngủ
    Chiến tuyến hỏa đầu run rẩy thân

    Em thành quá phụ triền miên nhớ
    Giọt lệ đài trang nhỏ xuống đời
    Giấc ngủ chập chờn đêm hạ vắng
    Cơn gió hạ Lào gợi giấc mơ

    Đêm hè mái tóc người xưa trắng
    Nghe gió trở mình bóng cố nhân
    Một ngụm ân tình sao vẫn đắng
    Đường mây gió núi nhớ tha nhân

    Like

  120. ..Chieu dan buong
    noi buon le loi
    trong goc hon
    …vo cam
    nang nhat nhoa
    bo moi nin lang
    tieng bien vo ve
    ngan nga cau hat
    Anh nang chieu thap len trong mat e

    Ngau hung 2009

    Like

  121. MƯA HẠ

    Ầm ì, ầm ì tiếng sấm
    Ánh chớp loé sáng màn đêm
    Không gian giường như đặc quánh
    Bỗng vỡ tan dưới mưa ngàn

    Mưa cho đất trời căng giãn
    Cho giấc ngủ ai thêm nồng
    Sầu tan oà trong giấc mộng
    Tỉnh giấc hồn đã trống không

    Nạp căng tràn đầy nhựa sống
    Chảy vội vã giữa dòng đời
    Lao xao nắng hoa rơi rụng
    Thơm thao một giọt trên môi

    Cảm ơn cơn mưa giữa hạ
    Như mới hơn trước một ngày
    Bất chợt cái nhìn rất lạ
    Bỗng lòng dâng nỗi chơi vơi

    *** Nguyễn Thanh Hải

    Like

  122. MỘT THỜI TRÓT YÊU

    Hạ gửi nắng đượm màu cánh bằng lăng
    Đến tím ngắt những chiều vương nỗi nhớ
    Gió khẽ hát lao xao đường phố cũ
    Thì thầm âm thanh kỷ niệm ùa về

    Thánh thót hạt mưa rơi trong những câu thề
    Còn đọng lại trên môi hồng mật ngọt
    Vụng dại lời yêu ngỡ ngàng như bất chợt
    Đâu biết rằng ai đã lỡ đánh rơi

    Cơn gió vô tâm đã cuốn đi rồi
    Chỉ còn lại bài thơ tình dang dở
    Nỗi niềm ngân lên tiếng chuông chiều một thủa
    Nhắc nhở một thời ai đã quá yêu thương

    Anh gửi dòng này cho những vấn vương
    Cho tiếc nuối, nhớ nhung, cho mắt nhìn rất vội
    Cho tóc mai xưa, cho gốc bàng cằn cỗi
    Cho một người ai đã trót yêu

    Xin gửi lại em chút nắng cuối chiều
    Gửi lại thời gian đã nhuốm mầu phong cũ
    Gửi lại bài thơ vẫn còn dang dở
    Gửi lại niềm yêu của một thủa rất xa

    Đếm bước chân trong nỗi nhớ thướt tha
    Trong tĩnh lặng nghe tim mình thổn thức
    Ôi làm sao dấu được dòng cảm xúc
    Của một thời ta đã trót yêu em

    *** Nguyễn Thanh Hải

    Like

  123. Chiếc lá mầu trăng

    Ta uống với em một đêm nay
    Mà thu trầm vắng, mắt như say
    Ô sao em nói rằng trăng rụng!
    Rớt xuống trên vành, trên cánh tay.

    Trăng của trần gian một đêm nay
    Nương theo hoa bướm mắt nồng cay
    Môi hôn chưa trọn vành môi lạnh …
    Của một mùa thu để gió lay.

    Trăng sáng như lòng em phải không?
    Mà thu hời hợt bước tình nhân
    Ðêm trong cánh lá lùa qua tóc
    Em ướt mi buồn cả dòng sông

    Ta sống với em một đêm nay
    Mùa trăng ta rụng, rụng tình say
    Theo em chung một mùa thu lạnh
    Cùng uống với em…một đêm say!

    *** Nguyên Trường

    Like

  124. Muà Thu Sầu Rụng

    Từng chuỗi thời gian rụng xuống đường
    Chiều qua ngỏ vắng đục màn sương
    Nhìn muà thu chết cành trơ lá
    Lối cỏ mưa về giọt nhớ thương

    Nhớ thương ngày tháng đã dần qua
    Mộng ước trôi theo nước hải hà
    Đưa tiễn bao lần đong nỗi nhớ
    Người đi biền biệt cuối trời xa

    Trời xa rong ruỗi để khuây sầu
    Tri kỷ trên đời dễ gặp đâu
    Lưu giữ vần thơ trong kỷ niệm
    Thiên thu nước chảy dưới chân cầu

    Thuỳ Linh
    16 June 09

    Like

  125. Rừng Chiều Thu

    Rừng thu vàng võ gió luà cây
    Chiếc lá run run bỏ nhánh gầy
    Mặt nhật vừa rơi sương quyện nước
    Bóng chiều dần xuống khói chen mây
    Còn mong vũ trụ dừng hôm ấy
    Mà ước không gian lắng buổi nầy
    Dĩ vãng tương lai không hiện hữu
    Tình yêu xây mộng mãi nơi đây

    Thùy Linh
    31st May 09

    Like

  126. CÁNH BẰNG LĂNG

    Nếu lỡ một ngày ta không thuộc về nhau
    Anh sẽ giữ cho riêng anh cánh bằng lăng mầu tím
    Lời tỏ tình xưa em nhẹ nhàng thấm kín
    Vẽ trái tim trong mầu tím của yêu thương

    Nếu một ngày anh không được gọi tiếng em yêu
    Anh sẽ giữ bài tình ca ngày xưa em hằng hát
    Mỗi khi xa anh, mỗi lần em khóc
    Để ngân thầm trong góc khuất đêm thâu

    Cảm giác đầu đời ta đã thuộc về nhau
    Anh sẽ chôn vào tận cùng nơi sâu thẳm nhất
    Để sóng gió cuộc đời không cuốn trôi đi mất
    Mãi thuộc về anh, xoa dịu những ưu phiền

    Mong đất trời vẫn gẩy khúc bình yên
    Để anh được bên em trong vòng tay cầu nguyện
    Để được nâng niu hương tình yêu thánh thiện
    Để được yêu em và được em yêu

    Ở nơi xa em có ngắm những chiều
    Và thầm hát bài tình ca em vẫn hát
    Hạ đã về rồi và cánh bằng lăng bên hè tím ngắt
    Như nhắc nhở những ngày ta đã ở bên nhau

    *** Nguyễn Thanh Hải T6/2009

    Like

  127. NẾU ĐƯỢC LÀM LẠI TỪ ĐẦU

    Nếu ngày đó em đừng quá trẻ con
    Còn anh thì đừng quá cố chấp
    Có lẽ chúng ta đã thuộc về nhau

    Nếu ngày đó ta không vô tình gặp nhau
    Em không vô tình đưa mắt
    Thì anh và em đâu đau khổ như bây giờ

    Nếu số phận đã an bài
    Thì chẳng ai phó mặc cho số phận
    Anh xa em âu cũng là định mệnh
    Có lẽ duyên trời đã chia cắt đôi ta

    Nếu được làm lại từ đầu
    Anh không hề hối hận
    Bởi vì anh đã được yêu em đến cùng tận
    Nhận ra hạnh phúc một đời, đau khổ bởi vì em

    *** Nguyễn Thanh Hải

    Like

  128. Cho tôi xin được nói tiếng yêu anh
    Để một lần con tim đau tột đỉnh
    Để một lần tâm hồn tôi ngã bệnh
    Sống vật vờ trong đáy của lãnh cung

    Cho tôi xin được nói tiếng nhớ nhung
    Để tình lòng khô khan dâng bão lũ
    Để mắt trong kéo mây đen vần vũ
    Ướt cả đời ngụp lặn trũng ăn năn

    Cho tôi xin ru lại khúc ái ân
    Giữa u mê ngàn lời thơ mật ngọt
    Tiếng lòng nhau một thời vang thánh thót
    Đã cuốn theo chiều gió xoáy vô tình

    Cho tôi xin, cho tôi xin, tôi xin
    Một lần thôi được yêu anh cuồng loạn
    Giữa bể sầu chông chênh ngàn ngao ngán
    Chết vì lòng lỡ nặng nợ đa đoan…

    Cho tôi xin, một lần khép mi ngoan
    Lệ tuôn rơi như chưa từng được khóc
    Vì yêu anh, nửa đời tôi lừa lọc
    Hay tối tăm quá độ đến dại khờ

    Cho tôi xin, vỏn vẹn một nước cờ
    Sự thắng thua là bàn chông phải đẩm
    Dù yêu anh, bước khổ đau dọ dẩm
    Dù tâm hồn yếu đuối nhỏ lệ thơ.

    Like

  129. Nỗi nhớ lặng thinh

    Nhớ ai lắm nhưng làm sao có thể
    Giữa hai ta là khoảng cách vô hình
    Giấu nỗi buồn nơi ánh mắt lặng thinh
    Nhưng kỳ thực trong tim đầy bão tố
    Có những lúc nỗi nhớ chực oà vỡ
    Muốn reo lên khi gặp ánh mắt người
    Muốn nói thật nhiều, nhưng chẳng thốt lên câu
    Bởi sợ chạm vỡ tan miền ký ức
    Nỗi nhớ vô hình giam ta trong tù ngục
    Dối lòng mình ta có tội gì đâu
    Đi bên người mà vờ như hờ hững
    Ôm nỗi buồn trong rạn vỡ tim đau

    T3/2005
    Nguyễn Thanh Hải

    Like

  130. Hãy lặng yên mà nghe từng câu hát
    Đây lời ca ta gửi đến cho người
    Em có nghe hồn gió khuya trăn trở?
    Tiếng ru bờ sóng vỗ tình chơi vơi

    Đừng rơi nữa lá ơi đừng rơi nữa!
    Giot sương buồn đã rụng kín nơi nơi
    Đêm nay có một vì sao không ngủ
    Rơi xuống đời sầu ánh lên lẻ loi

    Ta hát mãi bài tình ca muôn thủa
    Ru dòng sông muộn phiền xưa vẫn trôi
    Em hãy dựa vào vai ta mà tựa
    Trái tim yêu đang loạn nhịp rối bời

    Sao lại thế mảnh trăng vàng héo hắt?
    Có thấu chăng đây dạ khúc tình ta
    Đừng lẩn khuất cuối trời mây u uất
    Khúc bi ca vọng suốt đêm nguyệt tà!

    Ta sẽ hát cho sầu rưng dấu lệ
    Tiếng thở dài run rẩy khắp bờ môi
    Em gần thế mà sao tình xa thế
    Bên tầm tay tưởng như tận chân trời!

    Tiếng hát ta lồng lộng bay trong gió
    Gọi trăng về ghép nốt một vần thơ
    Trăng đã vỡ và tình ta đã lỡ
    Cố nhân ơi! Buồn cho đến bao giờ?…

    Like

  131. Tháng tư hoa cải về trời
    Nắng như dải lụa quyện vào tóc em
    Sông chiều lặng lẽ ru êm
    Con thuyền nhỏ mộng chờ đêm trăng về

    Like

  132. bải viết về ly cafe hay lắm!

    Like

  133. Hạnh phúc là gì ? Câu hỏi muôn đời loài người hằng khắc khoải

    Bởi lẽ đôi khi trong dòng trôi miết mải Ai nhận ra mình hạnh phúc riêng tư ?

    Với tuổi thơ,

    Hạnh phúc là chiếc áo mới Là que kem, cục kẹo

    Là mật ngọt cuộc đời Hạnh phúc đến, và đi, cùng nụ cười

    Tuổi thơ ai vốn chẳng từng nghịch dại ?

    Hạnh phúc là những buổi mai Cặp sách tung tăng trên đường đi học

    Là khi oà khóc Cô giáo dỗ dành mãi chẳng chịu thôi

    Hạnh phúc là khi mẹ trở về

    Với gói quà nhỏ thơm lừng hương cốm Hạnh phúc là mơ được thành người lớn

    Nên con trẻ chơi lấy chồng vợ Nuôi búp bê…

    Khi trai trẻ,

    Hạnh phúc là lời hẹn Em gửi lọn tóc thề mãi mãi

    Hạnh phúc là bài hát mang theo những tháng ngày Để những lúc bận lòng ta dừng chân nhớ lại

    Hạnh phúc là thất bại Vấp ngã rồi ta tự mình đứng lên

    Hạnh phúc là niềm tin vững bền

    Khao khát sống và tràn trề mơ ước Tưởng chừng mình sẽ luôn luôn đạt được

    Những đích đến cuối cùng ta đã tự đặt ra

    Hạnh phúc là lúc ở xa Ta nhận được lá thư bè bạn

    Hạnh phúc là khi hoạn nạn Vẫn thấy xung quanh chẳng riêng lẻ một mình

    Hạnh phúc là một mối tình

    Phút rung động đầu đời em có nhớ Là cơn mưa nhỏ giữa một chiều trên phố

    Hai người nắm tay lặng lẽ con đường dài

    Và đến khi, Mái tóc dần mờ phai,

    Hạnh phúc là ở một nơi tĩnh lặng Với đất trời

    Với cỏ cây Để ôn lại nỗi lòng sâu nặng

    Những vị ngọt, đắng cay mà ta nếm qua Hạnh phúc là khi thấy tất cả đã qua

    Vinh nhục vốn chỉ là cơn gió thoảng Thói tị hiềm với bao dung làm bạn

    Day dứt với đời dẫu có được bao nhiêu ?

    Để rồi khi ngày tháng đã ngả chiều, Hạnh phúc là được mỉm cười nằm xuống

    Ta thanh thản với những gì có được Và cả những gì chưa làm nổi hôm qua…

    Để phải phiền xung quanh khóc cho ta

    Tức là vẫn còn yêu thương nhiều lắm Hạnh phúc với đời được trở về cõi vắng

    Trong nỗi nhớ mong của những người thân quen…

    Hạnh phúc là gì ? Ai sẽ chỉ cho xem ?

    Ai dám tự bảo rằng mình hạnh phúc ? Ai từng yêu mà được yêu mọi lúc ?

    Ai thành công mà chẳng bại đôi lần ? Nhắn nhủ rằng,

    Trong những bài thơ, bài ca, chúng ta đi tìm hạnh phúc Vẫn cứ ngẩn ngơ với hạnh phúc người đời

    Vẫn cứ thấy hạnh phúc trong tiếng cười (Mà chẳng tự mình biết thương yêu tiếng khóc?)

    Hạnh phúc của riêng ai

    Trong mỗi người là thế, Vốn đơn sơ, bình lặng và nhỏ bé

    Trong mỗi chúng ta Ai được thoả nỗi khát khao về hạnh phúc ?

    “Đừng nói cuộc đời mình tẻ nhạt nhé em

    Hạnh phúc ở trong những điều giản dị Trong ngày, trong đêm

    Đừng than phiền cuộc sống nhé em

    Hạnh phúc ngay cả khi em khóc Bởi trái tim buồn là trái tim vui

    Hạnh phúc bình thường và giản dị lắm

    Là tiếng xe về mỗi chiều của bố Cả nhà quây quần trong căn phòng nhỏ

    Chị xới cơm đầy bắt phải ăn no

    Hạnh phúc là khi đêm về không có tiếng mẹ ho Là ngọn đèn soi tương lai em sáng

    Là điểm mười mỗi khi lên bảng Là ánh mắt một người lạ như quen

    Hạnh phúc là khi mình có một cái tên

    Vậy đừng nói cuộc đời tẻ nhạt nhé em Tuổi đôi mươi còn khờ khạo lắm

    Đừng tô vẽ một chân trời xa toàn màu hồng thắm Hạnh phúc vẹn nguyên giữa cuộc đời thường…”

    Like

  134. THU BUỒN

    Ở bên anh trời bây giờ có lạ
    Nơi em ớ trời đã chuyển sang thu
    Mùa thu buồn bên ấy có buồn không ??
    Mùa thu buồn bên nầy nghe hiu quạnh

    Sáng sương mờ giăng phủ lấp cỏ non
    Lá thu vàng rơi khắp lối ngõ đi
    Hoa và lá ủ rủ phai tàn sắc
    Nắng sau hè cũng nhợt nhạt hơn

    Trời vào thu mây giăng buồn khắp nẽo
    Thời tiết thay lòng cũng buồn dịu vợi
    Hạt mưa thu rời rã tuông thành giòng
    Hạt mưa lòng cũng cháy bởi nhớ anh

    Ở bên anh như thế nào anh nhỉ ???
    Trời thu buồn anh có buồn như thu ???
    Phía bên nầy em như thể thu sang
    Biến sắc màu thay đổi vì tương tư

    Like

  135. Cái gì đã tạo nên nỗi nhớ?
    Để người ta cứ thao thức không nguôi
    Để người ta đứng lặng trong chiều lạnh
    Thầm gọi tên, thầm nhắc một người

    Cái gì đã tạo nên hi vọng?
    Để một người mãi đợi một người kia
    Mặc cuộc đời đổi thay, thay đổi
    Vẫn sắt son chờ đợi, đợi chờ

    Like

  136. Có lẽ. HỒ VĂN NHU
    Mẹ sinh ra anh chưa đủ tháng, đủ ngày
    Và Thượng đế cũng vừa đi vắng.
    Nên sổ đời anh gần như toàn giấy trắng.
    Chỉ một gạch ngang – và mấy chấm hững hờ…

    Lúc anh ra đời – Bà Nguyệt, Ông Tơ
    Cũng chưa định xong trọn phần duyên nợ.
    Nên đời anh trước lầm sau lỡ
    Tay mãi trắng đời

    Tình…có cũng như không!

    Like

  137. xin chào anh!
    Tôi vô tình biết được website của anh khi tìm kiếm thông tin trên mạng. Xin phép được chia sẻ với mọi người và với anh bài thơ mà tôi thích khi đang còn là sinh viên. cảm ơn!

    Like

  138. Có một nỗi buồn không đáy với thời gian.
    Có một nỗi buồn không tan với thời gian không đáy.
    Là nỗi buồn của chiếc giày chân trái,
    khi chưa tìm được chiếc giày chân phải để thành đôi.
    Có một niềm vui không đáy với thời gian.
    Có một niềm vui không tan với thời gian không đáy.
    Là niềm vui của chiếc giày chân trái,
    khi tìm được chiếc giày chân phải để thành đôi.

    Like

  139. tho cua em chi theo cam xuc thoi ^^
    Em la ai ?
    Em là ai trong trái tim này ?
    Của những ngày mà ta gặp mặt
    Chẳng nói gì mà lại bước đi ngay
    Mãi cho anh chut vui lại chút sầu
    Tôi thật sự ko biết em là ai?
    Nơi quá khứ hay trong ở tương lai
    Vẫn cứ mơ trong giấc ngủ dài
    Vẫn ko thể một ngày ko thấy em

    Like

  140. Khi tinh yeu co duoc va don gian
    Toi lai thay chan tinh kia nho lai
    Muon trao em hon va hon the nua
    Nhung ben nguoi toi lai nho nhan di

    Like

  141. Lam sao quen nhung lan hoi am do
    Bong gap roi lai chang muon roi xa
    Biet xa nhau lai buon nhu hom ay
    Nay em di, toi nghen tieng khoc oa

    Like

  142. Xuân Diệu bảo yêu là chết trong lòng một ít nhưng đọc thơ em thấy mọi người chết cũng nhiều nhiều.(^_^)

    Like

  143. Yêu
    Yêu là chết ở trong lòng một ít
    Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
    Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu
    Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết

    Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt
    Tưởng trăng tàn, hoa tạ, với hồn tiêu
    Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
    – Yêu, là chết ở trong lòng một ít

    Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt
    Những người si theo dõi dấu chân yêu
    Và cảnh đời là sa mạc vô liêu
    Và tình ái là sợi dây vấn vít
    Yêu, là chết ở trong lòng một ít

    Like

  144. Hạnh phúc lẫn cùng thương đau,
    Ngọt ấm lắng vào cay sâu
    Gặp gỡ để rồi xa nhau,
    Những vui buồn dệt nên khúc tình ca…..

    Like

  145. ” mối tình đầu cũng có thể lãng quên”

    Like

  146. Nếu ngày mai em không làm thơ nữa..

    “Nếu ngày mai em không làm thơ nữa
    Cuộc sống trở về bình yên..
    Ngày nối ngày qua dãy phố êm đềm
    Không nỗi khổ..không niềm vui kinh ngạc
    Trận mưa xuân dẫu làm áo ướt
    Nhưng lòng em còn cảm xúc chi đâu
    Mùa đông về quên nỗi nhớ nhau
    Không xôn xao khi nắng hè đến sớm
    Chuyện hôm nay sẽ trở thành kỉ niệm
    Màu phượng chẳng nồng nàn trên lối ta đi..
    Gió nơi này không thổi tới nơi kia..
    Lời nói tâm tình trở nên nhạt nhẽo!
    Nghe tiếng con tàu em không thể hiểu
    Tấm lòng anh mỗi chuyến đi xa
    Em cũng không còn nhớ những sân ga..
    Những nơi đã đi, những nơi chưa hề đến
    Khát vọng anh dẫu hòa cùng sóng biển
    Sóng xô bờ chẳng rộn đến tâm tư
    Một ngày nào đọc lại dòng thơ
    Âm điệu ấy chẳng còn vang tiếng nhạc
    Chất men nào làm em choáng váng
    Cũng phai dần theo những tháng năm xa..

    Ơi, trời xanh..xin trả cho vô tận
    Trời không xanh trong đáy mắt em xanh..
    Và trong em không thể còn anh
    Nếu ngày mai em không làm thơ nữa..”

    Like

  147. Xin chào toi có thể chia sẻ với anh va mọi người một bài thơ mà tôi yêu thích không ,tôi yêu thơ nhưng tiếc là lại không biết làm thơ hiccc
    GỬI CHO NGÀY XƯA

    Em không còn khóc nữa đâu anh !
    Giọt nước mắt vô duyên giữa dòng đời hối hả
    Con đường xưa đã chia về hai ngả
    Tiếc nuối làm gì cho chật trái tim em

    Đã biết rằng mình chẳng phải cho nhau
    Em không muốn hoài niệm nhiều hơn nữa
    Anh quên em dễ dàng thanh thản thế
    Em hóc làm gì vô nghĩa đúng không anh?

    Không hẳn bây giờ em đã quên anh
    Em vẫn nhớ nhưng để nguyện cầu anh hạnh phúc
    Chẳng phải em bao dung cũng không mong có lúc
    Anh giật mình hối hận nhớ về em

    Em bây giờ đã khác những ngày xưa
    Người ta cho em những điều em mơ ước
    Người ta dìu em khi em khuỵ xuống
    Và chẳng bao giờ bỏ em lại như anh !

    02_03_2009

    Like

  148. TÌNH CỜ
    ———–

    Có một lần vô tình ta gặp em
    Là lần đầu vô tình ta bối rối
    Tự trách mình mang con tim nông nổi
    Để bao lần mơ những chuyện trên trời

    Có một lần vô tình ta nhìn vào mắt em
    Ta thấy hình bóng ta in trong đó
    Và từ đấy ánh mắt ta không tình cờ được nữa
    Để phố chiều nhuộm tím những đa mang

    Những lần tình cờ cứ thế trôi đi
    Rồi trái tim ta không yên bình được nữa
    Mà rực lên cả một rừng hoa đỏ
    Cháy vào đêm nỗi nhớ đến cồn cào

    Ta bắt đầu khám phá những vì sao (?)
    Tập làm thơ tình và bắt đầu những dòng nhật ký
    Từ những chuyện tình cờ ta đã là thi sĩ
    Của riêng em, nỗi đau nhỏ dịu dàng

    Chẳng vô tình thì những chuyện đa mang
    Để ta biết buồn, biết đắng cay, biết nông sâu đời, bụi
    Những giọt đời chát mặn cứ tình cờ rơi mãi
    Để chắt chiu từng hạt yêu thương

    Từ những chyện tình cờ ta đã yêu em
    Từ những chuyện vô tình ta mang thân vào mưa ngàn chớp bể
    Nhưng trong thâm tâm, ta không hề hối hận
    Vì đã được yêu đến ghét, những chuyện tình cờ.

    *** Nguyễn Thanh Hải

    Like

  149. KIẾP SẦU TƯƠNG TƯ
    ——————————
    Ngày xưa em nói em yêu
    Cây bàng lá đỏ tím chiều hoàng hôn
    Gió lăn bông dại bãi cồn
    Yêu còn đường nhỏ dẫm mòn gót chân
    Tiếng chuông chùa vẫn còn ngân
    Con tim bỡ ngỡ xếp vần yêu thương
    Ngây thơ áo trắng sân trường
    Ngây thơ ánh mắt dớm hồn bóng ai
    Thời gian rồi cũng dần phai
    Mộng xưa heo hút, hương nhài bay xa
    Em về làm vợ người ta
    Để ai đững đợi đến ra riết lòng
    Hỡi con thuyền nhỏ bên sông
    Chiều nay có nhớ khách thuyền ngày xưa
    Mênh mông sương khói xa mờ
    Người mang nỗi nhớ thẩn thơ một mình
    Chúa ơi người nỡ làm thinh
    Sáo ơi sao nỡ đưa tình sang sông
    Ở bên ấy có buồn không
    Người bên ấy có còn trông bên này
    Cuộc đời ràng buộc đắng cay
    Hợp tan, tan hợp biết ngày nào thôi
    Đơn coi, rồi lại đơn côi
    Trở về cát bụi chẳng lời phân ly

    Thà đừng luyến ái làm chi
    Người ơi có biết… kiếp sầu tương tư.

    *** Nguyễn Thanh Hải

    Like

  150. THÚ TỘI VỚI TÌNH YÊU

    Nói đi em dù chỉ một lời
    Đừng im lặng và nhìn anh như thế nữa
    Anh có thể dẫu ngàn lời thú tội
    Một lời thôi!!! cho anh nhẹ lòng mình

    Anh biết rằng trong đối mắt xinh
    Em đang nén khổ đau thành băng giá
    Nhưng anh hiểu hồn em là biển cả
    Sẽ lượng tình cho anh thú tôi với tình yêu

    *** Nguyễn Thanh Hải

    Like

  151. SÁM HỐI

    Anh không quên cuộc tình bằng những đêm say
    Bằng khói thuốc mịt mù, bằng đêm ngày vội vã
    Không quên em bằng trái tim sa ngã
    Mà bằng cuộc đời anh đã cho em
    Dẫu biết rằng trong anh em vẫn vẹn nguyên
    Cho anh khổ đau còn tình xa vời vợi
    Chỉ trách trái tim mình khờ dại
    Đã một lần trót nói tiếng yêu thương

    Tình yêu đời thường đâu phải giản đơn
    Người tính thiệt hơn người trông chờ số phận
    Gậm nhấm cuộc đời trong men tình dĩ vàng
    Còn lại gì khi em mãi cách xa
    *** Nguyễn Thanh Hải

    Like

  152. Chào anh Hải,
    Em tình cờ vào trang web cua anh để tìm kiềm thông tin cho công việc, em thật bất ngờ vì có một người đã bỏ thời gian để làm 1 trang web giúp mọi người như vậy hẳn anh phải là một người rất tốt và có tâm hồn rất nhạy cảm phải không? ( vì trên web của anh có cả thơ tình nữa – chỉ những người lãng mạn mới yêu thơ thôi)

    Chúc anh luôn vẻ và đem đến cho người đọc nhiều thông tin bổ ích,
    Phuong

    Like

  153. SẮC TÍM DẠI KHỜ
    Anh có thể là chỗ dựa của em không?
    Em yếu đuối nên cần che chở
    Em hay vấp nên cần nâng đỡ
    Em dại khờ nên chẳng biết lo toan

    Em đem cả cuộc đời phó mặc cho anh
    Dù may rủi thôi cũng đành cam chịu
    Yêu thương ơi,chắc rồi anh sẽ biết
    Khi yêu em anh sẽ khổ rất nhiều.

    Nếu có thể sương tan vào cỏ
    Thì em tin cỏ sẽ rất xanh
    Nếu có thể em tin vào anh
    Thì em tin anh cũng xanh nhu cỏ.
    Mới làm đệ tử của sư phụ, nên hem biết làm thơ,nhưng đệ tử cũng sưu tầm 1 bài ,đối lại bài thơ trên của sư phụ nào…,để hum nào đệ tử tự làm 1 bài thơ tình,trình sư phụ duyệt thử,xong bao giờ, đem tặng :anh chàng nào muốn đời dang dở vì …ừ thì là…đệ tử.

    Like

  154. Lạ quá ! Không hiểu vì sao
    Ðứng trước em anh lạnh lùng đến thế ?
    Nhưng anh đi rồi mình anh với bóng lẻ
    Mới thấy mình khẽ nói : Nhớ làm sao ?!
    Chúng nó cứ bảo nhớ là yêu
    Còn anh thì không biết nữa
    Tình yêu với anh sao kỳ lạ thế
    Lúc xa rồi mới thấy mình yêu !….

    Like

  155. Lâu lâu vào lại thấy thơ của ông nhiều thêm, hình như càng ngày càng hay hơn…

    Like

  156. BAO NHIÊU CHO VỪA ?

    Bao nhiêu mưa để sa mạc hoá cánh đồng ?
    Gieo những hạt mầm tình yêu còn ấp ủ
    Bao nhiêu yêu thương để xoá dần khoảng cách ?
    Bao nhiêu đợi chờ để biết em là của anh?

    Nỗi nhớ vô hình phải biết bao nhiêu đêm ?
    …………………để thành ra riết
    Lời yêu chân thành bao nhiêu thì vừa đủ
    …………………để em biết rằng anh là của em

    Ôi tình yêu của anh, tình yêu chẳng có tên
    Cứ như sợi tơ nhện vướng vào mà chẳng thể nào gỡ được
    Để những giấc mơ đêm thêm xanh xao gầy guộc
    Bao nhiêu cho vừa…
    …. xin hãy nói với anh ?

    ***
    Nguyễn Thanh Hải
    T12/2008

    Like

  157. Cánh bèo trôi trên dòng sông thổn thức
    Cuối con đường sẽ gặp bãi phù xa
    Tháng ngày qua anh âm thầm lặng lẽ
    Cuối cuộc đời anh chẳng gặp được em.

    Like

  158. con đường em về xa xa,
    mưa bay mỗi độ chiều tà.
    hàng cây ai trồng xanh thắm?
    mà ai hững hờ, ai có hay!!!

    Like

  159. xin phép anh, xin phép tác giả thêm vào một khổ nữa nha: Không thể thiếu nhau trên bước đường đời.
    Dẫu mỗi chiếc ở một bên trái phải.
    Như Em yêu Anh bởi nhưng điều ngược lại.
    Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung…

    Tình yêu là phải có sự đồng điệu, phải đến từ hai phía, một cô gái hiện đại cũng sẽ thể hiện lại tình cảm của mình chứ nhỉ?hi.

    Like

  160. Chia động từ YÊU

    Anh biết chứ
    Khi chia động từ yêu thì quá khứ
    Trong lòng em cũng bàng bạc ngậm ngùi
    Pha chút tự hào trên cái mím môi
    Trên mái tóc cột đuôi gà nhún nhẩy

    Em chia động từ yêu thì hiện tại
    Dễ nhìn hơn với đôi má ửng hồng
    Mắt long lanh đốt cháy nỗi chờ mong
    Giọng oanh thánh thót lời thơ tiếng nhạc

    Thì tương lai
    Động từ yêu em chia nào đâu khác
    Với thế nhân với nhi nữ thường tình
    Nên em nào thấy được chữ hy sinh
    Đứng lạc lõng như người xưa cúi mặt

    Và động từ yêu
    Còn hai thì em chưa chia chưa gặp
    Thì “cảm thông” để tình sống muôn đời
    Để nụ cười tươi thắm mãi làn môi
    Để tâm khảm không niềm riêng dấu kín

    Thì thứ hai
    Em hãy thử chia thì “nhường nhịn”
    Làm thăng hoa giá trị động từ yêu
    Em sẽ thấy
    Cuộc sống nầy hạnh phúc biết bao nhiêu

    Like

  161. thanhai, on October 30th, 2007 at 6:09 am Said:
    Đôi dép

    Bài thơ đầu anh viết tặng em
    Là bài thơ anh kể về đôi dép
    Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
    Những vật tầm thường cũng biến thành thơ

    Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
    Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
    Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
    Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

    Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
    Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
    Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
    Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

    Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
    Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
    Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
    Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

    Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
    Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
    Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
    Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

    Đôi dép vô tri khắng khít song hành
    Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
    Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
    Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

    Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
    Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
    Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
    Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung

    Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
    Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
    Chỉ còn một là không còn gì hết
    Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia

    Nguyễn Trung Kiên

    ************************************************************

    Đôi dép là một bài thơ hiện đại, dù về mặt thể loại nó vẫn tuân thủ nghiêm ngặt theo cách gieo vần truyền thống. Tại sao hiện đại? Bởi nó không sử dụng cách so sánh giống người trước.
    Trước kia, nói về sự bền chặt của tình yêu đôi lứa người ta thường ví von, rằng: “Đôi ta làm bạn thong dong / Như đôi đũa ngọc nằm trong mâm vàng”; hoặc “Đôi ta như thể con tằm / Cùng ăn một lá, cùng nằm một nong”; hoặc “Đôi ta như bấc với dầu / Khêu ra cho rạng kẻo sầu tương tư”… Ở đây, tác giả Nguyễn Trung Kiên mượn hình ảnh… đôi dép! Tưởng gì! Cái đôi dép ấy bình dị quá, phổ biến quá và thậm chí còn… “tầm thường” nữa.
    Chính vì thế, ngay từ tựa bài thơ cũng đã tạo sự tò mò ở người đọc.
    Và rồi người đọc đã không dứt khỏi mạch thơ được bởi ở bài thơ này, tác giả trình bày vấn đề bằng phong cách trầm tĩnh và nghe ra có lý lắm. Thứ nhất, tác giả khẳng định: “Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết / Những vật tầm thường cũng có thể thành thơ”. Về nguyên lý văn học điều này không sai; về tình cảm con người thì đó là sự thật, không thể chối cãi.
    Sau những câu thơ đề cập đến sự cần thiết không thể tách rời của hai chiếc dép, tác giả buông câu thơ thật hay: “Nếu ngày nào một chiếc bị xa lìa / Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng”. Cái hay của câu thơ giống như cú sút quyết định của cầu thủ sung sức trên sân bóng. Cú sút căng đến nỗi thủ môn của đối phương suýt “bật tim ra ngoài”. Nhưng vẫn chưa lọt lưới. Tại sao như vậy? Tại thiếu yếu tố bất ngờ. Sự đoán định như thế trong bài thơ này vẫn chưa là những câu thơ hay nhất.
    Từ khổ thơ kế tiếp, tác giả mới bắt đầu so sánh hình ảnh đôi dép với chuyện tình của “anh và em”. Ta thấy gì? Ta thấy những lúc lứa đôi vắng nhau: “Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía / Dẫu bên cạnh đã có người thay thế / Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh”. Nghe ra bùi ngùi lắm, bởi ở đây Nguyễn Trung Kiên đã nhắc đến tình yêu như một định mệnh, một tất yếu. Đã “dép” thì phải có đôi; đã “anh” phải là “em”. Không thể nào khác được. Lẽ tất yếu ấy được thể hiện bằng hai thơ chắc nịch: “Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối / Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội”.
    Chao ôi! Tình cảm của người làm thơ nồng nàn và say đắm đến vậy sao? Câu thơ đi thẳng vào óc. Để rồi từ trong sâu thẳm bật ra câu thơ thật hay: “Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại / Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung”. Câu thơ hay nhưng vẫn chưa tạo sự bất ngờ ở người đọc. Giống một cầu thủ chuyên nghiệp, Nguyễn Trung Kiên đã chọn phút 89 để bất ngờ tung một cú sút quyết định. Đó là những câu thơ không phải viết bằng lý trí mà bằng cảm xúc tột cùng: “Hai mảnh đời thầm lặng bước song song / Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc / Chỉ còn một là không còn gì hết / Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia…”. Dư vang của câu thơ ám ảnh đến lạ thường… “Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia…” Câu thơ như quấn quýt mãi trong cảm xúc của người đọc.
    Đến với một bài thơ hay, có nhiều đường đến và nhiều hướng để cảm nhận. Với tôi, tôi nghĩ trong đời nếu có một người để mình da diết thương, mình cuồng nhiệt yêu, mình điên cuồng nhớ… thì đó đã là một hạnh phúc. Hạnh phúc vì tin rằng dù được hoan lạc yêu hay não nùng tình phụ thì những cuộc tình đẹp vẫn tồn tại và có thật ở trên đời. Trong suy nghĩ đó, tác giả Nguyễn Trung Kiên là một người hạnh phúc. Anh đã gieo cho bạn đọc một niềm tin như thế.

    Like

  162. Xin chào ông Hải, tôi rất ngưỡng mộ trang weblog này.
    Và nhất là page “THƠ TÌNH”, Xin cám ơn ông đã chia sẻ các bài thơ hay của ông và các bạn khác ở đây, nó đã cho tôi những giây phút lãng mạn và những cảm nhận tuyệt vời…

    kimcokynhan
    http://kimcokynhan.wordpress.com

    Like

  163. DỐI LÒNG

    “Có thể em sẽ chẳng muốn tin đâu
    Anh yêu em!
    … yêu em nhiều lắm đấy! ”
    Yêu từ lúc bình minh vừa thức dậy
    Yêu như khi sóng biết vỗ về bờ
    Anh yêu em từ trong những câu thơ
    Từ những câu chuyện vu vơ mà thường ngày em vẫn kể
    Yêu đến đau như loài cây bật rễ
    Như loài chim chỉ biết hót một lần
    Trong bụi mận gai những giọt máu tim tình
    Cho hạnh phúc lần đầu
    …cũng là lần sau cuối
    “Thế em có tin?
    …hay em nghĩ rằng anh nói dối”
    Cũng không thể chối bỏ một sự thật là anh đã rất yêu
    Đã rất đau và buồn cũng rất nhiều
    Khi bên em chẳng phải là anh mà là người con trai khác
    Giá như anh có thể làm một vạt nắng chiều ngơ ngác
    Để có thể ôm em vào lòng trong một phút mê say
    Anh ước rằng mình có thể lãng quên ngay
    Ước lá đừng rơi và mùa thu đừng trở lại
    Bởi mùa thu dấu những kỷ niệm trong lá vàng vẫn đang còn vương vãi
    Để gợi về mùa khờ dại bên em
    Xao xác trong chiều những góc phố không tên
    Anh đi giữa dòng đời mà không tìm ra lối thoát
    Lối thoát nào cho anh khi mà anh đánh mất
    Có lẽ nào em đã mãi rời xa?
    Giá như chuyện tình yêu chỉ là giấc mơ qua
    Để những ngày dấu yêu cũng có thể dễ dàng quên lãng
    Giá như em trở về cho một kết thúc có hậu như bộ phim tình yêu lãng mạng
    Dù anh chẳng tin đâu…
    … nhưng vẫn muốn dối lòng

    *** Nguyễn Thanh Hải
    Tháng 7/2008

    Like

  164. ” Tơ lòng ai vẫn còn vương
    Người ơi biết có còn thương chốn này
    Hồn yêu ai đã lưu đày
    Để vầng trăng khuyết giữa vườn tương tư ”

    Trời ơi Ông bạn tôi vẫn còn nguyên sự lãng ngày nào. Nên cảm khái hoạ lại bài thơ xưa, ko biết còn nhớ hay là đã quên

    Vô tình sáng dậy mắt ướt
    Bởi giấc mơ đêm qua rồi
    Ánh trăng lọt ngòai cửa trước
    Mà ngỡ mộng vỡ mây trôi
    Thương cho bóng người trong mộng
    Cô đơn nối tiếp một ngày
    Cố nứu thời gian ở lại
    Chảy dài đắng mặn bờ môi

    Hãy thôi !! xin đừng tỉnh giấc
    Để duyên yêu mãi kéo dài
    Vương đôi mắt hồng mộng mị
    Cửa cài – then chốt – hồn mai

    Thanhhai 4/1997
    ———————
    Updated May, 2008
    Ngọc Bảo

    Like

  165. NỖI NHỚ MÀU GÌ…?
    ————————–
    Nỗi nhớ màu gì
    anh biết không anh?
    Quay quắt, dịu êm trong từng đêm vắng
    Dẫu bão tố, trời xanh hay biển lặng
    Cứ cồn cào như sóng dưới tàu anh!

    Chả có lẽ nào, bầu trời rất xanh
    Nên nỗi nhớ mang theo màu nắng mới
    Ở nơi xa em vẫn hằng đứng đợi,
    Mái tóc anh sương nắng đã phai màu

    Dẫu biết rằng mình chẳng thể của nhau
    Em muốn cướp
    cha Ran từ tay Chúa! *
    Muốn đánh đổi cả cuộc đời nhung lụa,
    Ngắm một lần lặng lẽ, nụ cười anh

    Nỗi nhớ trên môi, em hoá ngọt lành!
    Trời dịu nhẹ hơn, trong chiều tĩnh lặng
    Những trăn trở lo âu, đời ngọt đắng
    Em biết rồi, nhớ là màu mắt Anh!
    ***
    Vũ Minh Nguyệt
    21.07.2006

    Like

  166. Suy ngẫm đêm cuối năm
    ———————————-

    Ngày qua ngày là bóng tối của đêm
    Phố sương giăng ánh đèn vàng tĩnh mịnh
    Hồn lẻ loi ôm trăng thu còn khuyết
    Ai ngủ, ai mơ, ai lặng lẽ ngóng chờ?

    ***
    Nguyễn Thanh Hải

    Like

  167. Dấu ! đêm cuối năm
    —————————

    Trăng không đủ thắp lòng ai sáng lại
    Ánh đèn vàng thêm hưu quạnh hồn trăng
    Mộng ái ân còn phảng phất bên nghềnh
    Hồn đọng lại chút bụi trần ai oán

    ***
    Nguyễn Thanh Hải

    Like

  168. Anh Hai ne,
    Tho anh doc thay nhe nhang phon phot … de thuong qua!
    BAI THo CHUA VIET HET…
    Goi niem dau ky uc xa xua
    Em thay cau tho nay hay va de thuong qua ha!

    Like

  169. anh da ra di va anh khong bao gio tro lai voi em. anh noi rang anh rat yeu em. nhung tai sao deu ay em khong thay. ma chi la hinh anh cua thuong dau. neu nhu mai nay anh co nhin thay nhung dong chu cua em chac co le em da khong con ben canh anh nua. em cho rang anh la nguoi ich ki anh chi nghi cho ban than minh ma anh chang bao gio anh nghi cho em. anh noi rang anh muon co em nhung anh lai khong cho em co hoi nao la sao day? anh wa ich ki voi nguoi khac. em hy vong rang sau nay anh se thuong ai that long va anh se khong doi xu nhu anh doi voi em. gui anh nguoi cho em bao da kho.

    Like

  170. BÀI THƠ CHƯA VIẾT HẾT

    Tiếng chiều buông lơi tiếng lá thu vàng
    Nỗi nhớ tìm về trong hoàng hôn dần xuống
    Thời gian đắm chìm lặng im như pho tượng
    Gợi niềm đau trong ký ức xa xưa

    Có buổi chiều bất chợt những cơn mưa
    Những ngày lang thang giữa trưa hè nắng gắt
    Gom những niềm yêu thủa nào đánh mất
    Góc phố buồn lác đác những hoài mong
    …….

    ***
    T12/2007
    Nguyễn Thanh Hải

    Like

  171. wow…nhung bai tho But danh la Nguyen Thanh Hai la` do ban tu sa’ng ta’c ah…..kha^m phuc…kha^m phuc….. cho to’ copy va`i ba`i va`o blog cua to’ nhe’…..thanks nhieu…dam bao se~ ghi ro~ te^n ta’c gia

    Like

  172. Dấu hỏi cuộc đời

    Anh muốn hỏi vì sao em yêu hoa mầu tím
    Để cánh nhung buồn sướt mướt dưới sương mai
    Anh muốn hỏi vì sao em lại khóc
    Để cho anh thao thức suốt đêm dài
    Anh tự hỏi, phải chăng hoa mầu tím?
    Nỗi buồn em mang mác đến tương tư
    Giữa mênh mông của biển đời cuộn sóng
    Mãi âm vang dằn vặt bến sương mù
    Anh muốn hỏi sao em im lặng thế
    Để anh buồn cho nỗi nhớ thương thêm
    Một lời thôi với anh là quá đủ
    Đừng để cho hoa mộng rớt bên thềm
    Hay hôm nay tại mưa giông kéo đến
    Em sợ một mình mang nỗi nhớ vào đêm
    Hay sợ thuyền mơ không quay về bến
    Để em một mình len lén đón trăng lên
    Nếu có thể nỗi buồn em chia nửa
    Để trăng kia đừng khuyết bao giờ
    Nếu nước mắt hoen mi vì hạnh phúc
    Suốt đời anh xin làm kẻ tình si
    Hãy nhìn anh cho anh hiểu được em
    Một chút thôi hỡi tình yêu bé nhỏ
    Giấc mộng hồng đôi ta còn giang dở
    Đừng mang thân vào chớp bể, mưa ngàn
    Dấu hỏi cuộc đời anh chưa hiểu được em
    Dấu nặng trong anh lớn dần theo năm tháng
    Sợ một ngày hoa không về theo nắng
    Sợ sóng dạt buồm thơ về chốn xa mờ
    Mong một lần thôi cho anh hiểu được em
    Vì tình yêu trong anh đang bỏng cháy
    Đừng bao giờ, một lần hay mãi mãi…
    Đi bên anh là dấu hỏi cuộc đời./

    ***Nguyễn Thanh Hải

    Like

  173. ĐỂ RỒI NHẬN LẠI NỬA ĐỜI ĐƠN CÔI

    Ánh trăng nhoè nhoẹt phố phường
    Hương hoa nhoè nhoẹt giữa hồn anh mang
    Gót chân người ấy sang ngang
    Gió đưa hoài niệm lang thang trở về
    Người ơi có nhớ tình quê
    Nhớ con đường nhỏ gồ nghề bước chân
    Tiếng đàn xưa vẫn còn ngân
    Tiếng con tim đã một lần khổ đau
    Hương hoa sữa nhuộm đêm sầu
    Lầu thơ nay đã gội mầu gió sương
    Tơ lòng ai vẫn còn vương
    Người ơi biết có còn thương chốn này
    Hồn yêu ai đã lưu đày
    Để vầng trăng khuyết giữa vườn tương tư
    Sóng gầm một nẻo thiên thu
    Mới hay giấc mộng tan đi mất rồi
    Ngả hồn ra với một người
    Để rồi nhận lại nửa dời đơn côi
    ***
    Nguyễn Thanh Hải

    Like

  174. TỰ NGUYỆN

    Anh xin làm bờ cát
    Để sóng em vỗ về
    Xin làm làn gió hát
    Đưa tàu em ra khơi
    Xin làm nắng vàng tươi
    Để lung linh cát trắng
    Làm biển chiều phẳng lặng
    Để hoàng hôn soi mình
    Xin làm ánh bình minh
    Ôm cồn cào nỗi nhớ
    Giữa nống nàn hơi thở
    Nghe đại dương tự tình
    Xin một chút bình yên
    Để em về với biển
    Nén nỗi đau dại khờ
    Để nỗi buồn tan biến

    Xin một lần xao xuyến
    Để tô hồng giấc mơ
    Một khoảng trời phẳng lặng
    Để thời gian đợi chờ
    ***
    Nguyễn Thanh Hải

    Like

  175. ĐƯỜNG XA

    Hoàng hồn rớt xuống cành hồng
    Lửng lơ một đoá toả dòng hương bay
    Sông chiều tim tím mầu mây
    Lẻ loi một bóng trăng gầy ai vương
    Thoắt trong muôn nẻo dặm trường
    Bao nhiêu xuân lẻ con đường vẫn xa
    ***
    Nguyễn Thanh Hải

    Like

  176. EM LÀ VẦNG TRĂNG MƯỜI SÁU

    Bao đêm thức cùng trăng anh tự nhủ
    Với lòng mình với những ánh sao đêm
    Ema mãi là vầng trăng tròn mười sau
    Không bao giờ khuyết giữa lòng anh
    ***
    Nguyễn Thanh Hải

    Like

  177. TIẾNG LÒNG

    Em ra đi trong chiều xưa giá lạnh
    Đã mấy mùa thu khép lá, sang đông
    Vầng trăng ấy mang hồn xưa còn tỏ
    Bến sông chiều con đò mỏi mòn trông
    Thời gian ngỡ lãng quên nhiều kỷ niệm
    Bỗng hiện về ngự trị giấc mơ tôi
    Góc phố rêu phong chẳng nói nên lời
    Hồn băng giá chợt đôi dòng nước mắt
    Nghe con tim cháy lên trong lồng ngực
    Mối tình đầu xưa ấy đã qua đi
    Mà vầng trăng trong ta vẫn rực sáng
    Vẫn long lanh một hình dáng kiêu kỳ

    Ôi thời gian nào đâu ta xoá sạch
    Quán thơ xưa, thời gian phủ bụi mờ
    Kỷ niệm ấy vẫn nằm đây thổn thức
    Vẫn in hằn vào trong những cơn mơ

    Ta vẫn biết, bao lần ta tự hỏi
    Em ở đâu ? trong cõi thế gian này
    Dẫu là vết bùn đen nhoè áo nắng
    Hãy trở về kết sợi với ngàn mây.
    ***
    Nguyễn Thanh Hải

    Like

  178. DẤU HỎI TÌNH YÊU

    Đã bao lần đặt dấu hỏi tình yêu?
    Sao chẳng dám nhìn nhiều đôi mắt ấy
    Tự trách mình đã bao lần, vẫn vậy
    Đã bao lần chuốc lấy sự ngẩn ngơ

    Đã bao lần trong một câu thơ
    Lãng mạng, dại khờ mơ mình làm thi sỹ
    Hoàng hôn ngấm vào giọt đời thi vị
    Kẻ tình si không biết tự bao giờ

    Lăn giọt tương tư ngỡ đến tình cờ
    Vầng trăng úa tàn trong câu thơ tình ái
    Thuyền yêu kia sao vẫn còn xa mãi
    Để bến đợi chờ ngại chở gió sang sông

    Rồi đến một ngày cái lạnh của chiều đông
    Mang đến cho tôi cánh bằng lăng màu tím
    Đâu biết rằng mảnh vụn đời tìm kiếm
    Tôi vẫn chờ giấc mơ, mùa xuân sẽ quay về…
    ***
    Nguyễn Thanh Hải

    Like

  179. ĐIỀU TỪNG TRẢI

    Ai đã một lần qua nẻo tình yêu
    Mới hiểu được thế nào là đau khổ
    Chưa một lần qua đèo nổi gió
    Sao biết được bình lặng của ban mai
    Được một lần khờ dại trong mắt ai
    Mới cảm nhận được thế nào là hạnh phúc
    Trong cô đơn trái tim còn ngủ gục
    Thì biết hồn ai thao thức giữa đêm dài
    ***
    Nguyễn Thanh Hải
    T10/1994

    Like

  180. GOM NHẶT

    Nhặt một chiếc lá
    Thấy buồn mênh mang
    Nhặt một cọng cỏ
    Lòng thêm mỏi mòn
    Gom hồn kỷ niệm
    Ném vào lãng quên
    Hư vô trở lại
    Con tim úa mềm
    Nhặt một sợi tóc
    Nối dài thời gian
    Gom một chút nắng
    Hạ rơi trong đêm
    Tìm một cánh phượng
    Áo dài tinh khôi
    Tặng em nỗi nhớ
    Nhận thêm dại khờ
    ***
    Nguyễn Thanh Hải
    T12/1992

    Like

  181. TRỞ VỀ

    Hãy trở về hoài vọng của ngày xưa
    Nếu thấy lòng cô đơn và buồn tủi…
    Xác lá khô có thể làm đau nhói
    Đủ để ai… bất chợt nhận ra mình!

    Chút buâng khuâng… có thể rất vô tình
    Sẽ gội sạch …cơn mưa chiều vội vã
    Bởi khoảng khắc… đã bao giờ xa lạ
    Nơi cuối đường em sẽ nhận ra anh…
    ***
    Nguyễn Thanh Hải

    Like

  182. TRẢ VÀ NHẬN

    Anh xin trả lại cho em
    Chiếc lá ép trong trang vở
    Xin trả lại em lần đầu
    Ánh mắt nhìn nhau bỡ ngỡ
    Anh xin trả lại nỗi nhớ
    Lăn dài qua kẽ ngón tay
    Con đường vắng bước chân qua
    Yêu thương nối dài ngày tháng
    Anh xin trả lại tia nắng
    Làn gió đùa rối tóc em
    Trả mối tình đầu say đắm
    Cầu thơ rớt rơi bên thềm

    Anh xin nhận về phần mình
    Tất cả giọt đời chát mặn
    Nụ cười chan đầy nước mắt
    Hãy xin dành lại cho anh
    ***
    Nguyễn Thanh Hải

    Like

  183. FEELING

    Ngày lại ngày…
    … thời gian đi qua vùng sáng tối
    Mùa lại mùa…
    … lá mọc lá vàng rơi
    Từng giọt buồn lững thững bước qua tôi
    Kỷ niện héo tàn qua mùa ảo vọng
    Phía bên kia mênh mông là biển rộng
    Phía bên này sỏi đá rát bàn chân
    Tôi đứng đây với tâm hồn vô thức
    Giữa biển đen và cát sỏi khô cằn

    Khi giấc mơ tan vào dĩ vãng
    Khi cuộc đời tan những mùa hoa
    Khi người tình mãi mãi xa ta

    *** Nguyễn Thanh Hải

    Like

  184. Đôi dép

    Bài thơ đầu anh viết tặng em
    Là bài thơ anh kể về đôi dép
    Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
    Những vật tầm thường cũng biến thành thơ

    Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
    Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
    Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
    Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

    Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
    Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
    Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
    Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

    Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
    Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
    Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
    Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

    Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
    Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
    Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
    Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

    Đôi dép vô tri khắng khít song hành
    Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
    Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
    Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

    Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
    Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
    Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
    Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung

    Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
    Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
    Chỉ còn một là không còn gì hết
    Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia

    Nguyễn Trung Kiên

    Like

  185. Hỏi?
    Biển những chiều lặng gió
    Sóng trốn về nơi đâu
    Những chiều sóng nức nở
    Trái tim bờ có đau?

    Những lúc đời hạnh phúc
    Đau buồn trốn đi đâu?
    Những lúc đời giông tố
    Ta có còn vì nhau?

    Like

  186. Niềm tin!
    Em chờ anh dù ngọn gió vô tình
    Năm tháng qua đi không bao giờ trở lại
    Em chờ anh dù mơ hồ mãi mãi
    Anh rất gần anh lại rất xa xăm

    Em chờ anh từ buổi hạt tách mầm
    Cây lớn lên và hoa sẽ nở
    Dẫu mình em, mình em cảm nhận
    Anh không đến cùng, hoa nở chỉ mình em

    Anh trong đời chẳng chối mặt với cô đơn
    Phút thất vọng đến khôn cùng sâu thẳm
    Nhưng sau đó tất cả rồi sẽ khác
    Anh – niềm tin – thầm nặng – dịu dàng

    Anh ở đâu mà em đã nhận ra
    Trong tất cả những gì đang hiển hiện
    Em chờ anh dù chưa bao giờ gặp
    Vẫn tin anh có mặt ở trong đời.

    Like

  187. Niềm tin!
    Em chờ anh dù ngọn gió vô tình
    Năm tháng qua đi không bao giờ trở lại
    Em chờ anh dù mơ hồ mãi mãi
    Anh rất gần anh lại rất xa xăm

    Em chờ anh từ buổi hạt tách mầm
    Cây lớn lên và hoa sẽ nở
    Dẫu mình em, mình em cảm nhận
    Anh không đến cùng, hoa nở chỉ mình em

    Anh trong đời chẳng chối mặt với cô đơn
    Phút thất vọng đến khôn cùng sâu thẳm
    Nhưng sau đó tất cả rồi sẽ khác
    Anh – niềm tin – thầm nặng – dịu dàng

    Anh ở đâu mà em đã nhận ra
    Trong tất cả những gì đang hiển hiện
    Em chờ anh dù chưa bao giờ gặp
    Vẫn tin anh có mặt ở trong đời.

    Like

  188. Mùa Thu Của Tôi
    ——————-

    Vẫn còn mùa thu của mưa
    và em bên kia nỗi nhớ
    Vẫn còn mùa thu của gió
    ai về đứng giữa mùa xưa

    Paris buồn giữa trời thu
    cơn mưa ùa theo hối hả
    tiếng đàn pha cùng tiếng gió
    thở dài thành những cơn mưa

    Em là mùa thu của tôi
    chẳng đợi chờ sao lại đến
    cũng đành một lần lỗi hẹn
    Dòng sông Seine buồn quá xa xôi

    em là mùa thu của tôi
    một chiều về đâu vội vă
    trong nhau hình như rất lạ
    mưa còn suốt cả đời sau

    Vũ Hữu Toàn

    Like

  189. Olga Berggolts và những bài thơ mùa thu
    Ngày: 12-08-2006
    Đề tài: Văn hóa – Nghệ thuật
    —————————————

    Lan Hương
    Hai bài thơ tình của Olga Berggolts

    Olga Berggolts để lại rất nhiều bài thơ tình, nhưng có lẽ hai bài thơ về mùa thu của bà là tuyệt sắc nhất. Hai bài thơ mùa thu của bà không chỉ đẹp về ngôn ngữ, sâu sắc về nội dung mà nó còn hết sức đậm đà nữ tính.

    Bài thơ “Mùa lá rụng”, Olga Berggolts làm năm 1938, khi mới 28 tuổi. Bài thơ được làm trong bối cảnh mùa thu của Moskva, thành phố nơi người yêu của bà đang sống.
    Mùa thu Moskva có gì lạ. Chúng ta hãy nghe Olga Berggolts tả lại:

    Những đàn sếu bay qua, sương mù và khói tỏa
    Trên Mạc Tư Khoa lại đã thu rồi
    Những khu vườn như lửa cháy sáng ngời
    Vòm lá sẵm, ánh vàng lên rực rỡ
    Những tấm biển treo dọc trên đại lộ
    Nhắc những ai đi ngang, dù đầy đủ lứa đôi,
    Nhắc cả những ai cô độc trên đời
    “Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng”

    Olga Berggolts lên thăm người yêu, nhưng cũng là cuộc gặp gỡ cuối cùng khi tình yêu tan vỡ, để rồi một mình ra ga trong những tiếng mưa rơi. Nhưng rất lạ, những cơn mưa mùa thu thường lạnh buốt, cũng như tình yêu khi tan vỡ thường làm người ta tuyệt vọng. Nhưng Olga Berggolts đã đủ nghị lực để nhìn thấy cái ấm áp của cơn mưa, cũng như nhìn thấy cuộc đời vẫn tiếp tục, dù tình yêu tan vỡ

    Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi
    Cơn mưa thầm thì trong lúc chia tay
    Mưa chan hòa, mưa ấm áp nhường nào
    Mưa run rẩy trong ánh chiều nhấp nhóang
    Anh hãy vui lên dẫu con đường hai ngả
    Tìm hạnh phúc bình yên trong ấm áp cơn mưa…

    Mùa thu Moskva rất lạ, trên khắp những đường phố có cây xanh, người ta gắn những tấm biển nhỏ: đừng động vào cây mùa lá rụng. Người Nga cũng rất hay dùng câu thành ngữ: “đừng rắc muối lên những vết thương lòng”. Phải chăng cái mong manh như lá mùa thu đã dậy cho con người bài học biết bao dung, tha thứ và yêu thương?

    “Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng”
    Nhắc suốt đừơng cũng chỉ bấy nhiêu thôi…

    Bài “Mùa hè rớt” Olga Berggolts ấp ủ trong suốt 4 năm từ năm 1956, đến năm 1960 mới hòan thành, khi đó bà đã 50 tuổi, đúng là cái tuổi của “mùa hè rớt”, cái tuổi để biết nhẫn nhịn và quý trọng tình yêu hơn.

    Có một mùa trong sáng diệu kỳ
    Sức nóng êm ru, mầu trời không chói
    Mùa hè rớt cho những người yếu đuối
    Cứ ngỡ ngàng như trời mới vào xuân

    Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng
    Se sẽ như không, nhẹ nhàng phơ phất
    Lanh lảnh bầy chim bay đi muộn nhất
    Hoa cuối mùa sặc sỡ đến lo âu

    Những trận mưa rào đã tắt từ lâu
    Tất cả thấm trên cánh đồng lặng sẫm
    Hạnh phúc được yêu đã ít hơn xưa
    Ghen tuông dù chua chát cũng thưa hơn…

    Đấy, Olga Berggol đã diễn tả mùa hè rớt như vậy đó: vừa dịu dàng, vừa rực rỡ vừa nhẫn nại chịu đựng. Mùa thu là lúc người ta tận hưởng thành quả của cả mùa hè và mùa xuân vất vả lao động. Mùa thu dậy cho con người biết quý trọng những hạnh phúc đơn sơ mà mình có được: những bông hoa cuối cùng, những tia nắng ấm cuối cùng, một bầu trời xanh hiếm muộn ló ra, cũng như người ta bỗng cảm thấy thật hối tiếc khi nghĩ về một cuộc tình đẹp đẽ tan vỡ thời tuổi trẻ.

    Ôi cái mùa độ lượng rất thân thương
    Tôi tiếp nhận người, vì người sâu sắc quá
    Nhưng vẫn nhớ, trời ơi tôi vẫn nhớ
    Tình yêu ơi, người đang ở phương nào?

    Sao ơi sao, sao sắp rụng vào đêm
    Tôi biết lắm, thời gian đang vĩnh biệt
    Nhưng chỉ đến bây giờ tôi mới biết
    Yêu thương, giận hờn, tha thứ, chia tay…

    Người ta thường nghĩ, mùa thu là mùa của chia ly, mùa của tàn tạ và có cảm giác sợ mùa thu. Nhưng Olga Berggolts chỉ cho chúng ta thấy một thông điệp hòan tòan khác của thiên nhiên: “Hãy biết quý trọng tất cả những gì chúng ta đang có. Hạnh phúc cũng mong manh như lá thu, hãy nâng niu khi nó còn ở trên cành”.

    Moscow 11/08/2006

    Copyright © 2006 by DCVOnline

    Lan Hương

    Like

  190. HEO MAY

    Chút heo may lạnh lạnh gió xa về
    Mùa thu đến lá vàng chưa kịp tới
    Nghe lao xao nắng hoa về quá vội
    Chợt giật mình, nhìn lại quãng đường xa
    ***
    Nguyễn Thanh Hải
    T9/2007

    Like

  191. Hình Tam Giác Muôn Đời

    Trên con đường tôi đi
    có hai người đã tới:
    Một người rất yêu tôi,
    còn tôi yêu người khác.

    Người sống trong khao khát,
    trong những giấc tôi mơ.
    Người kia đứng sững sờ
    trước cửa lòng khép chặt.

    Người cho tôi hạnh phúc
    luôn như gió vội bay.
    Người dâng tôi cả đời,
    không được gì đền đáp.

    Người bắt máu tôi hát
    tình phóng khoáng trắng trong.
    Người như cuộc đời thường
    bóp mộng lòng tôi nát

    Hai người đó trên đường
    phụ nữ nào cũng gặp.
    Trăm năm chỉ một lần
    họ được trùng làm một

    TÔVE ÐITOLEPVEN
    (Ðanh Mạch)
    (Hồng Thanh Quang dịch)

    Like

  192. Em sẽ để dành một đời con gái
    Cho riêng anh một sắc mùa thu
    Sẽ để dành chút nắng vàng cuối hạ
    Để lá vàng rơi… đến bao giờ

    Thu 2007/

    Like

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: